Danh mục: Chưa phân loại

  • Từ ngày ông ngã bệnh, mẹ chồng héo hon, chồng tôi thì đi làm xa, còn tôi gần như gánh hết mọi việc từ cơm nước, thuốc thang đến bón cháo, thay quần áo cho ông

    Từ ngày ông ngã bệnh, mẹ chồng héo hon, chồng tôi thì đi làm xa, còn tôi gần như gánh hết mọi việc từ cơm nước, thuốc thang đến bón cháo, thay quần áo cho ông

    Tôi lấy chồng ba năm thì bố chồng đột ngột bị tai biến, nửa người tê liệt, nằm một chỗ. Từ ngày ông ngã bệnh, mẹ chồng héo hon, chồng tôi thì đi làm xa, còn tôi gần như gánh hết mọi việc từ cơm nước, thuốc thang đến bón cháo, thay quần áo cho ông.

    Tôi thương bố chồng thật lòng. Ông vốn là người ít nói, nghiêm khắc nhưng có chiều sâu. Từ ngày tôi về làm dâu, ông luôn nhẹ nhàng với tôi hơn cả với chồng. Mà cũng bởi vì… hình như ông thấy áy náy điều gì đó. Nét mặt ông lúc nào cũng mang nỗi buồn như đang giấu một tảng đá trong lòng.

    Một buổi chiều mưa, mẹ chồng phải sang họp tổ phụ nữ, chồng thì còn đang chạy xe ngoài tỉnh. Tôi ở nhà một mình với bố chồng. Đến giờ tắm rửa, ông lúng túng bảo:

    – Thôi… để mai, con. Hôm nay ba mệt.

    Tôi gượng cười:

    – Không được đâu ba. Trời nóng, mình không tắm dễ nhiễm trùng lắm.

    Ông im lặng rất lâu, rồi thở dài, như người sắp bước vào điều không muốn đối mặt.

    Tôi đẩy ghế tắm ra sân, trải khăn lên, chuẩn bị nước ấm. Ông chống tay yếu ớt, tôi phải đỡ ông dậy. Khi tôi đưa tay đến cổ áo, ông nói nhỏ, run:

    – Con… đừng giật mình… nếu thấy cái… vết đó.

    Tôi đứng sững trong thoáng chốc.

    Cái vết đó?

    Ngay lập tức, một câu nói của chồng năm xưa bật lên trong đầu tôi, lạnh đến mức khiến tôi rụng rời:

    “Ba anh có một dấu trên lưng, từ lúc anh còn nhỏ. Đó là lý do cả nhà anh phải sống trong sợ hãi nhiều năm. Khi nào em làm dâu đủ lâu, anh sẽ kể. Trước mắt… đừng hỏi.”

    Lúc đó tôi chỉ nghĩ là bệnh tật cũ, chiến tranh để lại, vết mổ gì đó. Chồng không bao giờ giải thích tiếp.

    Tôi không ngờ rằng hôm ấy… tôi lại là người nhìn thấy trước.

    Tôi kéo nhẹ cúc áo. Ông nhắm mắt lại, hơi thở run run. Khi chiếc áo trượt xuống, tôi gần như nghẹt thở.

    Trên lưng ông, một đường sẹo dài, cháy đen như bị dí bằng kim loại nóng. Nhưng thứ khiến tôi nổi gai ốc không phải vết sẹo… mà là ký hiệu hình tròn bên cạnh, giống hệt logo của một băng nhóm từng gây ra vụ cháy tiệm vàng năm nào – vụ cháy khiến một người đàn ông thiệt mạng.

    Người đàn ông đó… chính là bố đẻ của chồng tôi.

    Tôi choáng váng, toàn thân lạnh buốt.

    Chồng tôi từng kể, bố ruột anh mất trong vụ cháy bí ẩn, mẹ anh sau đó tái hôn với bố chồng hiện tại – ông Thực. Vụ cháy bị cho là tai nạn, kẻ gây ra không tìm được. Cảnh sát nghi ngờ có kẻ phá hoại nhưng không có bằng chứng.

    Và bây giờ, trước mặt tôi…
    Trên lưng bố chồng…
    Là ký hiệu của đúng nhóm từng bị điều tra năm đó.

    Tôi đứng im, tim đập như muốn nổ tung ngực. Ông Thực phát hiện tôi ngừng tay, run rẩy mở mắt:

    – Con… thấy rồi phải không?

    Tôi không trả lời. Không thể.

    Ông cúi đầu, giọng nghẹn:

    – Ba không hại ai… ba chỉ là người giữ cửa… người ta làm gì ba không hay… nhưng ba không cứu được… cha ruột của thằng Huy.

    Tôi lùi lại một bước. Không phải vì ghê sợ, mà vì cú sốc quá lớn. Ông run lẩy bẩy, nước mắt rơi xuống vai:

    – Ba đã muốn nói lâu rồi… nhưng ba sợ mẹ con… sợ thằng Huy… sợ mất tất cả…

    Không khí im phăng phắc như bị hút sạch. Mưa ngoài trời vẫn rơi, nhưng tôi không còn nghe được nữa.

    Suốt buổi tối hôm ấy, tôi ngồi trong phòng, lòng nặng như đá. Chồng tôi – Huy – về lúc gần 10 giờ. Anh nhìn thấy tôi thất thần thì hỏi:

    – Có chuyện gì?

    Tôi im lặng rất lâu, rồi hỏi thẳng:

    – “Dấu trên lưng ba” mà anh từng nói… là gì?

    Huy khựng lại như bị đánh vào mặt.

    – Sao em… biết?

    Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như mình vừa chạm vào một bí mật cấm kỵ:

    – Em thấy rồi.

    Huy buông túi đồ, ngồi xuống giường. Đôi mắt anh tối đen:

    – Ba anh… từng là người trong nhóm gây ra cái chết của bố đẻ anh. Nhưng ba chỉ là kẻ bị lôi kéo. Người trực tiếp gây cháy đã trốn biệt. Sau vụ đó, ba đầu thú, xin giảm nhẹ. Nhưng có người trong nhóm dọa giết cả nhà… nên ba rời quê, đổi tên… rồi gặp lại mẹ anh. Mẹ anh giấu anh suốt.

    Anh siết tay lại:

    – Anh chỉ biết chuyện này khi đi nghĩa vụ. Mẹ kể. Nhưng anh… anh không có can đảm đối diện.

    Tôi thấy vai anh run. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Huy… yếu đuối.

    – Em biết – tôi nói nhẹ – nhưng điều này không thể chôn mãi được.

    Huy cúi đầu:

    – Ba là người nuôi anh, yêu thương anh… Anh vừa biết ơn, vừa căm giận. Em bảo anh làm sao đây?

    Tôi nắm tay chồng:

    – Công lý không phải để trừng phạt… mà để ai sai phải chịu trách nhiệm. Tội liên quan đến tính mạng… không thể để im.

    Huy nhìn tôi lâu đến mức tôi thấy rát trong lòng ngực.

    – Nếu làm thế, ba sẽ phải vào tù – anh nói.

    Tôi đáp chậm rãi:

    – Còn hơn là sống trong sợ hãi thêm 20 năm nữa.

    Hôm sau, tôi là người nói chuyện trực tiếp với bố chồng.

    Ông không phản ứng như tôi nghĩ. Không nổi giận. Không van xin.

    Ông chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt đục ngầu của người mang nỗi ân hận cả đời:

    – Con nói đúng. Ba đã trốn quá lâu rồi.

    Tôi hỏi:

    – Tại sao ba không tự ra đầu thú?

    Ông nhìn về góc sân, nơi chiếc xe tập đi của ông nằm phủ bụi:

    – Vì ba hèn.
    – Vì ba sợ mất mẹ con, sợ mất gia đình.
    – Vì ba nghĩ… nếu ba làm người tốt suốt quãng đời còn lại… thì trời sẽ tha.

    Ông quay lại, giọng chậm mà chắc:

    – Nhưng hôm qua… khi con nhìn thấy vết đó… ba biết ông trời không cho ba trốn nữa.

    Tôi cắn môi để không bật khóc.

    – Ba đồng ý để tụi con báo công an chứ? – tôi hỏi.

    Ông mỉm cười rất buồn:

    – Không cần. Ba sẽ tự đi.

    Ngày bố chồng được xe lăn đưa vào đồn, mẹ chồng gào lên, khóc ngất. Huy đứng cạnh tôi, tay nắm chặt nhưng không nói lời nào.

    Tôi biết trái tim anh đang rỉ máu.

    Ba chồng nắm tay con trai, nói câu cuối trước khi đi:

    – Ba xin lỗi… vì ba đã cướp cha ruột của con. Nhưng ba rất biết ơn… vì con đã cho ba cơ hội làm lại.

    Huy ôm lấy ông, bật khóc như một đứa trẻ.

    Tôi phải quay mặt đi vì cảnh ấy quá đau lòng.

    Vụ án được mở lại. Bằng chứng cũ cộng thêm lời khai của bố chồng giúp công an lần ra người thủ phạm chính – kẻ đã bỏ trốn gần hai mươi năm nay. Gia đình nạn nhân cũ – trong đó có anh trai chồng tôi – đến cảm ơn vì cuối cùng sự thật đã được phơi bày.

    Bố chồng bị kết án nhẹ hơn nhiều người nghĩ, vì ông chỉ là người giữ cửa, không trực tiếp gây ra thiệt hại. Ông đi tù trong già, nhưng tinh thần nhẹ nhõm.

    Có những đêm tôi vào thăm, ông nắm tay tôi thật chặt:

    – Con là người giải thoát ba. Cảm ơn con.

    Tôi nghẹn lại, gật đầu.

    Ông không cần ai tha thứ. Nhưng ông cần công lý. Và chúng tôi cũng vậy.

    Một năm sau, khi bố chồng qua đời trong trại, nhà tôi làm giỗ nhỏ. Huy đặt tấm ảnh ông lên bàn thờ, nói:

    – Ba không phải người hoàn hảo. Nhưng ba đã dám đối diện. Và đó là điều tốt nhất ba để lại cho chúng ta.

    Tôi chắp tay nhìn bức ảnh.

    Người đàn ông trong khung hình mỉm cười hiền lành.

    Bây giờ… cuối cùng… ông thật sự được thanh thản.

  • Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

    Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
    Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

    Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

    “Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

    Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

    Ông hỏi dồn:

    “Con… con thấy rõ không?”
    “Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

    Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

    “Dẫn chú tới đó!”


    Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

    Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

    Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

    Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

    Ông đứng không vững. Tay run lên:

    “Sao… sao con có bức này?”

    Bé gái cúi đầu:

    “Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

    Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.


    Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

    Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

    “Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.
    Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.
    Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

    Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

    Ông Dũng ngồi sụp xuống.

    Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

    “Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

    Bên trong là:

    Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

    Một mảnh áo váy rách

    Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

    Tên người cha…
    Chính là ông Dũng.

    Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

    “Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…
    Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

    Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

    Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

    “Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?
    Chị bảo chị lạnh lắm…”

    Ông Dũng ôm mặt bật khóc.

  • Ngay sau khi chồng tôi ch:ết, gia đình anh ấy đã đến và lấy đi tất cả những gì trong nhà chúng tôi có, sau đó đu:ổi tôi ra khỏi nhà cho đến khi luật sư đọc di chúc bí mật

    Ngay sau khi chồng tôi ch:ết, gia đình anh ấy đã đến và lấy đi tất cả những gì trong nhà chúng tôi có, sau đó đu:ổi tôi ra khỏi nhà cho đến khi luật sư đọc di chúc bí mật

    Chồng tôi – anh Hòa – mất sau ba tháng chống chọi với bệnh. Anh đi bất ngờ đến mức tôi còn chưa kịp lau khô nước mắt.

    Nhưng nỗi đau chưa lên đến đỉnh thì nhà chồng đã kéo đến.

    1. Đêm chồng vừa mất – họ tới “dọn sạch”

    Mẹ chồng chỉ tay vào mặt tôi:

    “Cô không còn là con trong nhà này nữa. Ra khỏi đây ngay!”

    Tôi chết lặng:

    “Mẹ… ít ra cũng để con lo cho anh ấy xong tang sự—”

    Em chồng hất tay tôi, đẩy tôi ngã xuống nền:

    “Đây là nhà của anh Hòa. Anh ấy chết rồi, đồ đạc thuộc về gia đình, không phải của cô.”

    Họ lục tung nhà.
    Két sắt bị phá.
    Trang sức cưới, tiền tiết kiệm, sổ đỏ – tất cả bị gom vào một túi lớn.

    Tôi vừa khóc vừa quỳ xuống, van:

    “Xin mọi người… ít nhất để tôi giữ lại tấm ảnh cưới…”

    Mẹ chồng nghiến răng:

    “Ảnh đó để lại làm gì? Để cô diễn vở quả phụ tội nghiệp à?”

    Bà giật tấm ảnh khỏi tay tôi, ném vào đống đồ.

    Tôi bị đuổi ra khỏi nhà giữa trời tối. Không một đồng trong người.
    Không một món đồ thuộc về chồng tôi.

    2. Cuộc gọi bất ngờ từ luật sư

    Ba ngày sau đám tang, điện thoại reo.

    Một giọng trầm bình tĩnh:

    “Chị là vợ anh Hòa?
    Tôi là luật sư Lâm. Anh ấy nhờ tôi giữ một lá di chúc lập đột ngột ngay sau khi phát hiện bệnh. Xin mời chị và gia đình về nghe.”

    Tôi ngỡ ngàng:
    Di chúc? Chồng tôi chưa từng nói.

    Gia đình chồng thì vui như mở hội, nghĩ chắc anh ấy chia hết cho họ.
    Mẹ chồng còn nói móc:

    “Cô đi nghe cho biết. Sợ thất vọng rồi khóc nữa thôi.”

    3. Buổi công bố di chúc – mặt họ đổi sắc

    Luật sư mở tập hồ sơ niêm phong.
    Giọng ông vang lên rõ ràng:

    “Di chúc hợp pháp, lập trong thời điểm người để lại tài sản minh mẫn.”

    Mẹ chồng ngồi vểnh mặt, em chồng khoanh tay đắc thắng.

    Luật sư đọc:

    **“Tôi, Nguyễn Thành Hòa… để lại toàn bộ tài sản gồm:
    – Căn nhà 3 tầng
    – Đất thổ cư 92m²
    – Sổ tiết kiệm 780 triệu
    – Doanh thu công ty riêng…”

    Cả nhà chồng nín thở.

    Rồi câu cuối cùng vang lên khiến họ… đứng bật dậy:

    “…TẤT CẢ tài sản tôi để lại cho vợ tôi, Trần Mai Anh.”

    Phòng họp im phăng phắc.
    Mẹ chồng đập bàn:

    “Không thể nào! Nó lấy sạch à? Còn mẹ? Còn em nó?!”

    Luật sư vẫn bình thản:

    “Bà hãy bình tĩnh. Di chúc đã được công chứng, video ghi hình… và có chữ ký xác nhận của ba người làm chứng.”

    Em chồng gằn giọng:

    “Anh ấy bị bệnh mà. Không tỉnh táo!”

    Luật sư mở video.

    Trong màn hình, chồng tôi – gầy gò nhưng tỉnh táo – nhìn thẳng vào camera:

    “Nếu tôi ra đi trước, tôi sợ vợ tôi sẽ bị chính gia đình tôi đối xử tệ bạc… như họ đã từng.
    Vì vậy… tôi để lại tất cả cho cô ấy.”

    Tôi bật khóc.
    Cả nhà chồng sững lại.

    Nhưng đó chưa phải cú chốt.

    4. Bí mật khiến họ bẽ bàng bỏ đi

    Luật sư nói tiếp:

    “Còn một phần phụ lục di chúc. Anh Hòa để lại ‘một gói hàng’ cho chị Mai Anh.”

    Ông mở một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một xấp hình.

    Tôi run run mở ra.
    Còn gia đình chồng thì… tái mét.

    Là những tấm ảnh chụp em chồng ăn cắp tiền bệnh viện của chính anh Hòa, ngày anh nằm điều trị.

    Cùng với một đoạn ghi âm chồng tôi gửi luật sư:

    “Nếu họ xúc phạm hoặc lấy đồ của vợ tôi, hãy đưa bằng chứng này cho công an. Tôi đã nộp bản gốc cho cơ quan điều tra.”

    Mẹ chồng khuỵu xuống ghế, mặt trắng bệnh.

    Luật sư nói nốt câu cuối:

    “Anh ấy bảo:
    ‘Nếu gia đình con đối xử tốt với vợ con thì xem như chưa từng có chuyện gì.
    Nhưng nếu họ chạm đến cô ấy… họ phải chịu trách nhiệm.’”

    Không ai dám nói một lời.

    Mẹ chồng ôm đầu, lầm bầm:

    “Trời ơi… nó biết… nó biết hết…”

    Em chồng thì run như cầy sấy:

    “Chị… chị tha cho em… chị đừng đưa mấy cái này ra công an…”

    Tôi chỉ nói một câu:

    “Nếu hôm đó mọi người không đuổi tôi ra khỏi nhà… chúng ta đã không đứng đây như thế này.”

    Họ cúi đầu, lặng lẽ bỏ đi, không dám nhìn tôi.

    5. Cú chốt cuối cùng – điều khiến tôi sụp đổ

    Khi chỉ còn mình tôi, luật sư đặt thêm một phong thư lên bàn:

    “Đây là thứ anh ấy dặn tôi phải đưa cuối cùng.”

    Tôi mở thư.

    Trong đó là nét chữ quen thuộc:

    “Anh xin lỗi vì không thể bảo vệ em lâu hơn…
    Anh biết anh sắp không còn, nên anh bảo vệ em theo cách cuối cùng này.
    Em không còn ai cả – nên từ hôm nay… em có tất cả.”

    Tôi ôm lá thư vào ngực.

    Lần đầu tiên sau những ngày tăm tối, tôi bật khóc… vì được yêu thương đúng nghĩa.

  • Con dâu đổ 5 lít x:ăng vào chiếc nôi đắt tiền mà mẹ chồng mua cho cháu nội sắp chào đời rồi châm lử:a đố:t chỉ vì chiếc nôi này vẫn rẻ hơn cái bà mua cho cháu ngoại 200 nghìn

    Con dâu đổ 5 lít x:ăng vào chiếc nôi đắt tiền mà mẹ chồng mua cho cháu nội sắp chào đời rồi châm lử:a đố:t chỉ vì chiếc nôi này vẫn rẻ hơn cái bà mua cho cháu ngoại 200 nghìn

    Nhà bà Hảo, chủ cửa hàng đồ cho trẻ sơ sinh lớn nhất thị trấn, chiều hôm đó bỗng ầm ĩ như có đánh nhau.
    Con dâu bà – Trang, đang mang bầu 8 tháng – mặt đỏ bừng, tay run lên vì tức giận trước chiếc nôi bằng gỗ lim bóng lộn mà bà Hảo vừa đặt giữa phòng khách.

    Bà Hảo hãnh diện:

    “Nôi gỗ lim, đặt riêng, 12 triệu đó con. Cháu nội bà phải nằm cái tốt nhất.”

    Trang mím môi.

    “Tốt nhất… nhưng vẫn rẻ hơn cái bà mua cho cháu ngoại 200 nghìn, đúng không mẹ?”

    Không khí đặc quánh.

    Bà Hảo đổi sắc mặt:

    “Trời đất, có 200 nghìn mà mày xét nét? Con gái bà đẻ khó, bà mua loại có nhạc ru… còn nội ngoại khác nhau chứ!”

    Trang bật cười lạnh:

    “Khác 200 nghìn thôi ạ?
    Vậy để con ‘bù’ cho cái chênh lệch đó.”

    Không ai kịp phản ứng.

    Trang xách can xăng 5 lít từ góc cầu thang, mở nắp, hất thẳng vào chiếc nôi gỗ lim bóng loáng.

    Mùi xăng bốc lên nồng nặc.

    Bà Hảo hét thất thanh:

    “Con điên! Con làm cái gì vậy?!”

    Trang bật bật lửa:

    “Đốt! Cho đỡ tủi thân!”

    Ngọn lửa bùng lên to như lửa trại, bén vào rèm cửa, lan sang sàn gỗ.

    Căn nhà giàu sang lấp lánh bỗng chốc biến thành địa ngục.

    Hàng xóm lao đến hỗ trợ dập lửa.
    Trang được kéo ra ngoài, mặt tái nhợt nhưng vẫn gào lên:

    “Tôi không tiếc! Tôi chỉ muốn bà biết tôi đau thế nào!”

    Trong lúc hỗn loạn, một nhân viên cửa hàng bên cạnh chạy đến, thở hổn hển, tay cầm hóa đơn:

    “Trời ơi! Nhà chị… cháy rồi? Em phải đưa cái này gấp cho chị Trang!”

    Trang ngơ ngác:

    “Cái gì?”

    Anh nhân viên đưa ra hóa đơn mới in:

    “Chiếc nôi 12 triệu chị vừa đốt… thực ra là loại 18 triệu.
    Bà Hảo đặt loại mắc nhất, chỉ thiếu 200 nghìn vì… bà bù vào phí vận chuyển giao sớm cho chị.”

    Cả đám người đứng hình.

    Bà Hảo ngã xuống ghế, khóc nghẹn:

    “Mẹ đặt loại đắt nhất cho cháu mà…
    Mẹ đâu có so đo gì đâu con…”

    Trang chết lặng.
    Đến khi bà Hảo mở điện thoại cho cô xem tin nhắn đặt hàng, cô mới hiểu:

    Bà Hảo chỉ mua cái rẻ hơn cho cháu ngoại vì…

    “…con gái mẹ xin mẹ cho nó loại rẻ nhất để mẹ còn dư tiền mua cho cháu nội tốt hơn.”

    Không ai nói nổi một câu.

    Khói từ gian phòng vẫn cuộn ra ngoài cửa sổ.

    Đó chưa phải cú sốc cuối cùng.

    Khi lực lượng cứu hỏa xịt nước vào phần nhà cháy, họ phát hiện bên dưới nôi có một chiếc túi da bị cháy xém.

    Người lính cứu hỏa mang ra, giao cho gia đình.

    Bên trong là:

    Sổ tiết kiệm 500 triệu đứng tên cháu nội.

    Giấy ủy quyền: bà Hảo tặng riêng cho cháu căn nhà mini trong thị trấn.

    Một mảnh giấy nhỏ:

    “Để mẹ bù đắp vì con phải làm dâu nhà này vất vả.
    Đừng tủi thân. Mẹ thương con hơn con nghĩ.”

    Trang khuỵu xuống, tay run lập cập.

    “Mẹ… con… con tưởng…”

    Bà Hảo run rẩy đỡ con dâu:

    “Con đã hiểu nhầm mẹ rồi…
    Mẹ thương con như con gái mẹ.
    Nhưng… giờ mọi thứ thành tro hết rồi…”

    Trang ôm bụng bầu, nước mắt lăn xuống không ngừng.

    Ngọn lửa đã tắt.

    Nhưng cơn cháy trong lòng cả hai người phụ nữ thì không.

  • Hai vợ chồng sống với nhau gần 10 năm rồi ly hôn. Tôi vẫn chu cấp tiền ăn học cho con đầy đủ… cho đến khi thấy 4 đứa con

    Hai vợ chồng sống với nhau gần 10 năm rồi ly hôn. Tôi vẫn chu cấp tiền ăn học cho con đầy đủ… cho đến khi thấy 4 đứa con

    Hai vợ chồng sống với nhau gần 10 năm rồi ly hôn. Tôi vẫn chu cấp tiền ăn học cho con đầy đủ… cho đến khi thấy 4 đứa con càng lớn càng chẳng giống bố. Đi xét nghiệm ADN thì bẽ bàng: Không những không cùng huyết thống mà còn…

    Tôi và vợ cũ ly hôn cách đây một năm. Lý do ly hôn khá đơn giản: “không hợp nhau”, “mâu thuẫn kéo dài”. Tôi chẳng muốn lôi nhau ra toà như những cặp khác nên nhận phần thiệt về mình, dọn ra ngoài, để lại nhà cửa cho mẹ con cô ấy.

    Duy chỉ một điều tôi giữ lại:
    Tôi tự nguyện chu cấp 100% tiền học, tiền ăn, tiền sinh hoạt cho cả bốn đứa con.

    Tôi nghĩ mình làm đúng. Dù hôn nhân có đổ vỡ, chúng vẫn là con tôi.

    Nhưng rồi… càng lớn chúng càng khác.

    Đứa đầu cao lêu nghêu, mũi cao, da trắng như người Bắc Âu.
    Đứa thứ hai mắt một mí, dáng nhỏ, mặt gãy như con lai Nhật.
    Đứa thứ ba tóc xoăn tít, da ngăm.
    Đứa út thì… y như con lai Ấn Độ.

    Tôi bắt đầu thấy bất thường. Nhưng tôi vẫn tự an ủi rằng trẻ con lớn lên khác, gen di truyền đôi khi khó đoán.

    Cho đến một hôm, nhà trường yêu cầu xác nhận danh tính để chuyển hồ sơ đi nước ngoài. Nhân viên hành chính nói bâng quơ:

    “Anh có phải bố ruột của các cháu không? Hồ sơ có vẻ không trùng khớp.”

    Câu đó như đâm thẳng vào ngực tôi. Đêm đó tôi trằn trọc, rồi quyết định làm điều mà tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ làm:

    Xét nghiệm ADN cả bốn đứa.

    Kết quả trả về khiến tôi ngồi sụp xuống ghế.

    Không đứa nào mang dòng máu của tôi.
    Không một đứa.

    Tôi muốn phát điên.

    Nhưng nỗi đau lớn nhất không phải ở đó.

    Khi tôi đem kết quả đối chiếu thêm, bác sĩ nói:

    “Điều kỳ lạ là cả bốn đứa trẻ… không cùng huyết thống với nhau luôn.
    Nghĩa là… mỗi đứa có một người bố khác nhau.”

    Tôi chết lặng.

    Tôi thấy đầu óc choáng váng, gần như không thở nổi.
    Suốt 10 năm hôn nhân, hoá ra tôi bị biến thành kho dự phòng tài chính, còn vợ cũ thì dùng mái nhà này như một nơi… tập hợp “tứ đại bố ruột”.

    Tôi gọi vợ cũ đến đối chất. Cô ta ban đầu còn vùng vằng, chửi tôi hoang tưởng. Nhưng khi tôi đặt 4 tờ giấy ADN xuống bàn, mặt cô ta trắng bệch.

    Tôi hỏi một câu duy nhất:

    “Bốn đứa có bốn bố khác nhau. Tại sao?”

    Cô ta bật khóc, nhưng câu trả lời làm tôi lạnh sống lưng:

    “Em… Em không biết bố chúng là ai.
    Nhưng có một điều anh phải biết…
    Anh cũng… không phải chồng hợp pháp của em.

    Tôi đứng bật dậy.

    Cô ta run rẩy lấy trong ngăn kéo ra một tờ giấy cũ bạc màu.

    “Ngày cưới anh còn nhớ không?
    Em nói giấy đăng ký kết hôn để em giữ.
    Em chưa bao giờ nộp hồ sơ lên phường.
    Pháp luật không công nhận tụi mình là vợ chồng…”

    Tôi cảm giác đất dưới chân mình sụp xuống.

    10 năm chung sống.
    4 đứa con.
    Toàn bộ tài sản tôi để lại cho cô ta khi ly hôn.
    Tất cả đều không có giá trị pháp lý.

    Và rồi cú sốc cuối cùng ập tới khi cô ta lắp bắp nói:

    “Đừng tìm bố bọn trẻ nữa…
    vì… chính họ cũng không biết em có thai.”

    Những người đàn ông đó — ai cũng đã có gia đình, có địa vị, có danh tiếng.
    Tất cả đều không biết họ có con riêng.

    Tôi bước ra khỏi nhà như một kẻ mất hồn.

    Phía sau lưng, tiếng cô ta vang lên:

    “Anh không phải bố ruột… nhưng anh vẫn là người họ gọi bằng cha suốt 10 năm.
    Anh muốn bỏ mặc tụi nhỏ thật sao?”

    Tôi quay lại, đôi mắt như bị ai bóp nghẹt.

    Kết quả ADN có thể nói tôi không liên quan đến chúng.

    Nhưng trái tim tôi… thì lại nói khác.

  • Cái kết của CSGT bị người vi phạm GT đẩy vào đầu xe tải

    Cái kết của CSGT bị người vi phạm GT đẩy vào đầu xe tải

    Đoạn clip ghi lại cảnh 1 nam thanh niên cố tình đẩy 1 đồng chí công an giao thông đang dắt  xe đạp điện vào đầu chiếc xe tải đang lao vùn vụt đến. 

    Chiều ngày 11/12, mạng xã hội lan truyền 1 đoạn clip ghi lại cảnh 1 chiến sĩ cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ thì bất ngờ thanh niên đi phía sau đẩy cả xe và chiến sĩ cảnh sát giao thông vào chiếc xe  ô tô tải đang lao đến. Chiếc xe điện bị cuốn vào gầm xe tải, rất may mắn, chiến sĩ CSGT kịp tránh và chiếc xe tải cũng phanh kịp thời. Nam thanh niên sau đó bỏ chạy.

    Nam thanh niên đẩy xe điện và chiến sĩ cảnh sát giao thông vào xe tải đang lao đến. Ảnh cắt từ clip. 

    Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, mọi người đang cười và văn bản cho biết '所'

    Sự việc được camera an ninh ghi lại vào khoảng 13h35 ngày 11/12, được cho là diễn ra trên đường 429, xã Phượng Dực, Hà Nội.

    Ngay sau khi chia sẻ, nhiều người bày tỏ sự phẫn nộ trước hành động của nam thanh niên này.

    “Đang dân sự thành hình sự luôn”

    “Loại này phải cho đi tù mọt gong”

    “Thằng này ác quá, suýt nữa thì cả lái xe tảu cũng bị oan gia”

    “Nên phạt thật nặng các hành vi như này”

    “Tôi xem mà tôi run luôn, may mắn cho chú công an và bác tài”…

    Đoạn clip này vẫn đang gây xôn xao CĐM, hiện vẫn chưa có thông tin chính thức từ cơ quan chức năng.

  • Hết năm thứ 9 trả nghiệp, 3 tuổi phượng hoàng tái sinh, giàu nhất số 2

    Hết năm thứ 9 trả nghiệp, 3 tuổi phượng hoàng tái sinh, giàu nhất số 2

    Tuổi Dậu

    Người tuổi Dậu vốn nổi tiếng là những cá nhân mạnh mẽ, kiên định và không bao giờ chịu khuất phục trước khó khăn. Họ là mẫu người có nghị lực thép, khi đã bắt đầu việc gì thì nhất định sẽ theo đuổi đến cùng, không dễ dàng bỏ cuộc giữa chừng. Đặc biệt, khát vọng làm giàu và mong muốn tạo dựng một cuộc sống sung túc, đủ đầy luôn cháy bỏng trong họ.

    Những năm vừa qua, tuổi Dậu đã phải trải qua một hành trình đầy thử thách và nhiều lúc tưởng chừng như rơi vào bế tắc. Công việc liên tục gặp trắc trở, dự án đầu tư không như mong đợi, chuyện tình cảm thì nhiều nỗi buồn, còn tiền bạc thì hao hụt chẳng giữ được bao nhiêu. Có những lúc, họ đã nghĩ đến việc buông xuôi, gác lại mọi nỗ lực. Nhưng nhờ bản lĩnh vững vàng cùng sự bền bỉ hiếm có, tuổi Dậu vẫn đứng dậy, tiếp tục bước đi trên con đường của mình.

    Tử vi dự báo, giai đoạn gian khó ấy chính là chu kỳ “trả nghiệp” của tuổi Dậu, và hiện nay họ đã dần đi đến đoạn cuối. Bắt đầu từ cuối tháng 9, vận trình sẽ chuyển mình mạnh mẽ. Nhờ có các cát tinh như Thiên Lộc và Nguyệt Đức chiếu mệnh, công việc hanh thông, làm ăn thuận lợi, mọi thứ diễn ra một cách suôn sẻ, tiền tài kéo đến như nước. Tuổi Dậu không chỉ được hưởng tài lộc, mà còn được quý nhân giúp sức, mở ra những cơ hội quý báu.

    Điều đáng mừng là họ không cần phải tranh giành hay lao tâm khổ tứ quá nhiều. Tiền đến một cách nhẹ nhàng, công việc thu lợi nhuận rõ rệt. Chỉ cần tuổi Dậu tiếp tục giữ vững ý chí, bền lòng nỗ lực, thì sự giàu sang, thịnh vượng sẽ sớm gõ cửa, giúp họ vươn mình mạnh mẽ sau bao năm sóng gió.

    Tuổi Mùi

    Tuổi Mùi được xem là con giáp có phúc phần lớn, mang tính cách hiền hòa, sống lương thiện và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Họ chăm chỉ, kiên nhẫn và có tinh thần “hành hiệp trượng nghĩa”, nhờ vậy mà đi đâu cũng được yêu mến. Tuy nhiên, số phận của tuổi Mùi trong suốt 9 năm qua lại khá nặng nề, phải gánh chịu nhiều khổ đau và thử thách.

    Họ từng rơi vào cảnh tài chính bấp bênh, công việc nhiều lần gãy gánh giữa đường, chuyện tình cảm không ít lần tổn thương. Có lúc tuổi Mùi gần như gục ngã, cảm thấy cuộc đời bất công. Nhưng trời cao không bao giờ phụ lòng người thiện lương. Bắt đầu từ tháng 9 này, vận may của tuổi Mùi bất ngờ chuyển biến, mở ra một con đường tài lộc rộng mở như được gột sạch mọi gánh nặng “nợ duyên, nợ đời”.

    Trong giai đoạn tới, công việc của họ bắt đầu khởi sắc, mọi trở ngại dần tan biến, và đặc biệt quý nhân sẽ xuất hiện đúng lúc để đưa tay nâng đỡ. Tài lộc kéo đến từ nhiều phía: việc buôn bán kinh doanh có lãi lớn, khoản đầu tư sinh lời bất ngờ, khách hàng cũ quay trở lại hợp tác, thậm chí cả người thân cũng sẵn sàng trợ lực. Tuổi Mùi có cơ hội tích lũy số tiền đáng kể, đủ để mua sắm những tài sản lớn như nhà cửa, đất đai, hoặc đầu tư cho tương lai lâu dài.

    Không chỉ may mắn trong việc “hốt vàng, hốt bạc”, tuổi Mùi còn giỏi trong việc giữ tiền và quản lý tài sản. Họ biết cách xây dựng nền tảng vững chắc, để sự giàu có không chỉ đến nhanh mà còn ở lại bền lâu. Chính vì thế, trong danh sách con giáp có vận giàu sang rực rỡ nhất thời điểm này, tuổi Mùi được gọi tên đầu tiên, trở thành con giáp vượng phát bậc nhất!

    Tuổi Thìn

    Người tuổi Thìn sinh ra đã mang trong mình một nội lực mạnh mẽ, số phận đặc biệt và khác người. Họ là những cá nhân dễ gặp thách thức, nhưng đồng thời cũng có khả năng tạo nên thành công vang dội. Tuổi Thìn không sợ nghịch cảnh, càng khó khăn họ lại càng kiên cường, dũng cảm tiến bước. Và giờ đây, sự bền bỉ ấy đang bắt đầu được đền đáp xứng đáng.

    Sau nhiều năm chật vật, tuổi Thìn chính thức khép lại chu kỳ trả nghiệp kéo dài gần thập kỷ. Họ đang đứng trước thời khắc vàng son – thời điểm mà tên tuổi của họ gắn liền với sự may mắn, giàu sang và vượng phát. Những cơ hội tốt liên tục tìm đến, giúp tuổi Thìn như “hái ra tiền”.

    Tài vận của họ bùng nổ trên nhiều phương diện: từ những khoản thu nhỏ lẻ hằng ngày cho đến những khoản bất ngờ như trúng thưởng, được thưởng lớn trong công việc, ký hợp đồng bạc tỷ, hoặc bất ngờ nhận lộc từ quý nhân. Mỗi bước đi của tuổi Thìn đều mở ra triển vọng mới, chất lượng cuộc sống tăng nhanh chóng, khiến nhiều người xung quanh không khỏi ngưỡng mộ và ghen tị.

    Có thể nói, sau nhiều năm sóng gió, tuổi Thìn cuối cùng đã bước vào giai đoạn viên mãn, xứng đáng tận hưởng những thành quả lớn lao mà họ đã kiên trì theo đuổi bấy lâu.

    (Thông tin trong bài chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm).

  • Bộ Y tế thu hồi, tiêu hủy loạt dầu gội, dầu xả nổi tiếng, nhiều người Việt quen dùng

    Bộ Y tế thu hồi, tiêu hủy loạt dầu gội, dầu xả nổi tiếng, nhiều người Việt quen dùng

    Theo thông tin từ Kinh tế & Đô Thị, Cục Quản lý Dược (Bộ Y tế) vừa ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển HSD (trụ sở tại xã Tiên Tiến, tỉnh Hưng Yên) vì kinh doanh mỹ phẩm mà không có hoặc không xuất trình Hồ sơ thông tin sản phẩm (PIF) khi cơ quan chức năng yêu cầu kiểm tra.

    Sản phẩm Tsubaki Premium Moist & Repair.

    Trong đợt kiểm tra, cơ quan chức năng phát hiện 15 sản phẩm mỹ phẩm của công ty vi phạm. Căn cứ Nghị định 117/2020/NĐ-CP và Nghị định 124/2021/NĐ-CP, Cục Quản lý Dược đã phạt doanh nghiệp 75 triệu đồng.

    Bên cạnh mức phạt tiền, công ty bị yêu cầu thu hồi và tiêu hủy toàn bộ 15 sản phẩm vi phạm. HSD phải phối hợp với các đơn vị liên quan để thực hiện biện pháp khắc phục hậu quả và báo cáo kết quả cho Cục trong vòng 30 ngày kể từ ngày quyết định có hiệu lực. Nếu không tự nguyện thực hiện, cơ quan chức năng sẽ cưỡng chế theo quy định pháp luật.

    Bộ Y tế thu hồi và tiêu hủy sản phẩm Salon Link Extra Conditioner và Salon Link Extra Shampoo do Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển HSD đứng tên công bố.

    Các sản phẩm bị buộc thu hồi và tiêu hủy gồm nhiều loại sữa rửa mặt, dầu gội, dầu xả, xà phòng và kem dưỡng thuộc các thương hiệu phổ biến như:

    • Reihaku Hatomugi Facial Cleansing Foam (sữa rửa mặt)

    • Arau Baby Foam Body Soap (sữa tắm trẻ em)

    • Kumano Horse Oil with Tsubaki Oil Conditioner (dầu xả)

    • Kumano Horse Oil Non Silicon Shampoo (dầu gội)

    • Machérie Fragrance Body Soap (sữa tắm)

    • Bandai Rinse-in Pump Shampoo Sumikko Gurashi (dầu gội trẻ em)

    • Hadabisei Kraice Brightening Facial Serum (tinh chất dưỡng da)

    • Salon Link Extra Conditioner & Salon Link Extra Shampoo (dầu gội và dầu xả)

    • Tsubaki Premium Moist & Repair (dầu gội, dầu xả phục hồi tóc hư tổn)

    • Lion Child Toothpaste (kem đánh răng trẻ em)

    • Ichikami Dense W Moisturizing Shampoo & Conditioner Pair Set (dầu gội và dầu xả)

    • Tsubaki Premium EX Intensive Repair

    • Nicolai Bergmann Shampoo & Conditioner Treatment Pair Set

    • Salon Link Non Silicone Shampoo

    Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển HSD được thành lập năm 2019, do ông Đào Văn Sơn làm giám đốc kiêm người đại diện pháp luật. Doanh nghiệp phải nộp tiền phạt trong vòng 10 ngày kể từ khi nhận quyết định, bằng cách nộp tại Kho bạc Nhà nước khu vực I hoặc chuyển khoản vào tài khoản thu ngân sách của Cục Quản lý Dược.

    Đồng thời, Cục Quản lý Dược đã gửi thông tin xử phạt tới Sở Y tế Hưng Yên và công khai quyết định trên trang thông tin điện tử của Cục để đảm bảo minh bạch, đồng thời cảnh báo các doanh nghiệp khác chấp hành đúng quy định về kinh doanh mỹ phẩm.

  • Tổ tiên căn dặn: Bỗng dưng vị khách này tới nhà thì đừng khó chịu, gia đình sắp gi:àu to, nên ngh:ênh đón chu đáo

    Tổ tiên căn dặn: Bỗng dưng vị khách này tới nhà thì đừng khó chịu, gia đình sắp gi:àu to, nên ngh:ênh đón chu đáo

    Trẻ nhỏ đến nhà – điềm may mắn theo quan niệm xưa

    Người xưa có câu: “Khách quý chính là trẻ nhỏ.” Thỉnh thoảng, bạn sẽ thấy có đứa bé bất chợt chạy vào nhà, trẻ hàng xóm tò mò ghé chơi, khách ghé thăm mang theo con nhỏ, hoặc thậm chí là những đứa trẻ lạ vui đùa trước sân nhà.

    Trẻ em mang lại niềm vui, nhưng cũng đôi khi làm người lớn phiền lòng vì sự hiếu động và ngây thơ của chúng. Tuy vậy, ông bà xưa dặn dò: “Đừng khó chịu, hãy đón tiếp chu đáo, bởi đó là điềm báo tài lộc đang đến.”

    Vì sao trẻ nhỏ đến nhà là dấu hiệu tốt lành?

    Trong phong thủy, trẻ em tượng trưng cho năng lượng dương, sự hồn nhiên và nguồn sinh khí mới. Chúng chỉ tìm đến những nơi vui vẻ, an toàn, có từ trường tích cực. Vì vậy, nếu trẻ nhỏ thích ghé chơi, tụ tập nô đùa quanh nhà, đó là dấu hiệu nhà ấy vượng khí, gia đạo an lành, con cháu mạnh khỏe.

    Người xưa tin rằng:

    • Trẻ đến nhà là điềm cầu con được con, cầu tài được tài.

    • Gia đình chờ đợi con cái bấy lâu nay có thể sắp đón tin vui.

    • Những nơi trẻ thường xuyên đến chơi là đất lành, khí vượng, dễ sinh tài lộc.

    Trẻ em chính là biểu tượng của sức sống, sự phát triển và niềm vui mới cho gia chủ.

    Nghênh đón trẻ nhỏ – nghênh đón tài lộc

    Trẻ nhỏ vốn vô tư, đôi khi xông thẳng vào nhà hay nô nghịch ồn ào. Gia chủ đừng vội cáu gắt, mắng mỏ khiến trẻ sợ hãi. Hãy nhẹ nhàng hướng dẫn, trông nom để trẻ vui chơi an toàn.

    • Nếu trẻ đói, muốn xin ăn, hãy cho trẻ chút đồ ăn vặt.

    • Nếu trong nhà có bánh kẹo, chia sẻ để tạo thêm niềm vui.

    • Nếu trẻ là con cái đối tác, việc trẻ thích ở lại nhà bạn lại càng là tín hiệu may mắn, báo hiệu mối quan hệ hợp tác tốt đẹp, công việc hanh thông.

    Đối xử với trẻ bằng ánh mắt thiện lương, nhân hậu và đầy yêu thương, bạn sẽ nhận được năng lượng tích cực. Ngay cả khi hòa mình chơi cùng trẻ, bạn cũng thấy tinh thần thoải mái hơn, quên đi mệt mỏi, muộn phiền.

    Trẻ nhỏ – dấu hiệu thịnh vượng

    Theo phong thủy, trẻ em được ví như “đệ tử của Thần Tài”, là nguồn tài lộc dồi dào. Xét ở góc độ xã hội, chúng là mầm non tương lai, đại diện cho sự phát triển và sinh khí mới.

    Do đó, khi trẻ nhỏ bất ngờ ghé chơi, cười đùa vui vẻ, hãy coi đó là điềm báo may mắn và phúc lộc đang gõ cửa. Ngược lại, tuyệt đối tránh dọa nạt hay để xảy ra nguy hiểm cho trẻ, vì điều này có thể ảnh hưởng đến vận khí cũng như mối quan hệ của người lớn.

    Kết luận: Vui với trẻ, đón tiếp trẻ bằng tấm lòng rộng mở, bạn sẽ thấy vận khí trong nhà thay đổi theo hướng tích cực.

    Thông tin mang tính tham khảo, chiêm nghiệm.

  • B ắt tạm giam cụ bà Nguyễn Thị Nghiệp

    B ắt tạm giam cụ bà Nguyễn Thị Nghiệp

    Công an xã An Phú Tân, tỉnh Vĩnh Long thi hành lệnh bắt tạm giam Nguyễn Thị Nghiệp liên quan vụ đánh bạc trái phép.

    Ngày 20.11, Công an tỉnh Vĩnh Long cho biết, Công an xã An Phú Tân vừa phối hợp Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh thi hành lệnh bắt tạm giam đối với Nguyễn Thị Nghiệp (sinh năm 1964) cư trú ấp Tân Qui 1, xã An Phú Tân về hành vi can tội đánh bạc.

    Theo hồ sơ vụ án, vào lúc 14 giờ 30 phút ngày 3.9, Công an xã An Phú Tân tiến hành kiểm tra tại nhà bà T.T.H (ngụ địa phương) và phát hiện 04 người đang thực hiện hành vi đánh bạc trái phép. Hình thức đánh bạc là bài binh Ấn Độ 6 lá, ăn thua bằng tiền.

    Kiểm tra tại hiện trường, lực lượng công an thu giữ 1 bộ bài tây (52 lá) và số tiền 1.300.000 đồng. Cơ quan chức năng lập biên bản tạm giữ tang vật và mời 4 người liên quan về cơ quan Công an để làm việc.

    Quá trình điều tra cho thấy, Nguyễn Thị Nghiệp đã nhiều lần tham gia đánh bạc. Lần gần nhất, ngày 12.02, bà từng bị Tòa án nhân dân huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh (nay là Tòa án nhân dân Khu vực 12 – tỉnh Vĩnh Long) tuyên phạt 1 năm cải tạo không giam giữ và phạt bổ sung 10.000.000 đồng.

    Đến ngày 3.9, bà Nghiệp tiếp tục thực hiện hành vi đánh bạc trái pháp luật. Hiện cơ quan công an ra quyết định bắt tạm giam để tiếp tục điều tra, xử lý theo quy định của pháp luật.