Danh mục: Chưa phân loại

  • Vụ tai nạn trên cao tốc khiến 4 người tử vong: Cô dâu, chú rể cùng gia đình đang trên đường về Ninh Bình

    Vụ tai nạn trên cao tốc khiến 4 người tử vong: Cô dâu, chú rể cùng gia đình đang trên đường về Ninh Bình

    Vào khoảng 4h12′ sáng ngày hôm nay (9/12), tại Km71+200 cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi (thuộc thôn Bích Ngô, xã Tam Xuân) đã xảy ra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng giữa xe khách 16 chỗ mang BKS 29B-081.xx với xe đầu kéo mang BKS 15C-360.xx kéo rơ-móóc BKS 15R-149.xx do lái xe Bùi Mạnh Thắng (SN 1982; trú tại TP.Hải Phòng) điều khiển.

    Vụ tai nạn khiến 3 người trên xe khách tử vong tại chỗ. Tại hiện trường, phần đầu xe khách 16 chỗ hư hỏng nặng, bẹp dúm. Sau khi nhận được thông tin, lực lượng cứu hộ cùng lực lượng cảnh sát giao thông đến hiện trường cứu nạn, đưa thi thể người chết ra ngoài, đưa những người bị thương đi cấp cứu. Bên cạnh đó, điều tiết giao thông trên đoạn cao tốc này.

    Vụ tai nạn nghiêm trọng khiến 3 người tử vong tại chỗ.

    Thông tin trên PLO, đại điện Bệnh viện đa khoa Quảng Nam cho biết, đơn vị tiếp nhận 9 bệnh nhân, trong đó một cháu bé không bị thương nên cho xuất viện. 8 bệnh nhân còn lại có một người không qua khỏi (tổng cộng 4 người tử vong trong vụ tai nạn), hai bệnh nhân chấn thương nặng, còn lại bị chấn thương vùng ngực, bụng.

    Được biết, toàn bộ hành khách trên xe 16 chỗ đều là người thân trong gia đình. Báo Người Lao Động thông tin vào cuối tuần trước, sau khi tổ chức đám cưới nhà gái quê ở Ninh Bình, cả nhà gồm 13 người đi ô tô vào Lâm Đồng để tổ chức cưới ở quê chú rể. Chiều hôm qua (8/12), sau đám cưới cả nhà quay lại Ninh Bình, trong đó có cả chú rể và cô dâu.

    Chú rể Hoàng Văn Trung (SN 2002, quê tỉnh Lâm Đồng) và cô dâu Vũ Thị Đông (SN 2002, quê Ninh Bình) cho biết họ ngồi ở hàng ghế giữa, khi tai nạn xảy ra đang ngủ nên không hề biết gì. Chia sẻ trên PLO, cô dâu Vũ Thị Đông cho biết tài xế xe khách là người nhà của gia đình, làm nghề lái xe khách.

    Nguyên nhân vụ tai nạn đang được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.

    Hiện nguyên nhân vụ tai nạn đang được điều tra, làm rõ.

  • Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa

    Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa

    *Truyện chỉ mang tính chất giải trí, tất cả các tình tiết đều là hư cấu không có thật

    Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa. Mấy đời trụ trì đều hiền lành, sống thanh bạch. Năm nay, chùa được Ủy ban xã hỗ trợ nâng cấp lại sân và dãy hành lang sau. Sư thầy trụ trì – thầy Trí Hòa – dù tuổi đã gần bảy mươi vẫn tự tay cặm cụi dọn dẹp cùng các chú tiểu.

    Buổi sáng hôm ấy, trời vừa hết mưa đêm trước, đất còn ướt nhưng không khí mát lành. Thầy Hòa đứng trước khoảng sân gạch cũ, nhìn từng viên gạch đã sứt mẻ theo thời gian.

    — Chỗ này xuống cấp quá rồi, lát gạch mới cho an toàn. – thầy bảo.

    Mấy chú tiểu hí hửng lấy cuốc xẻng, bắt đầu gỡ từng viên gạch lên. Nhưng chỉ lát sau, chú tiểu Minh – cậu bé mười ba tuổi lanh lẹ nhất – chợt gọi to:

    — Thầy ơi! Dưới lớp gạch cũ còn có gạch nữa nè! Nhìn lạ lắm!

    Thầy Hòa đến xem. Quả thật, phía dưới lớp gạch lát thông thường là hàng gạch màu nâu đỏ, xếp ngay ngắn, loại gạch nung kiểu cổ mà thầy chỉ thấy trong các công trình từ rất xa xưa. Bàn tay run run, thầy cạo nhẹ một ít bùn phủ lên. Gạch cứng, chắc, đường mép sắc cạnh.

    — Các con đừng đào sâu thêm. Để thầy xem kỹ đã.

    Nhưng đất như có linh khí, như tự hé lộ điều mình muốn. Chỉ một mạch gió thổi qua, một góc gạch sụp vào để lộ hố nhỏ, bên dưới là… một đường hầm.


    Tin phát hiện ở chùa lan khắp làng trong buổi sáng. Người già kéo nhau đến, người trẻ thì tò mò đứng ngoài cổng. Ai cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn miệng hầm tối om.

    Mấy chú tiểu muốn xuống ngay nhưng thầy Hòa ngăn lại.

    — Chuyện này không thể vội. Đây là nơi thuộc về quá khứ. Phải vào với tâm bình tĩnh.

    Tối đó, thầy Hòa về tịnh xá tìm cuốn sổ ghi chép của cố trụ trì trước – thầy Trí Giác. Cả chùa chỉ còn lại vài dòng chữ đã phai:

    “Sân chùa gò cao. Dưới lòng đất có điều xưa cũ. Nếu duyên đến, xin hãy mở bằng tấm lòng an hòa.”

    Thầy Hòa trầm ngâm hồi lâu. Ông cảm giác nơi đó không phải chỗ nguy hiểm. Nó giống như một cái “tạng thất” – một gian chôn giữ những điều cần được bảo tồn.

    Sáng hôm sau, thầy quyết định cùng mấy chú tiểu xuống hầm, mang theo đèn dầu nhỏ.

    Đường dốc đi xuống hẹp nhưng chắc chắn. Tường hầm được xây bằng gạch cổ, bề mặt đã rêu phong. Đi khoảng mười mét thì thấy căn phòng nhỏ, tầm ba mét vuông. Giữa phòng là kệ gỗ thấp, phía trên phủ tấm vải nâu mỏng, bụi bám thành lớp.

    Thầy Hòa nhẹ nhàng mở tấm vải.

    Bên dưới là một chồng tranh vẽ trên giấy dó. Dù đã ngả màu thời gian nhưng vẫn rõ nét.

    Bức thứ nhất: cảnh cánh đồng lúa làng Vân Trung cách đây mấy chục năm, có dáng một người đàn bà ngồi giữa ruộng, mặt giấu dưới nón lá.

    Bức thứ hai: cảnh chợ quê xưa, đông người nhưng lại có một góc nhỏ vẽ một người đàn ông mắt buồn đang bán thuốc nam.

    Bức thứ ba: bến nước có cô gái gánh nước, bóng soi xuống nước như hai người chẳng gặp được nhau.

    Mỗi bức tranh đều tinh tế, có hồn, lại mang một nỗi buồn bảng lảng khó tả.

    Ở mép cuối kệ, có một cuốn sổ bọc vải.

    Thầy mở ra.

    Dòng đầu tiên viết:

    “Những câu chuyện không thể nói bằng lời, xin gửi vào tranh. Ai hữu duyên thì đọc.”
    — Ký tên: Thanh Liêm, năm 1947.

    Tên ấy khiến thầy Hòa giật mình. Ông Liêm – nghệ nhân hội họa duy nhất của làng thời Pháp thuộc – đã mất tích trong chiến tranh. Ông không vợ con, chỉ để lại căn nhà cũ và vài bức tranh thất lạc. Ai cũng nghĩ ông đã bỏ xứ.

    Không ngờ… ông lại gửi gắm tác phẩm trong chùa.

    Thầy Hòa nhìn những bức tranh, thấy tim mình dậy lên chút gì đó như thương xót một kiếp người.

    — Minh, con mang lên từng bức, nhẹ thôi.
    — Dạ thầy.

    Vừa mang bức tranh thứ tư lên, chú Minh chợt reo:

    — Thầy ơi! Bức này… giống nhà bà Lự đầu làng lắm!

    Thầy nhìn kỹ. Bức tranh vẽ ngôi nhà ba gian quen thuộc, có cái giếng cổ, có người đàn bà trẻ bế đứa bé, đứng trước sân nhìn về phía đường cái.

    Một mảnh giấy kẹp phía sau tranh ghi:

    “Gửi người phụ nữ đã mất con mà vẫn sống kiên cường. Tôi chỉ kịp vẽ nụ cười của chị một lần, ở phiên chợ hôm ấy.”


    Tin lan đến tai bà Lự rất nhanh. Buổi chiều, bà chống gậy vào chùa. Bà đã gần tám mươi, mắt mờ nhưng nghe chuyện tranh có liên quan đến mình thì vẫn đi.

    Khi nhìn bức tranh, bàn tay bà run lên.

    Bà ngồi xuống, nước mắt rơi trên đôi gò má nhăn nheo:

    — Mấy chục năm rồi… tôi tưởng mình đã quên khuôn mặt hồi trẻ.

    Thầy Hòa ngồi bên.

    — Bà biết người họa sĩ chứ?

    — Có chứ thầy. Ông Thanh Liêm… – bà khẽ thở dài. – Hồi ấy tôi vừa mất đứa con đầu lòng vì bệnh. Khó khăn lắm. Tôi ra chợ bán chuối kiếm chút đồng. Ông ấy đứng từ xa nhìn tôi, rồi tới tặng tôi miếng bánh đúc. Ông bảo tôi cười cho ông vẽ. Tôi cười mà lòng nặng trĩu…

    Bà đưa tay chạm bức tranh.

    — Không ngờ ông ấy giữ lại… còn cất dưới chùa.

    Một câu nói còn chưa hết, chú Minh chạy đến:

    — Thầy ơi, còn bức này nữa nè!

    Bức tranh thứ năm: thầy đồ trẻ đứng bên bảng đen trong lớp học tranh tre nhỏ, trước mặt là lũ trẻ đang cười vui. Gương mặt thầy đồ giống y như ông Tự – cụ già nay hơn chín mươi đang sống cuối xóm.

    — Không thể nào… – bà Lự lẩm bẩm. – Ông Liêm vẽ cả ông Tự nữa à?

    Thầy Hòa lật mặt sau bức tranh:

    “Cho người thầy yêu nghề nhất làng. Nhờ ông mà trẻ con được đọc được viết.”

    Tin đến tai ông Tự. Chiều hôm đó, người nhà đỡ ông lên chùa. Ông nhìn tranh, đôi mắt già đục chợt sáng bừng:

    — Tôi nhớ hôm đó. Tôi mới dạy xong lớp buổi chiều. Ông Liêm đứng ngoài cửa sổ cười, nói tôi có ‘ánh mắt của người gieo chữ’. Ai ngờ… ông lại vẽ thật.

    Rồi ông Tự ngồi yên rất lâu. Hình như ông đang sống lại cả một đoạn đời cũ.


    Ngày hôm sau, chùa đông hơn cả ngày lễ. Người làng đến xem tranh, mỗi người lại thấy có bức nào đó quen thuộc. Có người tìm thấy bóng bạn cũ, có người thấy dáng mẹ mình bán bánh rán bên chợ. Có người nhìn thấy góc nhà xưa nay đã mất.

    Dường như mỗi bức tranh đều kể một câu chuyện. Không phải chuyện lớn lao, mà là những khoảnh khắc đời thường – nhưng dưới nét vẽ của Thanh Liêm, chúng trở nên lung linh, đầy cảm xúc.

    Buổi trưa, thầy Hòa ngồi trong gian nhà tổ, đọc cuốn sổ của họa sĩ Liêm. Từng trang là tâm sự của một người cô đơn giữa thời loạn:

    “Tôi vẽ không phải để nổi tiếng. Tôi vẽ để không quên những điều đẹp của quê mình. Nếu mai này tôi không về nữa, mong ai đó giữ giùm.”

    “Tôi thấy bà Lự khóc khi bán chuối. Tôi vẽ để giữ nụ cười hiếm hoi ấy.”

    “Tôi thấy thầy Tự dạy học miễn phí cho lũ nhỏ. Tôi vẽ để người đời biết ơn ông.”

    Trang cuối cùng là nét chữ run:

    “Nếu ai tìm thấy, xin hãy trao tranh về đúng tay người trong đó. Đó là lời cuối của tôi.”

    Thầy Hòa hít một hơi dài. Ông hiểu: hầm tranh không chỉ là kho lưu giữ nghệ thuật, mà còn là nơi gửi gắm một tấm lòng.

    Nhưng chưa kịp khép sổ, chú Minh chạy vào:

    — Thầy ơi… còn một bức nữa… bức cuối cùng. Nhưng… con thấy lạ lắm.


    Bức tranh thứ mười hai – bức cuối cùng – được bọc kỹ bằng hai lớp vải. Khi mở ra, mọi người không khỏi sửng sốt.

    Trên tranh là cảnh chùa Vân Trung, nhưng không hề giống hiện tại. Sân gạch rộng hơn, có cây đại tỏa bóng lớn, và ở bậc thềm là… một chú tiểu đang quét sân.

    Điều kỳ lạ là gương mặt chú tiểu ấy…

    giống hệt chú Minh.

    Cả thầy Hòa và dân làng đều sững sờ.

    — Giống… giống con thật thầy ơi! – chú Minh lắp bắp.

    Người dân bàn tán xôn xao. Sao họa sĩ Liêm – mất tích trước khi Minh sinh ra mấy chục năm – lại vẽ một đứa bé giống y đúc?

    Thầy Hòa nhẹ đặt bức tranh xuống, cố giữ bình tĩnh.

    Ở mặt sau, có dòng chữ:

    “Cậu bé giữ chùa. Tôi thấy cậu đứng dưới gốc đại, nhưng khi nhìn kỹ… cậu biến mất như làn khói. Không biết là người hay giấc mộng. Chỉ biết nét mặt ấy hiền lành, có duyên với nơi này.”

    Thầy Hòa nhìn chú Minh. Cậu bé mồ côi, được thầy nhận về chùa khi mới tám tuổi. Minh ngoan, siêng năng, nhưng chưa bao giờ nói về gia đình.

    — Minh, con… có chuyện gì chưa kể với thầy không?

    Cậu bé bối rối, cúi mặt.

    — Con… con cũng không biết cha mẹ con là ai. Con chỉ nhớ… hồi nhỏ con hay mơ thấy chùa này. Trong mơ, con quét lá dưới cây đại, y hệt bức tranh. Con tưởng là mơ thôi…

    Bà Lự nghe vậy, bất giác run người:

    — Có khi… có khi ông Liêm không chỉ vẽ người thật. Ông còn vẽ những điều… ông thấy bằng tâm.

    Một ông lão khác gật đầu:

    — Ông Liêm có tiếng linh tính lắm. Cả làng biết.

    Không khí chùa lặng đi. Có một cảm giác như bức tranh đang thì thầm điều gì đó.

    Thầy Hòa đặt tay lên vai Minh:

    — Con không cần biết vì sao bức tranh giống con. Có lẽ đó là duyên. Chùa này là nhà con. Con sinh ra là để giữ gìn nó.

    Chú Minh rưng rưng nước mắt:

    — Dạ thầy. Con sẽ cố.


    Đến chiều, người ta phát hiện thêm một chi tiết: phía góc bức tranh có phong cảnh một vùng ruộng và con đường đất nhỏ. Bên cạnh là… cây đa cổ thụ.

    Ông Tự nhìn kỹ rồi nói:

    — Cây đa đó xưa đứng ở đầu xóm Đông. Nay chặt rồi. Sau nó có cái giếng cổ… nơi người ta từng hay bỏ con sơ sinh.

    Dân làng rùng mình. Một cảm giác lành lạnh chạy qua sống lưng nhiều người.

    Thầy Hòa trầm giọng:

    — Có khi… Minh được ai đó bỏ ở đó. Và ông Liêm thấy cảnh ấy… nhưng không thể giúp được, nên vẽ lại.

    Bà Lự lau nước mắt:

    — Trời đất ơi… vậy là ông Liêm cứu được ký ức của đứa nhỏ… để nó biết mình có nơi để trở về.

    Chú Minh ôm lấy thầy Hòa, không nói nên lời.


    Chiều muộn, người dân về hết, chỉ còn tiếng chuông gió lắc nhẹ bên hiên. Thầy Hòa treo các bức tranh lên gian nhà sau, đúng theo lời dặn của họa sĩ Liêm: trao lại cho người trong tranh, hoặc cất giữ trong chùa nếu không ai nhận.

    Bức tranh cuối, thầy giữ lại trong phòng riêng.

    Có người hỏi thầy:

    — Sao thầy không treo lên cho mọi người xem?

    Thầy chỉ mỉm cười:

    — Có những bức tranh dành cho mắt người đời, nhưng có những bức… chỉ để soi sáng một kiếp người.

    Rồi thầy quay sang Minh:

    — Con biết không? Không phải ai cũng được vẽ khi chưa ra đời. Chắc ông Liêm gửi lại con một lời nhắc: con sinh ra là để mang yên bình cho chùa này.

    Minh cúi đầu:

    — Con hứa sẽ không phụ lòng thầy… và cả ông họa sĩ.


    Từ đó, con đường gạch dẫn xuống hầm nhỏ được giữ nguyên. Mỗi khi trong làng có người muốn tìm lại chút nhớ nhung của người xưa, họ lại vào chùa xem tranh. Bà Lự, ông Tự và nhiều người khác thường ghé thăm, mỗi lần đều như được sống lại một phần đời đã lùi vào bóng tối.

    Còn Minh thì lớn lên, hiền lành, chăm chỉ, giống hệt hình dáng chú tiểu trong tranh. Dường như mỗi bước chân của em đều có một thứ gì vô hình dẫn dắt.

    Có những đêm trăng sáng, Minh ngồi trước sân chùa, nhìn về phía cây đại. Em thấy như có bóng người đàn ông gầy, mặc áo dài cũ, đang cười với mình.

    Em chắp tay cúi đầu:

    — Con cảm ơn ông.

    Bóng ấy mờ dần trong sương.

    Nhưng trong lòng Minh – cũng như trong lòng cả làng Vân Trung – họa sĩ Thanh Liêm chưa bao giờ biến mất. Ông ở lại qua những bức tranh, qua những cuộc đời được ông lưu giữ bằng tình thương lặng lẽ.

    Và nhờ ông, những câu chuyện tưởng đã chìm trong thời gian, lại có ngày được kể lại – bằng màu sắc, bằng ký ức, bằng chính trái tim người đọc.

  • Truy tố Lê Trung Khoa

    Truy tố Lê Trung Khoa

    Ngày 8/12, VKSND Tối cao đã ban hành Cáo trạng số 2320/CT-VKSTC-V1, truy tố bị can Lê Trung Khoa (54 tuổi) về tội Làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, theo quy định tại khoản 2 Điều 117 Bộ luật Hình sự.

    Lê Trung Khoa (Ảnh: Facebook nhân vật).

    Cùng với việc truy tố, VKSND Tối cao kêu gọi bị can Lê Trung Khoa đến trình diện tại trụ sở cơ quan công an, VKSND tại Việt Nam, hoặc liên hệ với cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài để đầu thú, hưởng chính sách khoan hồng của Nhà nước.

    VKS nhấn mạnh, việc hợp tác với cơ quan chức năng là cơ sở để bị can được xem xét áp dụng chính sách khoan hồng theo quy định pháp luật, đồng thời tạo điều kiện cho bị can thực hiện quyền bào chữa theo Điều 60 Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2015.

    Trước đó, ngày 5/12, Bộ Công an ra quyết định truy nã đối với Lê Trung Khoa.

    Cùng bị khởi tố với Khoa còn có Đỗ Văn Ngà (48 tuổi, quê Gia Lai) và Phạm Quang Thiện (47 tuổi, trú phường Ô Chợ Dừa, Hà Nội; nguyên Giám đốc Trung tâm Công nghệ và Truyền thông đa phương tiện thuộc Cổng Thông tin điện tử Chính phủ) với tội danh tương tự.

  • Khám xét khẩn cấp nơi ở của Nguyễn Quang Hải

    Khám xét khẩn cấp nơi ở của Nguyễn Quang Hải

    Ngày 8/12, Công an TP.Đà Nẵng cho biết, Đồn Biên phòng Non Nước, Bộ đội Biên phòng TP Đà Nẵng đang hoàn thiện hồ sơ để khởi tố vụ án mua bán trái phép chất ma túy liên quan nhóm chuyên sang chiết, pha chế và tiêu thụ tinh dầu CBD (ma túy) trên địa bàn.

    Trước đó, vào ngày 5/12, tại khu vực ngã ba Thủy Sơn 1 – Thủy Sơn 2 (phường Ngũ Hành Sơn), lực lượng Phòng chống ma túy và tội phạm Đồn Biên phòng Non Nước bắt quả tang Nguyễn Quang Hải (25 tuổi, quê Quảng Trị) đang giao 1 lọ tinh dầu CBD cho Huỳnh Bá Phong (23 tuổi, trú P. Ngũ Hành Sơn) với giá 300 ngàn đồng.

    Khám xét khẩn cấp nơi ở của Nguyễn Quang Hải sinh năm 2000 - Ảnh 1.

    Đối tượng Nguyễn Quang Hải (Ảnh: Công an Đà Nẵng).

    Kiểm tra nhanh, lực lượng chức năng phát hiện thêm 16 lọ tinh dầu màu cam, xanh trong túi quần, áo và túi đeo chéo của Hải.

    Hải khai đây là ma túy dạng tinh dầu CBD mang theo để bán cho khách đa số là người trẻ. Đồn Biên phòng Non Nước đã lập biên bản bắt người phạm tội quả tang đối với Hải về hành vi “mua bán trái phép chất m a tú.y” và đối với Phong về hành vi “tàng trữ trái phép chất m.a tú.y”.

    Khám xét khẩn cấp nơi ở của Hải tại đường Nguyễn Cơ Thạch (P. Ngũ Hành Sơn), lực lượng chức năng tiếp tục thu giữ 84 lọ nhựa chứa chất lỏng nhiều màu, được đánh số từ 01 đến 84.

    Khám xét khẩn cấp nơi ở của Nguyễn Quang Hải sinh năm 2000 - Ảnh 2.

    Các chai lọ chứa tinh dầu ma túy được pha chế (Ảnh: Công an Đà Nẵng).

    Hải khai những lọ này dùng để pha chế theo chỉ đạo của một người tên Vương, nhằm bán cho người nghiện có nhu cầu.

    Mở rộng điều tra, Hải khai còn có Lê Mậu Hoàng (29 tuổi, quê Quảng Trị) và Nguyễn Thành Hoàng Vương tham gia hoạt động mua bán, pha chế ma túy. Hoàng đã khai nhận hành vi của mình, riêng Vương hiện đã bỏ trốn khỏi địa phương.

    Đồn biên phòng Non Nước đang tiếp tục củng cố hồ sơ, truy bắt các nghi phạm liên quan và xử lý theo đúng quy định pháp luật.

  • Vợ 4 đưa con gái về chịu tang Thương Tín

    Vợ 4 đưa con gái về chịu tang Thương Tín

    Tối 8/12, nghệ sĩ Thương Tín trút hơi thở cuối cùng tại nhà riêng ở Phan Rang, hưởng thọ 70 tuổi. Ông ra đi đột ngột, chưa kịp dặn dò người thân, không được nhìn mặt các con lần cuối. Sự ra đi của nam diễn viên để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho người hâm mộ, đồng nghiệp.

    Vợ 4 đưa con gái về chịu tang Thương Tín- Ảnh 1.

    Tang lễ của nghệ sĩ Thương Tin

    Sáng 9/12, gia đình và người thân tổ chức lễ tang nghệ sĩ Thương Tín tại Phan Rang, Khánh Hòa. Chia sẻ với Ngôi sao, nhạc sĩ Tô Hiếu cho biết chị Kim Chi – người vợ thứ 4 của Thương Tín đã đưa con gái Thạch Thảo sang chịu tang ông vào rạng sáng.

    Thương Tín quen Kim Chi trong một cuộc gặp gỡ tình cờ thông qua bạn bè. Từ sự đồng cảm và sẻ chia, họ dần trở nên gắn bó và quyết định sinh con. Tuy nhiên, mối quan hệ dần nảy sinh bất hòa khiến cả hai chia tay.

    Vợ 4 đưa con gái về chịu tang Thương Tín- Ảnh 2.

    Nghệ sĩ Thương Tín và người vợ thứ 4

    Con gái 12 tuổi của Thương Tín sống với mẹ trong cùng một xã, nhưng hai cha con đã nhiều năm xa cách, không gặp mặt hay trò chuyện. Những ngày cuối đời, nỗi nhớ con trở thành điều khiến Thương Tín day dứt và buồn bã nhất.

    Con trai lớn của cố nghệ sĩ cũng từ TP.HCM tức tốc về Phan Rang từ đêm 8/12 để chịu tang cha. Hiện hai con cùng người thân chia nhau công việc tổ chức hậu sự và tiếp đón khách đến chia buồn.

    Vợ 4 đưa con gái về chịu tang Thương Tín- Ảnh 3.
    Vợ 4 đưa con gái về chịu tang Thương Tín- Ảnh 4.

    Con trai và con gái Thương Tín về chịu tang cha

    Theo cáo phó từ gia đình, lễ nhập quan sẽ diễn ra vào 8h ngày 9/12. Lễ động quan diễn ra vào 15h30 ngày 10/12. Sau đó, linh cữu nghệ sĩ Thương Tín được gia đình an táng tại nghĩa trang Hòa Thủy (tỉnh Khánh Hòa).

  • 1Hình ảnh ban đầu từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần

    1Hình ảnh ban đầu từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần

    Trước khi qua đời, nghệ sĩ Thương Tín mắc nhiều bệnh, tình trạng sức khỏe xuống dốc.

    Sáng 9/12, thông tin nghệ sĩ Thương Tín qua đời, hưởng thọ 70 tuổi khiến khán giả bàng hoàng. Ông đã trút hơi thở cuối cùng ở tại quê nhà vào trưa 8/12. Trước khi qua đời, nghệ sĩ Thương Tín mắc nhiều bệnh, tình trạng sức khỏe xuống dốc. Vào năm 2023, nghệ sĩ từng bị tai nạn không thể đi lại, phải ngồi xe lăn.

    Trên trang cá nhân, nhạc sĩ Tô Hiếu vừa chia sẻ hình ảnh của Thanh Tùng – con trai của NS Thương Tín. Anh để lộ gương mặt đau buồn, ngồi thẫn thờ trước sự ra đi của bố. Hình ảnh này khiến không ít khán giả xót xa. Được biết, anh Thanh Tùng và người thân đang túc trực lo hậu sự cho nghệ sĩ Thương Tín tại nhà riêng.

    NS Thương Tín từng kết hôn với tiểu thư nhà giàu tên Thủy Tiên và có chung một cậu con trai là Bùi Thanh Tùng. Sau một thời gian sống chung và nảy sinh nhiều mẫu thuẫn, nghệ sĩ Thương Tín và vợ chia tay.

    Hình ảnh từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần- Ảnh 1.

    Thanh Tùng – con trai nghệ sĩ Thương Tín đau buồn khi bố qua đời ở tuổi 70

    Trước đó, NS Thương Tín từng hai lần bị đột quỵ và phải nhờ đến sự giúp đỡ từ bạn bè, đồng nghiệp. Những năm cuối đời, Thương Tín không còn tham gia nhiều hoạt động nghệ thuật, chủ yếu sống nhờ sự hỗ trợ của người thân và lòng hảo tâm của khán giả. Tháng 10/2024, NS Thương Tín bị tai nạn và được chẩn đoán gãy xương. Ông bị biến chứng teo cơ, không thể duỗi chân vì không điều trị kịp thời.

    Hình ảnh từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần- Ảnh 2.

    Trước khi qua đời, nghệ sĩ Thương Tín mắc nhiều bệnh, tình trạng sức khỏe xuống dốc

    Thương Tín sinh năm 1956 tại Phan Rang, trong gia đình có 9 con. Năm 13 tuổi, Thương Tín trốn nhà đi theo một gánh hát cải lương và theo đoàn lưu diễn khắp nơi. Sau đó, Thương Tín theo học tại trường Quốc gia Âm nhạc – Kịch nghệ Sài Gòn. Lúc mới ra trường, ông đầu quân cho Đoàn kịch nói Cửu Long Giang rồi Đoàn Kim Cương.

    Không chỉ thành công ở sân khấu cải lương, Thương Tín gây tiếng vang khi lấn sân lĩnh vực điện ảnh. Ông được xem là tài tử màn bạc những năm 1980-1990 và ghi dấu ấn qua những vai diễn như thiếu tá Vọng trong phim Ván bài lật ngửa, tướng cướp Bạch Hải Đường trong Săn bắt cướp, Sáu Tâm trong Biệt động Sài Gòn…

    Hình ảnh từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần- Ảnh 3.

    Những ngày cuối đời, ông sống cùng mẹ ruột và được người thân chăm sóc ở quê nhà

  • Ông Thuật lặng đi một lúc lâu. Rồi ông mở ví của mình, rút ra một bức ảnh đã ngả vàng, mép rách

    Ông Thuật lặng đi một lúc lâu. Rồi ông mở ví của mình, rút ra một bức ảnh đã ngả vàng, mép rách

    Trời Hà Nội tháng Ba, sương bụi giăng nhẹ trước mặt, gió đẩy những tà áo sơ mi văn phòng phấp phới. Tòa nhà Lam Sơn Tower – trụ sở của tập đoàn công nghệ đang lên như diều gặp gió – sáng bóng đến mức soi được cả gương mặt những người đang tất bật chạy đua với thời gian.

    Ông Thuật, 58 tuổi, bảo vệ ca sáng, đứng ở cổng chính như mọi ngày. Dáng ông gầy và hơi còng, da sạm nắng, đôi mắt hiền nhưng luôn mang vẻ mệt mỏi. Ông làm nghề bảo vệ hơn 10 năm, chuyển qua nhiều nơi, và Lam Sơn Tower là chỗ ổn định nhất ông từng có.

    Hôm nay đặc biệt bận rộn hơn vì ban lãnh đạo đang đón Chủ tịch mới vừa từ Mỹ trở về – một tài năng trẻ tuổi, nổi tiếng vì kỹ năng điều hành lẫn khả năng đọc tình huống sắc bén: ông Khánh Duy, 33 tuổi.

    Người ta nói về anh bằng nhiều điều: giỏi, lạnh lùng, có phần bí ẩn.
    Nhưng ít ai biết, anh xuất thân không hề giàu có. Tất cả chỉ nghe đâu anh từng được một người đàn ông nghèo cưu mang rồi mất dấu nhau.


    1. Sự việc bắt đầu từ chiếc Mercedes đen

    Khoảng 8h15 sáng, một chiếc Mercedes GLC trượt êm vào sân. Người lái là anh Hậu, trưởng phòng kinh doanh, một người có tài nhưng nổi tiếng với cái tính khinh người.

    Anh ta quăng chìa khóa xe cho ông Thuật:
    “Bác đánh xe ra bãi hộ tôi. Tôi muộn họp rồi.”

    Ông Thuật gật đầu, nhận nhiệm vụ như mọi ngày.
    Nhưng khi ông đỗ xe xuống bãi, đóng cửa cẩn thận và quay lại chốt cổng thì vài phút sau, tiếng la thất thanh vang lên từ sân.

    Ví của tôi đâu?! Ví của tôi trong xe!!!

    Hậu lao xuống bãi, mặt đỏ gay.

    Anh ta chỉ vào ông Thuật, quát:
    Chỉ có mỗi ông động vào xe tôi! Không ông thì ai?

    Ông Thuật sững người.
    “Tôi chỉ dắt xe hộ, tôi không thấy ví nào cả…”

    Nhưng Hậu không để ông nói hết câu:
    “Đừng có chối. Ví của tôi để ngay hộc cửa. Bây giờ biến mất. Tiền mặt, thẻ tín dụng, giấy tờ… ông mà không thừa nhận, tôi gọi công an!”

    Đám nhân viên túa ra xem.
    Có người xì xào:
    “Bảo vệ mà… ai biết được.”
    “Đúng rồi, người nghèo dễ sinh lòng tham.”

    Ông Thuật lắc đầu, tay run lên:
    “Tôi không lấy gì của ai cả…”


    2. Ban quản lý xuống làm việc

    Quản lý tòa nhà, chị Quyên, cau mày:
    “Anh Hậu, để tôi cho kiểm tra camera bãi xe.”

    Hậu gằn giọng:
    “Camera? Camera bãi xe đang hỏng từ tuần trước cơ mà!”

    Quả đúng. Camera bãi xe tầng trệt mấy hôm nay báo lỗi.

    Hậu cười lạnh:
    “Không có camera thì càng rõ. Chỉ có ông ta chạm vào xe.”

    Ông Thuật tím tái:
    “Cô Quyên, tôi… tôi có thể để cho công an khám người, khám tủ trực. Tôi không lấy gì!”

    Nhưng càng nói, ông càng bị lấn át.

    Hậu hét:
    “Không cần khám! Tôi yêu cầu tòa nhà đuổi việc ông ta lập tức, nếu không tôi kiện luôn cả tòa nhà về tội tắc trách!”

    Không khí căng như dây đàn.


    3. Chủ tịch mới đến – sự trùng hợp lạ lùng

    Đúng lúc hỗn loạn chưa dứt, đoàn xe của Chủ tịch mới tiến vào.
    Nhân viên ùa ra, xếp hàng hai bên.

    Từ chiếc Audi sang trọng, Khánh Duy bước xuống với vẻ điềm đạm, nét lạnh, đầy quyền lực. Anh thoáng nhìn cảnh tượng hỗn độn ở cổng.

    Quản lý Quyên hoảng hốt vội chạy ra giải thích:
    “Thưa anh Duy, có chút sự cố. Một nhân viên bị mất ví trong xe, nghi… nghi bảo vệ lấy.”

    Duy đưa mắt nhìn ông Thuật.

    Chỉ một giây.

    Anh đứng khựng lại.

    Toàn thân như bị ai tạt nước lạnh.

    Đôi mắt anh mở to, tim đập thình thịch.
    Gương mặt ông bảo vệ… mái tóc bạc… sống mũi cao gầy… vết sẹo mờ ở thái dương…

    Không thể nào…
    Không thể là trùng hợp.

    Anh thì thầm:
    “Bác… Thuật?”

    Ông bảo vệ ngẩng lên, còn chưa hiểu chuyện gì.

    Khánh Duy bước tới một bước, môi run lên:
    Bác… có phải bác Thuật ở xóm Bến Gỗ không?

    Ông Thuật sững sờ đến mức suýt đánh rơi chiếc mũ bảo vệ.
    “Sao… sao cậu biết…?”


    4. Ký ức trỗi dậy

    Năm xưa, tại một xóm nghèo ven sông, có một cậu bé tên Duy – bị mẹ bỏ rơi, cha say xỉn và dùng bạo lực. Cậu thường trốn ra bờ sông mỗi tối, run rẩy vì lạnh và đói.

    Trong tất cả người làng, chỉ duy nhất ông Thuật – một người đàn ông góa vợ, nghèo rớt mồng tơi – mang cơm cho cậu, giặt quần áo cho cậu, che chở cho cậu khỏi những trận đòn.

    Một đêm mưa lớn, ông Thuật đưa cậu lên xe đò gửi về trại trẻ, thì thầm:
    “Con phải đi. Ở đây, con sẽ chết mất. Hãy sống… và nhớ rằng trên đời này vẫn có người thương con.”

    Từ đó, họ mất liên lạc 20 năm.

    Duy lớn lên, được nhận nuôi, rồi du học, rồi thành công.
    Nhưng anh chưa bao giờ quên người đàn ông tên Thuật.

    Bao nhiêu năm, anh tìm không được.

    Vậy mà… người ấy lại đang đứng đây, trong bộ đồ bảo vệ cũ kỹ, bị người ta vu oan ăn cắp.


    5. Sự thật được hé lộ qua camera bí mật

    Một nhân viên IT chạy tới, thở hổn hển:
    “Chị Quyên! Camera trước cổng còn hoạt động! Nó bắt được góc chiếc Mercedes!”

    Cả đám im bặt.

    Khánh Duy ra lệnh:
    “Mở ngay. To hết mức.”

    Màn hình hiển thị.

    Camera cho thấy:

    Ông Thuật nhận chìa khóa, đánh xe xuống bãi.

    Sau khi ông rời đi, một nhân viên giao hàng tiến lại gần xe.

    Người này thò tay vào cửa xe…

    Nhanh chóng lấy một vật gì đó rồi bỏ vào túi.

    Chỉ vài giây sau, anh ta biến mất.

    Cả sân ồ lên.

    Hậu mặt tái như tờ giấy, miệng lắp bắp:
    “Cái… cái này… là giả mạo! Không thể!”

    Nhưng camera không biết nói dối.

    Khánh Duy nhìn thẳng vào ông Thuật, giọng trầm hẳn:
    Tôi tin bác. Và tôi nợ bác cả cuộc đời.


    6. Tội lỗi bị lật mặt

    Nhân viên IT tiếp tục lục lại đoạn ghi hình.
    Không lâu sau, họ tìm ra được kẻ trộm – một shipper từng tới tòa nhà nhiều lần.

    Hậu cứng họng khi bảo vệ khác khám xe của anh ta và tìm thấy… chính chiếc ví Hậu báo mất.

    Hậu hét lên:
    “Thằng kia! Trả ví đây!”

    Nhưng Khánh Duy lạnh lùng ngăn lại:
    “Anh Hậu, chuyện này sẽ xử lý theo pháp luật. Còn việc anh vu oan cho nhân viên bảo vệ… anh nghĩ sao?”

    Hậu tái mét:
    “Tôi… tôi tưởng… tôi không cố ý…”

    “Không cố ý mà dọa đuổi việc? Không cố ý mà xúc phạm danh dự một người?” – Duy nói, giọng sắc lạnh.

    Anh nhìn chị Quyên:
    “Tạm đình chỉ công tác anh Hậu. Đợi cuộc họp xử lý kỷ luật.”

    Hậu quỵ xuống, nghẹn đắng.

    Còn những người từng xì xào chê bai ông Thuật thì im như câm. Không ai dám nhìn ông.


    7. Bí mật lớn hơn – Twist thứ hai

    Khánh Duy đưa ông Thuật lên phòng họp riêng.
    Nhưng khi cửa đóng lại, ông Thuật bất ngờ hỏi:

    “Cậu… thực sự là Duy đó sao?”

    Khánh Duy bỗng rưng rưng:
    “Bác nhận ra cháu rồi?”

    Ông Thuật run giọng:
    “Tôi nhận ra từ lúc cậu bước xuống xe… nhưng nghĩ mình hoa mắt.”

    Hai người ôm nhau trong nghẹn ngào.

    Duy thì thầm:
    “Bác Thuật… bác từng nói bác không có con. Nhưng ngày rời quê, cháu nghe loáng thoáng bác nói ‘đứa con tôi tìm mãi chưa được’… Bác giấu cháu phải không?”

    Ông Thuật lặng đi một lúc lâu.
    Rồi ông mở ví của mình, rút ra một bức ảnh đã ngả vàng, mép rách.

    Trong ảnh là một đứa trẻ 3 tuổi, khuôn mặt quen thuộc đến khó tin.

    Ông nói chậm rãi:

    “Thằng bé trong hình… bị bắt cóc năm 2003. Tôi tìm nó đến kiệt sức nhưng không có tung tích. Hai tháng sau, tôi gặp được một cậu bé bị cha đánh đến suýt chết… là cậu.
    Tôi… đã chăm cậu như chính con ruột mình…
    Có lẽ… vì cậu quá giống nó.”

    Khánh Duy nhìn xoáy vào tấm ảnh… rồi đứng tim.

    Khuôn mặt đứa bé… giống hệt mình năm lên 3.

    “Bác… bức ảnh này…?”

    Hai tay ông Thuật run bần bật:
    “Duy… tôi nghi cậu chính là con ruột của tôi…”

    Không khí đông cứng lại.

    Khánh Duy cảm giác chân mình mềm nhũn.

    “Tại… tại sao bác không nói?” – anh nghẹn giọng.

    “Vì tôi không dám tin. Nhưng… cậu lớn lên… càng giống mẹ cậu như đúc.”

    Khánh Duy bật khóc.
    Lần đầu tiên trong đời, anh không kìm nổi.


    8. Kiểm chứng – và sự vỡ oà

    Ngay hôm đó, họ làm xét nghiệm ADN để xác nhận.

    48 tiếng sau, email kết quả gửi về.

    XÁC NHẬN QUAN HỆ HUYẾT THỐNG: CHA – CON.

    Khánh Duy ngồi phịch xuống ghế.
    Ông Thuật thì run đến mức phải bám vào thành bàn.

    Hai người nhìn nhau — rồi bật khóc như hai đứa trẻ.

    Duy ôm ông Thuật thật chặt, nói trong nước mắt:

    “Bác Thuật… không, cha… Con tìm cha bao năm nay…”

    Ông Thuật nghẹn ngào:
    “Cha tưởng mất con rồi… cha ngỡ mình chẳng còn gì…”


    9. Kết thúc – công lý và đoàn tụ

    Ngày họp toàn công ty, Khánh Duy xuất hiện cùng… ông Thuật.
    Trong tay anh là bản thông báo:

    Trưởng phòng Hậu bị giáng chức & phạt bồi thường tinh thần cho ông Thuật.

    Kẻ trộm bị giao cho công an.

    Hệ thống camera toàn bộ tòa nhà được nâng cấp.

    Cuối cùng, anh mỉm cười:

    “Và kể từ hôm nay…
    ông Nguyễn Văn Thuật – cha của tôi – sẽ giữ chức Giám sát An ninh của toàn bộ tập đoàn Lam Sơn.
    Một người đàn ông đã dạy tôi thế nào là tử tế.”

    Mọi người vỗ tay vang trời.

    Hậu cúi đầu xấu hổ, không dám nhìn ai.


    10. Hồi kết – thứ người ta hay gọi là Định mệnh

    Chiều hôm đó, khi mọi người đã ra về, Khánh Duy đưa cha đứng trước tòa nhà đang lên đèn.

    “Cha còn nhớ không? Cha từng nói: ‘Nếu con cố gắng, thế giới sẽ mở đường cho con.’”

    Ông Thuật cười, mắt long lanh:

    “Trên đời chẳng có việc gì vô tình cả.
    Cha con mình gặp lại nhau… là vì con sống tốt.
    Nhân quả không bao giờ sai.”

    Gió chiều thổi qua, ánh đèn phản chiếu lên tấm kính tòa nhà.

    Một bảo vệ nghèo năm nào — giờ sánh bước cạnh con trai, Chủ tịch trẻ tuổi nhất tập đoàn.

    Cuối cùng, gia đình họ… tìm lại được nhau.

    Và câu chuyện bảo vệ bị vu oan ăn trộm ví…

  • Tha thiết nhờ 3 cô con gái giúp con trai út trả khoản nợ 300 triệu nhưng bị từ chối thẳng thừng

    Tha thiết nhờ 3 cô con gái giúp con trai út trả khoản nợ 300 triệu nhưng bị từ chối thẳng thừng

    Vợ tôi mất sớm, một mình tôi nuôi bốn đứa con — ba gái một trai.
    Từ nhỏ, các chị nó đã học hành đàng hoàng, đứa làm kế toán, đứa buôn bán, đứa làm công chức. Còn thằng út — Quân, tính tình khù khờ, thương người quá mức, nên cứ bị đời vùi d;/ ập.

    Mấy tháng trước, Quân mở xưởng mộc nhỏ, bị người ta lừa hợp đồng, nợ lại 300 triệu đồng. Ngân hàng dí, chủ nợ gọi điện đòi, tôi nhìn con trai mình hốc hác, tuyệt vọng mà đứt từng khúc ruột.

    Tôi bàn với các con gái. Tưởng rằng chúng thương em, ai ngờ…

    Chiều đó, tôi gọi ba chị em về họp gia đình ở nhà cũ.
    Vừa rót ấm trà, tôi run giọng:

    “Bố xin các con… mỗi đứa giúp một ít, gom đủ 300 triệu cho thằng Quân. Nó còn trẻ, làm lại được. Coi như cứu một mạng người, cứu chính em mình…”

    Nhưng con cả — Lan, mặc váy công sở, ngồi thẳng lưng, lạnh lùng nói:

    “Bố à, con cũng có gia đình riêng. 300 triệu đâu phải ít, lỡ nó lại thua lỗ nữa thì sao?”

    Con thứ — Hạnh, đeo túi hàng hiệu, chau mày:

    “Con nói thật nhé, giúp rồi sau này lại đòi nữa à? Em út chứ có phải đứa trẻ con đâu mà cứ ỷ lại mãi thế?”

    Con út — My, đang mang bầu, liếc sang hai chị rồi chép miệng:

    “Con còn sắp sinh, chẳng dại gì đi gánh nợ người khác đâu bố ạ.”

    Tôi nghe từng lời, như dao cứa tim.
    Tôi nuốt nghẹn, cố gượng cười:

    “Không ai bảo các con cho không. Sau này bán mảnh đất sau vườn bố trả lại. Giờ chỉ cần gấp thôi…”

    Lan bật dậy, đập tay xuống bàn:

    “Bố nói dễ lắm! Mảnh đất đó đứng tên ai? Bố quên rồi à — năm đó bố chuyển cho thằng Quân! Giờ con giúp xong, sau này nó bán đất chia cho ai?”

    Không khí trong nhà nghẹt thở.
    Tôi nhìn ba đứa con gái, từng đứa tôi đã bồng bế, nuôi bằng nước mắt và mồ hôi, giờ lại nhìn cha như người xa lạ.

    Tôi run rẩy, cười cay đắng:

    “Ừ, phải rồi… ba con vịt giời! Bay đi lấy chồng nhà giàu, quên mất thằng em từng chia từng bát cơm, manh áo…”

    Hạnh quắc mắt:

    “Bố nói thế là x/ ú- c phạm! Tụi con có cuộc sống riêng, đâu có nghĩa là vô trách nhiệm!”

    Tôi nhìn thẳng, nói chậm rãi từng chữ về mảnh đất còn lại trong nhà… 👇👇

     

    Tôi là ông Dụ, năm nay vừa tròn 68 tuổi. Vợ tôi mất sớm, một mình tôi nuôi bốn đứa con — ba gái một trai.
    Từ nhỏ, các chị nó đã học hành đàng hoàng, đứa làm kế toán, đứa buôn bán, đứa làm công chức. Còn thằng út — Quân, tính tình khù khờ, thương người quá mức, nên cứ bị đời vùi dập.

    Mấy tháng trước, Quân mở xưởng mộc nhỏ, bị người ta lừa hợp đồng, nợ lại 300 triệu đồng. Ngân hàng dí, chủ nợ gọi điện đòi, tôi nhìn con trai mình hốc hác, tuyệt vọng mà đứt từng khúc ruột.

    Tôi bàn với các con gái. Tưởng rằng chúng thương em, ai ngờ…

    Tôi nhìn thẳng, nói chậm rãi từng chữ:

    “Vô trách nhiệm không phải vì không cho tiền… mà là vì đã để lòng mình nguội lạnh với máu mủ ruột thịt.

    Cả ba im bặt.
    Tôi quay vào buồng, run rẩy lấy ra một túi vải cũ, trong đó là cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu đứng tên tôi.

    “Bố đâu thiếu tiền… bố chỉ muốn biết, trong ba đứa, có đứa nào còn coi thằng Quân là em mình không.

    Căn nhà im phăng phắc.
    Ba gương mặt đờ đẫn, mắt đỏ hoe.
    Lan bật khóc, quỳ xuống:

    “Bố ơi, tụi con… sai rồi. Tụi con tưởng bố thử lòng, chứ không nghĩ đến lúc thật sự em khổ như vậy…”

    Tôi đặt tay lên vai con gái, nước mắt chảy dài:

    “Bố chẳng cần tiền. Bố chỉ cần nhìn thấy các con vẫn biết thương nhau, là bố chết cũng yên rồi…”


    Một tuần sau, Quân đem trả lại bố cuốn sổ, nói anh đã tìm được người mua lại xưởng, vừa đủ trả nợ.
    Ba người chị cùng góp tiền mua lại mảnh đất sau vườn cho bố đứng tên lại.

    Hôm đó, ông Dụ ngồi ngoài hiên, nhìn ba cô con gái đang phụ Quân trồng cây, khẽ cười:

    “Tiền mất có thể kiếm lại,
    nhưng tình thân mà mất đi… có khi cả đời chẳng mua nổi.”

  • Nhà sư nhắc nhở: Khi bạn không may mắn, hãy ngồi ở bốn nơi này thường xuyên hơn, vận may của bạn sẽ được thay đổi

    Nhà sư nhắc nhở: Khi bạn không may mắn, hãy ngồi ở bốn nơi này thường xuyên hơn, vận may của bạn sẽ được thay đổi

    Trên thực tế, đây chỉ là những hiện tượng ngẫu nhiên, không liên quan nhiều đến việc một người có xui xẻo hay không, nhưng nếu một người thực sự xui xẻo, thì thường có quan hệ mật thiết với suy nghĩ, phương hướng sống và thậm chí là nỗ lực của bản thân người đó.

    Hãy nghe chia sẻ từ một nhà sư lỗi lạc:

    Khi một người cảm thấy không may mắn, thường xuyên ngồi ở bốn nơi này sẽ rất hiệu quả, và vận may cũng sẽ được chuyển ngay lập tức.

    Thấy tôi tò mò, ông cụ cười và chỉ cho tôi bốn nơi này.

    Nơi đầu tiên: Đền, chùa

    Khi một người gặp xui xẻo, thường rất khó bình tĩnh. Vì vậy, trong cuộc sống hàng ngày, luôn ôm một tâm trạng oán trách và trách móc này nọ. Thực ra, vận đen cũng là hiện tượng hết sức bình thường, bởi cuộc đời không ai mãi thuận buồm xuôi gió cho đến tuổi già.

    Khi một người gặp xui xẻo, hãy đến chùa đi dạo, ngồi một lúc, không nhất thiết phải thắp hương lễ Phật, không nhất thiết phải xin số nếu muốn biết vận thế thăng trầm của bạn. Chỉ cần chúng ta lắng nghe âm thanh tiếng tụng kinh khiến lòng người tĩnh tâm,

    Có lẽ, chúng ta có thể nhận ra rằng mình không phải là vận đen, mà là vừa bước vào vòng xoáy do chính mình tạo ra, nếu kịp thời bước ra và tích cực đầu tư cho cuộc sống của mình, chúng ta sẽ có thể đổi vận ngay.

    Nơi thứ hai: bệnh viện

    Khi một người cảm thấy không may mắn, đó luôn là bởi vì anh ta nghĩ mình là người kém may mắn nhất trên thế giới.

    Trên thực tế, chỉ cần con người sống khỏe mạnh bình thường, đó là một loại hạnh phúc và phúc lành tốt nhất.

    Khi cảm thấy không may mắn, chúng ta cũng có thể đến bệnh viện đi dạo và ngồi một lúc. Khi chúng ta bước vào bệnh viện và nhìn thấy những người bệnh nặng với lòng khao khát được sống và vô cùng sợ hãi đau đớn, ngoài việc đồng cảm với họ, chúng ta cũng cần nhận ra rằng chúng ta thực sự hạnh phúc và may mắn. Sau khi trở về nhà, có lẽ, chúng ta sẽ nhẹ lòng và tạm gác lại những “điều không may mắn” mà chúng ta hiểu.

    Địa điểm thứ ba: công trường

    Trên thực tế, con người gặp phải một chút thất bại và đả kích là điều hoàn toàn bình thường, bất kể là người nổi tiếng hay người bình thường, gặp phải một chút thất bại và đả kích trong cuộc sống đều là một “tấm đá thử” trên đường đời. Chỉ có biết đúc kết kinh nghiệm và vận dụng tốt “hòn đá thử” này, chúng ta mới có được quyết tâm và sự kiên trì để vượt qua khó khăn. Lúc này ta mới thấy những người xung quanh ta còn khổ, đau và mệt mỏi hơn ta đã vượt qua những khó khăn trong cuộc sống của chính họ như thế nào. Khi bước vào công trường dưới cái nắng như thiêu như đốt, ngồi dưới chiếc ô che mưa cực nóng, nhìn những người công nhân nhễ nhại mồ hôi, rồi nghĩ lại tại sao chúng ta ở trong phòng máy lạnh mà phàn nàn này nọ khi gặp một chút thất bại. Và điều may mắn chắc chắn sẽ đến như đã hứa.

    Địa điểm thứ tư: gầm cầu

    Khi một người cảm thấy mình không may mắn, khi anh ta ở trong đáy của cuộc đời, anh ta luôn không hài lòng với cuộc sống đơn giản mà anh ta đang sống.

    Thực ra trên đời này vẫn còn rất nhiều người sống cuộc sống cơ cực, nếu cảm thấy mình kém may mắn, cuộc sống đơn giản nhàm chán thì chúng ta chẳng buồn chui gầm cầu ngồi nhìn một chút.

    Hãy trò chuyện với những người vô gia cư đó nơi gầm cầu, thấu hiểu nỗi khổ của họ, đồng thời giúp đỡ họ một chút.

    Về đến nhà, ta mới chợt nhận ra: Vậy là mình vẫn hạnh phúc, dù sao vẫn được ăn no mặc ấm. Thế là chúng ta lấy lại niềm tin vào cuộc sống và tiếp tục cổ vũ cho chính mình, với niềm đam mê và tinh thần chiến đấu của mình, làm sao vận may lại không đến với chúng ta?

    Sau khi nghe những lời của vị sư già này, bạn có thái độ khinh thường những khó khăn và thất bại mà bạn gặp phải trong cuộc đời không?

    Đúng vậy, cuộc sống thực tế là như vậy, trong nhiều trường hợp, nếu chúng ta không nhìn nhận khó khăn một cách nghiêm túc thì ảnh hưởng của khó khăn đối với chúng ta sẽ giảm đi.

  • Hình ảnh từ t:ang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần

    Hình ảnh từ t:ang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần

    Trước khi qua đời, nghệ sĩ Thương Tín mắc nhiều bệnh, tình trạng sức khỏe xuống dốc.

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật ngày 9/12/2025 đưa tin: “Hình ảnh từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần”, nội dung như sau:

    Sáng 9/12, thông tin nghệ sĩ Thương Tín qua đời, hưởng thọ 70 tuổi khiến khán giả bàng hoàng. Ông đã trút hơi thở cuối cùng ở tại quê nhà vào trưa 8/12. Trước khi qua đời, nghệ sĩ Thương Tín mắc nhiều bệnh, tình trạng sức khỏe xuống dốc. Vào năm 2023, nghệ sĩ từng bị tai nạn không thể đi lại, phải ngồi xe lăn.

    Trên trang cá nhân, nhạc sĩ Tô Hiếu vừa chia sẻ hình ảnh của Thanh Tùng – con trai của NS Thương Tín. Anh để lộ gương mặt đau buồn, ngồi thẫn thờ trước sự ra đi của bố. Hình ảnh này khiến không ít khán giả xót xa. Được biết, anh Thanh Tùng và người thân đang túc trực lo hậu sự cho nghệ sĩ Thương Tín tại nhà riêng.

     

    NS Thương Tín từng kết hôn với tiểu thư nhà giàu tên Thủy Tiên và có chung một cậu con trai là Bùi Thanh Tùng. Sau một thời gian sống chung và nảy sinh nhiều mẫu thuẫn, nghệ sĩ Thương Tín và vợ chia tay.

    Hình ảnh từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần- Ảnh 1.

    Thanh Tùng – con trai nghệ sĩ Thương Tín đau buồn khi bố qua đời ở tuổi 70

    Trước đó, NS Thương Tín từng hai lần bị đột quỵ và phải nhờ đến sự giúp đỡ từ bạn bè, đồng nghiệp. Những năm cuối đời, Thương Tín không còn tham gia nhiều hoạt động nghệ thuật, chủ yếu sống nhờ sự hỗ trợ của người thân và lòng hảo tâm của khán giả. Tháng 10/2024, NS Thương Tín bị tai nạn và được chẩn đoán gãy xương. Ông bị biến chứng teo cơ, không thể duỗi chân vì không điều trị kịp thời.

    Hình ảnh từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần- Ảnh 2.

    Trước khi qua đời, nghệ sĩ Thương Tín mắc nhiều bệnh, tình trạng sức khỏe xuống dốc

    Thương Tín sinh năm 1956 tại Phan Rang, trong gia đình có 9 con. Năm 13 tuổi, Thương Tín trốn nhà đi theo một gánh hát cải lương và theo đoàn lưu diễn khắp nơi. Sau đó, Thương Tín theo học tại trường Quốc gia Âm nhạc – Kịch nghệ Sài Gòn. Lúc mới ra trường, ông đầu quân cho Đoàn kịch nói Cửu Long Giang rồi Đoàn Kim Cương.

    Không chỉ thành công ở sân khấu cải lương, Thương Tín gây tiếng vang khi lấn sân lĩnh vực điện ảnh. Ông được xem là tài tử màn bạc những năm 1980-1990 và ghi dấu ấn qua những vai diễn như thiếu tá Vọng trong phim Ván bài lật ngửa, tướng cướp Bạch Hải Đường trong Săn bắt cướp, Sáu Tâm trong Biệt động Sài Gòn…

    Hình ảnh từ tang lễ NS Thương Tín, con trai ngồi thất thần- Ảnh 3.
    Những ngày cuối đời, ông sống cùng mẹ ruột và được người thân chăm sóc ở quê nhà

    Trước đó, chuyên trang của Người đưa tin cũng đăng bài: “Nghệ sĩ Thương Tín qua đời” với nội dung như sau:

    Nhiều người tiếc thương chia buồn với gia đình nghệ sĩ Thương Tín. Tình trạng nghệ sĩ Thương Tín Tình trạng nghệ sĩ Thương Tín Thương Tín chỉ còn 40 kg, suy sụp tinh thần

    Sáng 9/12, theo thông tin từ nhạc sĩ Tô Hiếu thì nghệ sĩ Thương Tín đã qua đời, hưởng thọ 70 tuổi. Nam nhạc sĩ cho biết nghệ sĩ Thương Tín rút hơi thở cuối cùng vào trưa 8/12 tại nhà riêng, hiện tại gia đình đang lo liệu hậu sự. Những năm cuối đời, nghệ sĩ Thương Tín sống trong bệnh tật, ông qua đời do tuổi cao sức yếu.

    Nghệ sĩ Thương Tín qua đời sau thời gian dài bệnh tật, già yếu

    Nghệ sĩ Thương Tín sinh năm 1956 tại Phan Rang, Ninh Thuận là một trong những gương mặt quen thuộc của điện ảnh Việt Nam thập niên 1980–1990. Từ những ngày đầu theo cải lương, ông đã bộc lộ tài năng sân khấu và niềm đam mê nghệ thuật. Sau khi được đào tạo bài bản tại Trường Quốc gia Âm nhạc – Kịch nghệ Sài Gòn, ông nhanh chóng khẳng định tên tuổi qua hàng loạt vai kịch quan trọng, trước khi chuyển sang điện ảnh và trở thành ngôi sao sáng với những vai diễn để đời trong các phim như Ván bài lật ngửa, Biệt động Sài Gòn…

    Những năm cuối đời, nghệ sĩ Thương Tin bị bệnh nặng. Năm 2021, ông bị đột quỵ, được bạn bè, đồng nghiệp kêu gọi giúp đỡ 800 triệu đồng. Năm 2024, Thương Tín tai nạn nghiêm trọng khiến ông vỡ bánh chè gối phải, viêm khớp gối trái, gần như không thể đi lại, phải nhờ xe lăn hoặc bồng bế.

    Sức khỏe suy giảm, cân nặng giảm mạnh, tinh thần hoang mang, cuộc sống hằng ngày trở nên chật vật. Vào tháng 11/2025, tình trạng nghệ sĩ Thương Tín là phải ngồi 1 chỗ, không thể đi lại, sa sút tinh thần, hơi trầm cảm và cảm thấy cuộc sống không còn niềm vui. Đặc biệt, điều làm Thương Tín suy sụp, canh cánh nhất chính là con gái. Ông muốn gặp con nhưng mẹ bé không cho gặp và cũng cắt đứt liên lạc với Thương Tín.

    Những hình ảnh thời huy hoàng của nghệ sĩ Thương Tín 

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!