Danh mục: Chưa phân loại

  • Mẹ chồng gắt: – Trẻ con biết gì! Nhà mới thì phải chịu bẩn chứ! Làm quá lên!

    Mẹ chồng gắt: – Trẻ con biết gì! Nhà mới thì phải chịu bẩn chứ! Làm quá lên!

    Ngày mẹ tôi chuyển khoản đúng một tỷ đồng vào tài khoản, tôi ngồi lặng trước màn hình điện thoại rất lâu.

    Không phải vì chưa từng thấy nhiều tiền như vậy. Mà vì tôi biết, đó là cả đời tằn tiện của bố mẹ, gom góp từ việc bán mảnh đất duy nhất ở quê, chỉ để đổi lấy một điều rất đơn giản: con gái có chỗ ở đàng hoàng, không phải đi thuê nhà suốt đời.

    Mẹ gọi điện, giọng bình thản như nói chuyện chợ búa:
    – Bố mẹ cho hai vợ chồng để mua nhà. Không phải cho riêng con. Nhưng con nhớ, sống với nhà chồng thì phải biết trước biết sau.

    Tôi “dạ” một tiếng, cổ họng nghẹn lại.

    Tôi nghĩ mình may mắn. Lấy chồng hiền lành, công việc ổn định, không rượu chè, không cờ bạc. Mẹ chồng tuy khó tính nhưng cũng không đến mức cay nghiệt.

    Ít nhất… tôi từng nghĩ vậy.


    Tôi mang bầu tháng thứ bảy thì căn hộ chung cư gần hoàn thiện. Số tiền còn thiếu khoảng hai mươi triệu để đóng phí hoàn công, lắp thêm vài hạng mục cơ bản.

    Hai mươi triệu.

    So với một tỷ đồng, nó nhỏ đến mức buồn cười.

    Tôi bàn với chồng:
    – Hay mình vay tạm mẹ anh? Vài tháng sau em trả.

    Tuấn gật đầu:
    – Ừ, để anh gọi.

    Anh gọi ngay trước mặt tôi.

    Tôi ngồi cạnh, tay mân mê tờ siêu âm trong túi xách.

    Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi giọng mẹ chồng vang lên, khô khốc:
    – Mẹ không có tiền dư.

    Tuấn ấp úng:
    – Nhưng mẹ vừa gửi tiết kiệm hơn trăm triệu mà…

    – Tiền của mẹ để lo tuổi già. – bà cắt ngang – Với lại, cho con dâu vay, lỡ không trả thì sao?

    Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng.

    Hai mươi triệu.
    Tôi là đứa con dâu sắp sinh cháu nội cho bà.
    Và tôi vừa được nhà ngoại cho… một tỷ.

    Nhưng trong mắt bà, tôi vẫn là người có khả năng “quỵt nợ”.

    Tuấn tắt máy, quay sang:
    – Em đừng buồn, mẹ anh tính vậy quen rồi.

    Tôi không đáp.

    Tối đó, tôi khóc rất nhiều. Không phải vì tiền. Mà vì tôi nhận ra: mình chưa bao giờ thực sự được coi là người trong nhà.


    Ngày nhận nhà, tôi đang mệt vì thai lớn thì mẹ chồng gọi điện:
    – Mai nhà mình lên tân gia nhé.

    Tôi ngạc nhiên:
    – Dạ? Mới nhận nhà, con chưa dọn vào ở mà mẹ?

    – Thì lên cho có không khí. – bà nói tỉnh bơ – Mẹ báo hết họ hàng rồi.

    Tôi chưa kịp phản ứng thì bà đã cúp máy.

    Sáng hôm sau, đúng 8 giờ, 20 người họ hàng đứng kín trước cửa căn hộ.

    Cô, dì, chú, bác, anh chị em họ… người nào cũng tay xách nách mang, mặt mày hớn hở.

    – Nhà đẹp quá!
    – Chung cư bây giờ sướng thật.
    – Vợ chồng trẻ có phúc ghê!

    Tôi đứng giữa phòng khách trống trơn, mùi sơn mới còn nồng, tay ôm bụng bầu.

    Mẹ chồng kéo tôi vào bếp:
    – Con pha trà đi, rồi chuẩn bị cơm trưa. Mọi người ở chơi vài hôm.

    Tôi sững người:
    – Vài hôm… là bao lâu hả mẹ?

    – Ờ… chắc bốn, năm ngày. – bà nói như chuyện hiển nhiên – Hiếm khi tụ họp đông đủ thế này.

    Tôi quay sang nhìn chồng.

    Tuấn tránh ánh mắt tôi, giả vờ nói chuyện với chú họ.

    Tôi hiểu rồi.

     Không ai đứng về phía tôi cả.


    Ngày thứ nhất, tôi nấu ba mâm cơm.

    Thai nặng, lưng đau, chân phù. Nhưng tôi cắn răng làm.

    Ngày thứ hai, một cô họ buông câu:
    – Cơm hôm qua hơi mặn.

    Mẹ chồng cười xòa:
    – Con dâu mới, chưa quen.

    Ngày thứ ba, một chị họ nói thẳng:
    – Em dâu ở nhà cả ngày, nấu nướng cho quen việc. Sau này còn biết chăm sóc nhà chồng.

    Tôi vừa nấu vừa chạy vào nhà vệ sinh nôn.

    Không ai hỏi tôi mệt không.

    Ngày thứ tư, một đứa cháu họ leo lên sofa mới mua, vẽ bút dạ kín gối.

    Tôi nhẹ nhàng:
    – Con ơi, đừng vẽ lên ghế, ghế mới đó.

    Mẹ chồng gắt:
    – Trẻ con biết gì! Nhà mới thì phải chịu bẩn chứ! Làm quá lên!

    Tối đó, tôi ngồi trong phòng ngủ, tay đặt lên bụng.

    Con đạp nhẹ.

    Tôi thì thầm:
    – Mẹ xin lỗi… mẹ đã nhịn quá lâu.


    Ngày thứ năm.

    Tôi dậy từ rất sớm.

    Không nấu ăn.

    Không dọn dẹp.

    Tôi mặc váy bầu, trang điểm nhẹ, buộc tóc gọn gàng. Lần đầu tiên trong năm ngày, tôi không để mình trông giống người giúp việc.

    9 giờ sáng, chuông cửa vang lên.

    Hai người đàn ông mặc áo sơ mi, đeo bảng tên:
    – Chào chị, chúng tôi bên văn phòng công chứng.

    Cả nhà chồng đang ăn sáng thì chết lặng.

    Mẹ chồng cau mày:
    – Ai gọi mấy người tới?

    Tôi mỉm cười:
    – Dạ, con.

    Tôi lấy từ túi xách ra một xấp giấy.

    – Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ. Đứng tên một mình con.

    Không khí đông cứng.

    – Cái gì? – mẹ chồng bật dậy.

    Tuấn tái mặt:
    – Sao… sao lại chỉ đứng tên em?

    Tôi nhìn chồng, giọng bình thản:
    – Vì tiền mua nhà là tiền riêng của em, do bố mẹ ruột cho. Em chưa từng nhập tài sản này vào hôn nhân.

    Người công chứng đọc rõ ràng:
    – Theo pháp luật, đây là tài sản riêng. Chủ sở hữu có toàn quyền quyết định việc sử dụng.

    Tôi quay sang mọi người:
    – Con rất cảm ơn vì mọi người đã đến thăm. Nhưng từ trưa nay, xin phép… mọi người về cho.

    Không ai chửi tôi.

    Không ai dám làm ầm.

    Bởi tôi không xúc phạm.
    Tôi chỉ nói sự thật.


    Buổi chiều, căn hộ trở lại yên tĩnh.

    Mẹ chồng ra về, không nhìn tôi.

    Tuấn ngồi trên sofa, cúi đầu:
    – Anh xin lỗi.

    Tôi đặt tay lên bụng:
    – Em không cần anh xin lỗi. Em chỉ cần anh hiểu:
     Em có thể nhịn, nhưng không thể để con mình lớn lên trong sự coi thường.

    Chúng tôi không ly hôn.

    Nhưng từ hôm đó, mọi thứ thay đổi.

    Mẹ chồng không còn tự tiện sai bảo.

    Họ hàng không còn coi căn nhà là “của chung”.

    Còn tôi, lần đầu tiên trong đời hiểu ra một điều:

     Nhẫn nhịn không phải là im lặng mãi mãi.
    Mà là biết đúng lúc đứng lên – để bảo vệ chính mình và con.

  • Năm cây ma không trồng ở nhà là năm loại cây nào? Ngoài đời nhiều người đã nhìn thấy nhưng ít người biết

    Hơn nữa, năm cây ma này không phải là cây hiếm, chúng rất phổ biến trong cuộc sống của chúng ta. Bạn có biết đó là năm cây nào không? Đó là năm loại cây: cây liễu, cây dâu, cây hoa hoè (duong hoè), cây dương và cây xoan.

    Nghe có vẻ quen? Chúng có thể được tìm thấy ở mọi nơi trong tự nhiên và trong cuộc sống của chúng ta, vậy tại sao chúng lại được gọi chung là “Năm cây ma”?

    1. Cây liễu

    Cây liễu hiện nay là cây trồng trên đường phố rất phổ biến ở nhiều thành phố, đặc biệt là gần các hồ và sông, nơi có số lượng lớn cây liễu được trồng dọc theo bờ sông. Chỉ vì cây liễu dễ sống, cành cũng duyên dáng, duyên dáng nên từ xa xưa đã được vô số văn nhân ca ngợi.

    Tuy nhiên, trong dân gian, cây liễu không chỉ được gọi là “cây râm mát” mà còn gắn liền với một số hàm ý xấu. Ví dụ, thời xa xưa có tục “trồng cây liễu trong dịp Tết Thanh minh”, cây liễu thường được trồng trên các ngôi mộ nên gọi là “cây mộ”.

    Hơn nữa, khi gặp tang lễ thời xa xưa, cành liễu thường được dùng làm “cây tang”, cũng là “cây gọi hồn” thường được dùng trong tang lễ. Vì nhiều lý do, người xưa cho rằng không nên dùng cây liễu trồng gần nhà, đồng thời người ta còn ví nó như “cây ma”.

    Ở quê tôi xưa nay có câu “Không trồng liễu sau nhà”, nghĩa là “liễu” đồng âm với “liễu”. Trồng cây liễu sau nhà sẽ khiến tiền tài, phúc lộc trong nhà tuột dốc đi, vì vậy nó là điều rất cấm kỵ. Đúng là ở miền Nam ít người trồng cây liễu trước hoặc sau nhà. Họ thường trồng ở những hồ nước gần nước hoặc ven đường.

    Tuy nhiên, dưới góc độ khoa học, cây liễu không có gì bí ẩn hay đáng sợ. Nó chỉ là một loại cây bình thường có giá trị sinh thái và kinh tế cao.

    Hệ thống rễ phát triển tốt của cây liễu có thể củng cố đất, nước và chống xói mòn đất; đồng thời, cành và lá tươi tốt của nó có thể hấp thụ một lượng lớn carbon dioxide và làm sạch không khí.

    Ngoài ra, gỗ của cây liễu rất cứng và bền, có thể dùng làm đồ nội thất, đồ thủ công, đặc biệt thớt làm bằng cây liễu được người dân đánh giá cao. Ngoài ra, nụ liễu có thể ăn được, liễu gai có thể dùng để làm nhiều loại đồ nội thất, đồ vật, v.v., và có rất nhiều công dụng.

    2. Cây dâu tằm

    Mùa này là mùa dâu tằm ra quả – khi dâu tằm ra thị trường với số lượng lớn, tôi nhớ hồi nhỏ ở làng có rất nhiều cây dâu tằm, bây giờ chúng được trồng để lấy quả, giá không hề rẻ.

    Cây dâu tằm từng là loại cây được trồng rộng rãi ở nước ta và có lịch sử trồng trọt lâu đời. Vì là nguồn thức ăn chính cho nghề trồng dâu tằm nên trước đây cây dâu được trồng nhiều nhất ở phía trước và sau nhà của người dân trong làng, vì vậy cây dâu cũng được dùng để chỉ quê hương của họ.

    Tuy nhiên, về sau, cây dâu tằm bị coi là con số không may mắn và còn được gọi là “cây ma”. Lý do hơi bất công vì trong dân gian, từ dâu tằm có cách phát âm giống với từ “tang” nên bị coi là không may mắn.

    Thậm chí, trong nhân dân còn có câu nói phổ biến: “Không trồng cây dâu trước khi trồng cây dâu”.

    3. Cây dương hoè

    Cây dương hoè đóng một vai trò quan trọng trong văn hóa truyền thống và được mệnh danh là “cây thiêng” và “cây tốt lành”. Tuy nhiên, trong dân gian, cây hoa hoè còn được coi là loại “cây ma” đầy bí ẩn.

    Ads

    Điều này chủ yếu do nhiều nguyên nhân. Đầu tiên là trong chữ Hán của cây Sophora japonica có chữ “鬼” nên việc trồng cây Sophora japonica trước và sau nhà được cho là không phù hợp. Thứ hai là cây hoa hoè mọc rất cao và khỏe, về đêm trông hơi đáng sợ.

    Đặc biệt, cây hoa hoè sẽ tạo thành một loại “cục” đặc biệt trong quá trình trưởng thành. Những chiếc cọc này có hình dạng kỳ lạ và kích thước khác nhau, dễ liên tưởng đến ma quỷ.

    Cuối cùng, cây hoa hoè dễ trở nên rỗng, điều này sẽ thu hút nhiều loài động vật đến làm nhà trên cây hoa hoè như quạ, rắn và các loài động vật khác. Ngoài ra, nhiều truyền thuyết ma quái thời xa xưa có hình tượng ở cây hoa hoè và thậm chí cả cây hoa hoè cũng có liên quan. Cây sống lâu và được cho là có khả năng trở thành linh hồn.

    4. Cây dương

    Cây dương là loại cây cao thường mọc ở nơi hoang vu hoặc ven đường. Tuy nhiên, trong dân gian, cây dương được gọi là “bàn tay ma quái” nên được coi là một loại “cây ma”.

    Điều này chủ yếu là do cành cây dương tươi tốt và nhiều lá, vào ban đêm lá của chúng sẽ phát ra một số âm thanh kỳ lạ, chẳng hạn như tiếng kêu “woo-woo” hoặc âm thanh ma sát “xào xạc”, có thể dễ dàng nhắc nhở mọi người về sự tồn tại của ma quỷ.

    Người xưa cho rằng vì lý do này mà cây dương không thể trồng trong sân được. Thực tế, điều này có ý nghĩa nếu trồng sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ.

    5. Cây xoan

    Cây xoan từng là một loại cây rất phổ biến ở vùng nông thôn, ký ức tuổi thơ của nhiều người về quê hương sẽ trong đó có cây xoan.

    Cây xoan được coi là “cây ma” bí ẩn. Điều này chủ yếu là do quả của cây xoan có độc. Quả của nó khi chín trông rất đẹp nhưng lại có độc và không thể ăn được.

    Tóm lại, thuyết “Năm cây ma” thực chất là một loại hiện tượng văn hóa dân gian, xét từ góc độ khoa học ngày nay thì hầu hết đều không có cơ sở khoa học.

    Những cây này là loại thực vật phổ biến và phổ biến trong tự nhiên, mỗi loại cây đều có giá trị sinh thái và kinh tế riêng.

    Ví dụ như cây xoan là cây cảnh cao cấp, chất liệu còn có tác dụng xua đuổi côn trùng. Ngày xưa, nó là loại gỗ cao cấp để làm tủ.

    Vì vậy, chúng ta nên hiểu những loài cây này bằng thái độ khoa học và trân trọng vẻ đẹp cũng như lợi ích mà chúng mang lại.

  • ‘Vạch mặt’ thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày

    ‘Vạch mặt’ thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày

    Ung thư vòm họng là một trong những bệnh khó kiểm soát khi đã bị mắc, nên việc quan trọng nhất là ở khâu phòng ngừa. Trong những năm gần đây, tỉ lệ bệnh nhân ung thư vòm họng đang gia tăng và nhiều người mắc bệnh này có thói quen ăn uống sai lầm kéo dài mà không biết.

    Nằm trong top 10 căn bệnh ung thư nguy hiểm bậc nhất thế giới, ung thư vòm họng là nỗi ám ảnh kinh hoàng cho những người không may mắc phải. Ung thư vòm họng có thể bắt nguồn do nạp quá nhiều chất độc hại từ rượu bia, thuốc lá, ngoài ra tuổi cao, di truyền hoặc ăn uống quá phóng khoáng, không hợp lý lẫn không chừng mực cũng là yếu tố gây bệnh thường gặp.

    Theo bác sĩ Phù Huệ Quần, Khoa Ung bướu, Đại Học Trung Nam (TQ) chia sẻ trên kênh Bác sĩ Gia đình (TQ), nếu bạn duy trì thói quen ăn uống các món ăn phổ biến hiện nay như thịt xông khói, dưa muối chua không đúng cách và các thực phẩm chế biến sẵn thường xuyên, có thể gây ung thư vòm họng, nguy cơ tăng dần lên theo thời gian.

    Do đó, các chuyên gia khuyên rằng, hãy tránh xa những thói quen ăn uống kém có thể gây ung thư vòm họng. Nên làm tốt công việc chăm sóc sức khỏe bằng chế độ ăn uống lành mạnh để làm cho ung thư vòm họng không tấn công chính mình.

    Ăn nhiều thịt đỏ

    'Vạch mặt' thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày

    Trong thực đơn dinh dưỡng, nguồn chất đạm chủ yếu để cung cấp cho cơ thể bắt nguồn từ thịt đỏ nhưng thịt này có nguy cơ tiềm ẩn gây ung thư vòm họng nếu ăn nhiều. Cụ thể các loại thịt màu đỏ như thịt bỏ, dê, cừu,.. ngoài lượng chất đạm dồi dào còn chứa rất nhiều chất béo bão hòa. 2 thành phần có nhiều trong cơ thể sẽ làm sản sinh thêm nhiều mô ung thư ác tính ở vòm họng.

    Bạn càng nên cẩn thận khi ăn những loại thịt đỏ đã được tẩm ướp hoặc chế biến sẵn như xúc xích, hot dog, thịt xông khói,…đa phần chúng có nhiều muối nitrat hoặc nitrit nếu hấp thụ vào trong người với số lượng lớn rất dễ gây bệnh ung thư.

    Thực phẩm chế biến sẵn và được đóng hộp

    Ưu điểm của thực phẩm đóng hộp chính là giữ được thời gian lâu hơn nhiều lần đồ ăn tươi những vấn đề là để làm được điều đó loại thực phẩm này phải được thêm nhiều loại hóa chất như chất bảo quản, chưa kể đến những thành phần gia vị muối, đường nhân tạo, chất tạo mùi, màu,…

    Đa phần những chất hóa học này không thể phân hóa được trong dạ dày nhưng cũng không thể tống hết ra ngoài được. Những phần nhỏ bị đọng lại theo thời gian sẽ nhân lên với số lượng lớn dần và bắt đầu gây nên nhiều căn bệnh ung thư nguy hiểm trong đó có ung thư ở vòm họng và bị ung thư ở dạ dày là gặp nhiều hơn cả.

    'Vạch mặt' thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày - 1

    Thực phẩm lên men, dưa cà ngâm muối

    Có hẳn những nhóm nghiên cứu về loại thực phẩm này. Kết luận chính là dưa cà muối nếu sử dụng quá nhiều thì người ăn có nguy cơ lớn mắc bệnh ung thư vòm họng nguy hiểm. Sau thời gian được ngâm muối các loại dưa cà có nhiều thành phần bị biến chất, chúng dễ làm phát triển những tế bào ung thư ở vòm, dạ dảy hoặc ở trực tràng.

    'Vạch mặt' thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày - 2

    Thực phẩm chiên rán và các loại thức ăn nhanh

    Nhóm thực phẩm này là thủ phạm hàng đầu gây nên bệnh béo phì ở những nước phát triển nhưng không chỉ có vậy chúng còn làm gi tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường và bệnh ung thư vòm họng. Lý giải cho điều này là lượng chất béo trong thức ăn sẽ bị chuyển hóa tiêu cực khi được chế biến trong chảo dầu mỡ có nhiệt độ rất cao.

    Nhóm thức ăn nhanh mà giới trẻ giới văn phòng rất ưa chuộng thì lại chứa lượng lớn acrylamide, chất này binh thường không nguy hiểm nhưng nếu chọn cách chế biến bằng rán hoặc nướng chúng rất dễ bị chuyển hóa và có khả năng gây ung thư hóa ở vòm họng.

    'Vạch mặt' thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày - 3

    Thức ăn thừa để qua đêm

    Ngày nay, để không lãng phí, nhiều người sẽ đặt những món ăn thừa của đêm hôm trước để tiếp tục ăn vào ngày hôm sau. Đây là một thói quen phổ biến, nhưng đáng tiếc rằng các món ăn qua đêm sẽ tạo ra nitrite, tiếp tục được chuyển hóa thành chất gây ung thư nitrite amin trong cơ thể con người. Và điều này sẽ làm cho nguy cơ ung thư của bạn cao hơn thời gian, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng hơn cho cơ thể của bạn.

    Nếu bạn muốn giữ cho cơ thể khỏe mạnh và bạn không muốn gặp rắc rối vì ung thư vòm họng, thì hãy sớm chú ý đến những điểm cần chú ý trong chế độ ăn uống. Hàng ngày, thói quen tốt nhất là nên ăn nhẹ hơn, tránh ăn thịt xông khói, chiên rán. Các món ăn trong mỗi bữa ăn cần đảm bảo cân bằng dinh dưỡng để duy trì sức khỏe tốt.

    Cách phòng ngừa ung thư

    – Có chế độ ăn uống khoa học: chế độ ăn được cung cấp đủ i-ốt, ăn nhiều rau xanh, các loại trái cây, chất xơ, giúp cung cấp nhiều loại vitamin tốt cho sức khỏe. Ngoài ra, cũng cần bổ sung thêm lượng i-ốt được khuyến cáo vào mỗi bữa ăn.

    – Sinh hoạt lành mạnh: có chế độ luyện tập phù hợp, thường xuyên luyện tập thể dục thể thao, ngủ đủ giấc, ngủ đúng giờ…

    – Không sử dụng chất kích thích: Rượu bia, chất kích thích là nguyên nhân gây nhiều bệnh lý ung thư, trong đó có ung thư tuyến giáp.

    – Tầm soát ung thư định kỳ: Bạn nên tiến hành tầm soát ung thư định kỳ tại các cơ sở y tế uy tín, để phòng ngừa và điều trị bệnh kịp thời.

  • Tổ tiên báo mộng, 4 tuổi trúng số liên tục 100 ngày tới

    Tổ tiên báo mộng, 4 tuổi trúng số liên tục 100 ngày tới

    Theo tử vi, 4 con giáp này trong 100 ngày tới sẽ được hưởng phúc đức dồi dào, bội thu tài lộc, tiền bạc ùn ùn kéo đến, cuộc sống thăng hoa rực rỡ.

    Tuổi Hợi

    Tuổi Hợi vốn mang trong mình mệnh cách từ bi, bao dung và hiền hòa. Trong 100 ngày tới, người tuổi Hợi như có “lá chắn phúc đức” bảo vệ, giúp họ tránh được xui xẻo, đồng thời đón nhận những điều tốt lành từ vũ trụ.

    Tử vi 2025 nam tuổi Định Hợi 2007 - Blog Fahasa.com

    Vận may trong gia đình: Gia đình bạn sẽ nhận được tin vui, có thể là cưới hỏi, sinh nở, thăng chức hoặc đoàn tụ. Tâm an, phúc đến: Tuổi Hợi càng sống đơn giản, càng có nhiều điều may mắn đến bất ngờ.

    Được quý nhân nâng đỡ: Dù gặp thử thách, sẽ luôn có người xuất hiện kịp thời giúp đỡ, không để bản mệnh đơn độc.

    Tuổi Mùi

    Người tuổi Mùi bước vào 100 ngày tới với nguồn năng lượng cực kỳ tích cực. Người tuổi Mùi bước vào 100 ngày tới với nguồn năng lượng cực kỳ tích cực.

    Năm Dê, xem tranh "Ê dê dê, con dê chín mùi" - Tuổi Trẻ Online

    Vận trình được Nguyệt Đức và Thiên Đức cát tinh soi chiếu, giúp bản mệnh gặp nhiều may mắn trong đời sống gia đình và các mối quan hệ xung quanh.

    Gia đạo yên ổn: Người thân êm ấm, con cái thuận hòa, chuyện buồn hóa lành. Sức khỏe cải thiện: Những ai từng ốm yếu sẽ dần hồi phục, tinh thần minh mẫn, tâm trí vững vàng.

    Gieo nhân lành, gặt quả tốt: Tuổi Mùi sống giàu lòng nhân hậu, thích giúp người nên trong thời điểm này được đền đáp xứng đáng. Hãy tiếp tục nuôi dưỡng sự tử tế, giữ lòng thiện lương, bạn sẽ thấy cuộc sống như có ánh sáng chiếu rọi từ trong tâm.

    Tuổi Ngọ

    100 ngày tới là khoảng thời gian “kim tiền khai vận” của người tuổi Ngọ. Sự thông minh, lanh lợi cùng khả năng ứng biến linh hoạt giúp bản mệnh thu hút được nhiều cơ hội làm ăn, kinh doanh hoặc mở rộng nguồn thu nhập.

    Tử vi tuổi Ngọ cuối năm 2025

    Tài lộc đổ về nhiều hướng: Không chỉ thu nhập chính tăng, mà còn có thêm khoản từ đầu tư, cổ phần hoặc bất động sản. Bắt đúng cơ hội vàng: Tuổi Ngọ có tầm nhìn chiến lược, biết tận dụng thời cơ nên làm đâu thắng đó.

    Tiền bạc như nước đổ về: Từ cuối tháng 5 trở đi, tài khoản ngân hàng của Ngọ sẽ “nhảy số” không ngừng, chi tiêu dư dả, tích lũy vững vàng.

    Tuổi Dần

    Sau thời gian trắc trở, tuổi Dần sẽ được “hồi sinh” mạnh mẽ về mặt tài chính trong 100 ngày tới. Sau thời gian trắc trở, tuổi Dần sẽ được “hồi sinh” mạnh mẽ về mặt tài chính trong 100 ngày tới.

    Nhờ có Chính Tài và Thiên Tài nâng đỡ, người tuổi Dần chẳng những tăng nguồn thu, mà còn may mắn nhận được lộc trời ban. Làm ít nhưng hưởng nhiều: Nhờ sự khéo léo, sáng suốt trong quyết định tài chính, tuổi Dần thu được lợi nhuận cao mà không phải vất vả quá mức.

    Tiền đến bất ngờ: Lộc lá từ các khoản thưởng, quà tặng, trúng thưởng hoặc bù đắp từ sự giúp đỡ người khác trước kia. Cơ hội vàng trong tay: Đây là lúc tuổi Dần nên đầu tư hoặc triển khai dự án mới, vì vận tài lộc đang ở mức cực thịnh.

    * Thông tin chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm!

  • Cô giáo 39 tuổi 44 do quá tải công việc, để lại thư tuyệt mệnh dài 5 trang

    Cô giáo 39 tuổi 44 do quá tải công việc, để lại thư tuyệt mệnh dài 5 trang

    Một nữ giáo viên tiếng Anh 39 tuổi tại tỉnh Buriram, Thái Lan đã tự kết liễu cuộc đời mình do quá tải công việc.

    Phát hiện thi thể và thư tuyệt mệnh

    Khoảng 8 giờ sáng ngày 16/6, hàng xóm phát hiện thi thể của cô Anusara Chuanram (tên gọi thân mật là Mut) tại nhà riêng ở quận Chamni (tỉnh Buriram, Thái Lan). Cảnh sát xác định cô đã qua đời ít nhất ba giờ trước đó và không có dấu hiệu bị tấn công hay xâm nhập bất thường trong phòng.

    Cạnh thi thể là một bức thư tuyệt mệnh dài năm trang, viết tay bằng tiếng Thái với tiêu đề: “Một lá thư riêng gửi gia đình tôi, Mut.”

    Cô giáo 39 tuổi tự tử do quá tải công việc, để lại thư tuyệt mệnh dài 5 trang- Ảnh 1.

    Bốn trang đầu là lời nhắn gửi cha mẹ và chị gái, trong đó cô dặn dò nhờ mọi người chăm sóc con gái 10 tuổi. Ở trang cuối cùng, cô đã nói về những áp lực khủng khiếp trong công việc, đặc biệt là các nhiệm vụ liên quan đến kế toán và tài chính, những phần việc vốn không thuộc chuyên môn giảng dạy của cô.

    “Ngày 16 tháng 6, lúc 1 giờ sáng, tôi quyết định rời xa thế giới này vì mệt mỏi về thể chất và tinh thần do quá tải công việc. Những vấn đề liên quan đến kế toán và tài chính mà tôi không thể giải quyết được” Anusara viết.

    Cô cho biết, mình đã nhiều lần phải gánh trách nhiệm quản lý tài chính của trường mà không nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào từ đồng nghiệp hay ban giám hiệu. Việc này kéo dài đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.

    Đặc biệt, cô cáo buộc một đồng nghiệp thường xuyên giao việc nhưng lại tránh né trách nhiệm khi xảy ra vấn đề cũng như chỉ trích hiệu trưởng – người thiếu năng lực và sự nghiêm túc trong quản lý tài chính.

    “Gửi Bộ Giáo dục, xin hãy thông cảm với những giáo viên đang làm việc theo các quy định về tài chính và kế toán. Đừng bắt họ phải làm việc vất vả và đánh đổi bằng cả tính mạng như thế này” cô viết trong phần cuối bức thư.

    Cơ quan chức năng vào cuộc

    Trả lời truyền thông, Đại tá Ruengsak Saengram – Phó Giám đốc điều tra tại đồn cảnh sát Thamen Chai – xác nhận các tình tiết ban đầu của vụ việc. Ông cho biết, toàn bộ nội dung thư tuyệt mệnh sẽ là cơ sở quan trọng cho quá trình điều tra.

    Ngay sau khi được báo cáo về sự việc, Bộ Giáo dục Thái Lan đã có phản hồi chính thức. Thứ trưởng Siripong Angsakulkiat thừa nhận: “Chúng tôi biết rằng giáo viên đang gánh vác quá nhiều trách nhiệm và Bộ đang nỗ lực hết sức để giảm tải công việc cho họ.”

    Ông cho biết, trong hai năm qua, đặc biệt ở các trường học nhỏ, tình trạng thiếu nhân sự khiến giáo viên phải kiêm nhiệm thêm công việc ngoài chuyên môn, đặc biệt là các nhiệm vụ quản lý ngân sách và hành chính.

    Bộ đang xem xét phương án phân bổ ngân sách để tuyển dụng nhân viên hành chính, giúp giáo viên tập trung vào việc giảng dạy.

    Về phía địa phương, Thư ký Ủy ban Giáo dục Cơ bản, ông Thanu Wongjinda cho biết đã thành lập hội đồng điều tra để làm rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết của cô Anusara và xem xét trách nhiệm của các cá nhân liên quan.

    Hiện sự việc vẫn đang thu hút nhiều sự chú ý của dư luận.

    Nguồn: Bangkok Post

    Nguồn: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/co-giao-39-tuoi-tu-tu-do-qua-tai-cong-viec-de-lai-thu-tuyet-menh-dai-5-trang-a544421.html

  • Chợ Việt có loại rau 10.000/bó, là “trùm cuối” chống UT được cả thế giới công nhận

    Chợ Việt có loại rau 10.000/bó, là “trùm cuối” chống UT được cả thế giới công nhận

    Đây là loại rau cực kỳ tốt cho sức khỏe, đi chợ mà thấy thì bạn mạnh dạn mua ngay.

    Giữa vô vàn loại rau xanh quen thuộc ở chợ Việt, có một loại rau giá chỉ tầm 10 nghìn đồng một bó nhưng lại liên tục được các tổ chức dinh dưỡng quốc tế xếp vào nhóm thực phẩm tốt nhất cho sức khỏe. Đó chính là rau cải xoong. Loại rau thường bị xem là rau phụ, ăn cho mát miệng này thực chất lại là kho dưỡng chất tự nhiên, đặc biệt nổi bật ở khả năng hỗ trợ phòng ngừa ung thư nếu được sử dụng đúng cách.

    Chợ Việt có loại rau 10.000/bó, là

    Vì sao cải xoong được gọi là trùm cuối chống ung thư

    Cải xoong nhiều lần được các nghiên cứu dinh dưỡng quốc tế đánh giá rất cao nhờ mật độ dưỡng chất vượt trội so với lượng calo nạp vào. Trong bảng xếp hạng rau củ giàu dinh dưỡng, cải xoong thường đứng ở vị trí đầu bảng.

    Điểm nổi bật nhất của cải xoong nằm ở nhóm hợp chất glucosinolate. Khi nhai hoặc chế biến, các hợp chất này chuyển hóa thành isothiocyanate, một hoạt chất đã được chứng minh có khả năng ức chế sự phát triển của tế bào ung thư, hỗ trợ cơ chế tự hủy của tế bào bất thường.

    Bên cạnh đó, cải xoong còn rất giàu vitamin C, beta carotene, lutein và zeaxanthin. Đây đều là những chất chống oxy hóa mạnh, giúp giảm tổn thương tế bào do gốc tự do, từ đó làm chậm quá trình lão hóa và giảm nguy cơ mắc các bệnh mạn tính.

    Không dừng lại ở đó, cải xoong còn cung cấp canxi, kali, sắt và vitamin K ở mức khá cao so với nhiều loại rau khác. Nhờ vậy, việc ăn cải xoong thường xuyên không chỉ tốt cho hệ miễn dịch mà còn hỗ trợ xương chắc khỏe và tim mạch ổn định.

    Chợ Việt có loại rau 10.000/bó, là

    Giá rẻ nhưng không hề kém giá trị

    Ở chợ truyền thống, cải xoong thường được bán theo bó nhỏ, giá chỉ khoảng 10.000 đến 20.000 đồng tùy mùa. Chính vì quá rẻ và quá quen mặt, nhiều người thường không để ý đến giá trị dinh dưỡng thật sự của loại rau này.

    Trong khi đó, tại nhiều quốc gia, cải xoong được xem là rau cao cấp, thường xuất hiện trong các món salad hoặc thực đơn eat clean. Điều này cho thấy khoảng cách lớn giữa giá trị thực và cách chúng ta nhìn nhận cải xoong hàng ngày.

    Mẹo chọn cải xoong ngon sạch khi đi chợ

    Muốn tận dụng tối đa lợi ích của cải xoong, khâu chọn mua rất quan trọng. Cải xoong ngon thường có thân mập vừa phải, không quá rỗng, lá xanh đậm và đều màu. Khi cầm bó rau lên, thân phải giòn, không mềm nhũn hay có mùi lạ.

    Nên ưu tiên cải xoong có lá nhỏ đến vừa. Lá quá to thường là rau đã già, ăn sẽ hơi đắng và ít ngon. Ngược lại, cải xoong non vừa có vị cay nhẹ dễ chịu, vừa giữ được hàm lượng dưỡng chất cao.

    Chợ Việt có loại rau 10.000/bó, là

    Quan sát kỹ phần gốc. Gốc cải xoong tươi sẽ có màu xanh nhạt hoặc trắng ngà, không bị thâm đen hay nhớt. Nếu thấy gốc úa vàng, chảy nước hoặc có mùi hôi, nên bỏ qua vì đó là dấu hiệu rau đã để lâu.

    Một điểm nữa ít người để ý là cải xoong thường được trồng ở môi trường ẩm. Vì vậy, nên chọn bó rau khô ráo tự nhiên, không bị sũng nước bất thường. Rau bị ngâm nước quá lâu dễ nhanh hỏng và giảm chất lượng.

    Cách sơ chế để giữ trọn dưỡng chất

    Khi mang cải xoong về nhà, không nên ngâm quá lâu trong nước muối. Chỉ cần rửa nhanh dưới vòi nước chảy, sau đó ngâm nước muối loãng khoảng 5 phút là đủ. Ngâm quá lâu khiến vitamin tan trong nước bị thất thoát đáng kể. Cải xoong ăn sống trong salad hoặc trụng nhanh qua nước sôi rồi vớt ra ngay sẽ giữ được nhiều dưỡng chất nhất. Nếu xào, nên xào nhanh tay, lửa lớn và không nấu quá chín.

    Ai nên ăn cải xoong thường xuyên

    Cải xoong đặc biệt phù hợp với người ít ăn rau, người cần tăng cường chất chống oxy hóa, người làm việc trong môi trường ô nhiễm hoặc thường xuyên căng thẳng. Tuy nhiên, với những người có vấn đề về dạ dày nhạy cảm, nên ăn lượng vừa phải vì cải xoong có vị cay nhẹ tự nhiên.

    Giữa lúc thực phẩm đắt đỏ và nhiều lo ngại về chất lượng, cải xoong là ví dụ điển hình cho việc không phải cứ đắt tiền mới là tốt. Một bó rau nhỏ ở chợ Việt, nếu biết chọn và biết ăn, hoàn toàn có thể trở thành trợ thủ đắc lực cho sức khỏe cả gia đình.

    Nguồn: https://kenh14.vn/cho-viet-co-loai-rau-10000-bo-la-trum-cuoi-chong-ung-thu-duoc-ca-the-gioi-cong-nhan-21525161214251645.chn

  • Tôi chỉ cúi đầu: – Cảm ơn bà… đã cho tôi biết cha tôi là ai.

    Tôi chỉ cúi đầu: – Cảm ơn bà… đã cho tôi biết cha tôi là ai.

    Tôi làm tài xế riêng cho bà Hạnh đã gần ba năm.

    Bà là kiểu phụ nữ mà chỉ cần xuất hiện ở đâu, người khác tự khắc nhỏ giọng lại. Giàu có, goá chồng, ngoài sáu mươi, ăn mặc giản dị nhưng mọi thứ bà dùng đều toát lên vẻ đắt tiền.

    Còn tôi, chỉ là một thằng lái xe thuê. Ba mươi lăm tuổi, ly hôn, sống một mình trong căn phòng trọ ở quận ven. Công việc này ổn định, lương cao hơn chạy xe dịch vụ, lại không phải bon chen. Tôi chỉ cần làm đúng một việc: lái xe và im lặng.

    Bà Hạnh không thích nhiều lời.

    Mỗi sáng, tôi đợi trước cổng biệt thự. Bà bước ra, gật đầu, nói địa chỉ. Tôi lái. Hết.

    Cho đến hôm đó.

    Một buổi sáng trời âm u, bà không nói điểm đến ngay. Xe lăn bánh được một lúc, bà mới lên tiếng:
    – Cậu lái xe quen đường ngoại thành không?

    – Dạ, quen ạ.

    – Tốt. Đi nghĩa trang Phúc An.

    Tôi thoáng khựng tay lái.

    Người già hay đi viếng mộ, tôi không lạ. Nhưng lạ là bà Hạnh đi một mình, không hoa, không nhang, chỉ mặc bộ áo dài đen giản dị.

    Xe chạy gần một tiếng thì tới nơi.

    Nghĩa trang vắng, gió thổi ràn rạt qua những hàng cây. Bà Hạnh xuống xe, bước chậm rãi. Tôi theo sau, tay cầm chiếc ô che nắng cho bà.

    Chúng tôi dừng trước một ngôi mộ cũ, bia đá đã sờn chữ.

    Bà nhìn rất lâu.

    Rồi bất ngờ quay sang tôi:
    – Cậu quỳ xuống.

    Tôi tưởng mình nghe nhầm.

    – Dạ… bà nói gì ạ?

    – Quỳ xuống. Trước mộ này.

    Không phải yêu cầu. Là mệnh lệnh.

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn chậm rãi quỳ xuống, đầu gối chạm đất lạnh.

    Bà Hạnh đứng phía sau, giọng trầm xuống:
    – Cậu có biết người nằm dưới đây là ai không?

    Tôi lắc đầu.

    Bà bước lên, đặt tay lên bia mộ, đọc chậm rãi:
    – Nguyễn Văn Lâm. Mất năm 2003.

    Tôi chết lặng.

    Đó là tên cha tôi.

    Người đàn ông tôi chưa từng gọi một tiếng “bố” cho trọn vẹn.


    Cha tôi mất khi tôi mười ba tuổi.

    Ông là thợ hồ, cả đời gắn với công trình, rượu chè, nóng nảy. Trong ký ức của tôi, cha là người hay la mắng, ít khi cười, và luôn khiến mẹ tôi khóc.

    Ngày ông chết, người ta nói ông ngã giàn giáo.

    Không tiền bảo hiểm. Không bồi thường.

    Đám tang sơ sài. Tôi đứng trước mộ, không khóc. Trong đầu chỉ nghĩ: Từ nay không còn ai mắng mình nữa.

    Mẹ tôi mất vài năm sau đó vì bệnh.

    Tôi lớn lên với một niềm tin cố định: Cha tôi là một người đàn ông tầm thường, chẳng để lại gì ngoài gánh nặng.

    Vậy mà giờ đây, tôi đang quỳ trước mộ ông… theo yêu cầu của một người đàn bà giàu có mà tôi lái xe thuê.

    – Bà… – giọng tôi run – Sao bà biết mộ này?

    Bà Hạnh không trả lời ngay.

    Bà chắp tay, cúi đầu thật thấp trước mộ cha tôi. Rất lâu.

    Rồi bà nói:
    – Vì ông ấy từng cứu mạng tôi.

    Tôi ngẩng lên, không tin nổi.

    – Hai mươi lăm năm trước, tôi gặp tai nạn trên một công trình. Giàn giáo sập. Tôi rơi xuống. Nếu không có ông Lâm đẩy tôi ra kịp lúc… người nằm đây đã là tôi.

    Tôi há miệng, nhưng không nói được lời nào.

    – Ông ấy ngã thay tôi. Chấn thương nặng. Tôi đến bệnh viện thì ông đã hôn mê. Sau đó… không qua khỏi.

    Bà Hạnh siết chặt tay.
    – Tôi tìm gia đình ông. Nhưng lúc đó công trình xảy ra tranh chấp, mọi thứ bị ém đi. Khi tôi tìm được thì… quá muộn.

    Tôi thấy mắt mình cay xè.

    – Tôi mang theo món nợ này suốt hai mươi năm. – bà nói tiếp – Tôi lập quỹ từ thiện, giúp nhiều người, nhưng vẫn không ngủ yên. Vì ân nhân của tôi chết trong nghèo khó… còn tôi thì sống sung túc.

    Bà quay sang tôi:
    – Cậu biết vì sao tôi thuê cậu không?

    Tôi lắc đầu.

    – Vì cậu giống ông ấy. Không phải khuôn mặt. Mà là ánh mắt.

    Tôi cúi đầu. Nước mắt rơi xuống đất.

    – Hôm nay tôi bảo cậu quỳ, không phải để làm nhục. – bà nói chậm rãi – Mà vì tôi muốn quỳ cùng cậu.

    Bà Hạnh từ từ quỳ xuống bên cạnh tôi.

    Một quý bà giàu có.
    Một người lái xe nghèo.
    Quỳ trước mộ một người thợ hồ vô danh.

    Gió thổi mạnh hơn.

    – Bố cậu… – bà nghẹn giọng – là một người tử tế.

    Tôi bật khóc như một đứa trẻ.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi ước gì có thể gọi ông một tiếng “bố”.


    Hôm đó, bà Hạnh đưa tôi một tập hồ sơ.

    Trong đó là giấy tờ bồi thường mà cha tôi lẽ ra được nhận, một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên tôi, và một lá thư.

    Bà nói:
    – Tôi không thể trả lại mạng sống cho ông ấy. Nhưng tôi có thể làm điều ông ấy chưa kịp làm cho con trai mình.

    Tôi không nhận tiền ngay.

    Tôi chỉ cúi đầu:
    – Cảm ơn bà… đã cho tôi biết cha tôi là ai.

    Từ hôm đó, tôi vẫn là lái xe của bà Hạnh.

    Nhưng mỗi lần nhìn bà ngồi sau xe, tôi không còn thấy khoảng cách giàu – nghèo.

    Chỉ thấy hai con người… cùng mang ơn một người đã nằm yên dưới đất.

  • Chính thức: Từ 01/01/2026, tặng 800.000 đồng – 2.400.000 đồng/người/lần tiền mừng thọ người cao tuổi theo Nghị quyết 57, cụ thể ra sao?

    Chính thức: Từ 01/01/2026, tặng 800.000 đồng – 2.400.000 đồng/người/lần tiền mừng thọ người cao tuổi theo Nghị quyết 57, cụ thể ra sao?

    Từ 01/01/2026, tặng 800.000 đồng – 2.400.000 đồng/người/lần tiền mừng thọ người cao tuổi theo Nghị quyết 57.

    Ngày 14/11/2025, Hội đồng nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh ban hành Nghị quyết 57/2025/NQ-HĐND năm 2025 Về mức chi quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh có hiệu lực từ ngày 01/01/2026 áp dụng đối với các đối tượng sau:

    – Người cao tuổi là công dân Việt Nam ở các độ tuổi xác định là 70, 75, 80, 85, 90, 95, 100 và trên 100 đang cư trú hợp pháp trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh (có đăng ký thường trú hoặc tạm trú từ 06 tháng trở lên).

    – Các cơ quan, tổ chức và cá nhân có liên quan đến việc thực hiện Nghị quyết này.

    4-1765851948.jpgTừ 01/01/2026, tặng 800.000 đồng – 2.400.000 đồng/người/lần tiền mừng thọ người cao tuổi theo Nghị quyết 57. Ảnh minh họa
    Theo đó, mức chi quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi như sau:

    – Người 70 tuổi và 75 tuổi: mức chi bằng tiền mặt 800.000 đồng/người/lần.

    – Người 80 tuổi và 85 tuổi: mức chi bằng tiền mặt 1.200.000 đồng/người/lần.

    – Người 90 tuổi và 95 tuổi: mức chi bằng tiền mặt 1.800.000 đồng/người/lần.

    – Người 100 tuổi mức chi bằng tiền mặt 2.300.000 đồng/người/lần; 05 mét vải lụa (tối đa 700.000 đồng/người); khánh vàng mừng thọ (theo định mức khối lượng vàng là 0,08 chỉ vàng 24K/cái, tiền gia công chế tác chữ, in hình trên khánh và tiền khung, tối đa 1.500.000 đồng/cái).

    – Người trên 100 tuổi: mức chi bằng tiền mặt 2.400.000 đồng/người/lần.

    Như vậy, từ 01/01/2026 tặng 800.000 đồng – 2.400.000 đồng/người/lần tiền mừng thọ người cao tuổi.

    Lưu ý: Nghị quyết 57/2025/NQ-HĐND năm 2025 Về mức chi quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh.

    Bên cạnh đó, tại Điều 149 Bộ luật Lao động 2019 quy định như sau:

    Sử dụng người lao động cao tuổi

    1. Khi sử dụng người lao động cao tuổi, hai bên có thể thỏa thuận giao kết nhiều lần hợp đồng lao động xác định thời hạn.

    2. Khi người lao động cao tuổi đang hưởng lương hưu theo quy định của Luật Bảo hiểm xã hội mà làm việc theo hợp đồng lao động mới thì ngoài quyền lợi đang hưởng theo chế độ hưu trí, người lao động cao tuổi được hưởng tiền lương và các quyền lợi khác theo quy định của pháp luật, hợp đồng lao động.

    3. Không được sử dụng người lao động cao tuổi làm nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm hoặc đặc biệt nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm có ảnh hưởng xấu tới sức khỏe người lao động cao tuổi, trừ trường hợp bảo đảm các điều kiện làm việc an toàn.

    4. Người sử dụng lao động có trách nhiệm quan tâm chăm sóc sức khỏe của người lao động cao tuổi tại nơi làm việc.

    Theo đó, để sử dụng lao động cao tuổi một cách hợp pháp, người sử dụng lao động cần:

    – Thỏa thuận với lao động cao tuổi giao kết nhiều lần hợp đồng lao động xác định thời hạn;

    – Trả tiền lương và đảm bảo các quyền lợi khác theo quy định của pháp luật, hợp đồng lao động.

    – Không được sử dụng người lao động cao tuổi làm nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm hoặc đặc biệt nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm có ảnh hưởng xấu tới sức khỏe người lao động cao tuổi, trừ trường hợp bảo đảm các điều kiện làm việc an toàn.

    – Có trách nhiệm quan tâm chăm sóc sức khỏe của người lao động cao tuổi tại nơi làm việc.

     Phương Anh (T/h)

    NGUỒN: https://gocnhinphaply.nguoiduatin.vn/chinh-thuc-tu-01012026-tang-800000-dong-2400000-dongnguoilan-tien-mung-tho-nguoi-cao-tuoi-theo-nghi-quyet-57-cu-the-ra-sao-29722.html

  • Bên trong là một xấp tiền đã ố vàng. — “Số tiền này, bác giữ suốt hai mươi năm. Hôm nay, bác mới có thể trả.”

    Bên trong là một xấp tiền đã ố vàng. — “Số tiền này, bác giữ suốt hai mươi năm. Hôm nay, bác mới có thể trả.”

    LẦN ĐẦU VỀ NHÀ NGƯỜI YÊU, BỐ ANH NHÌN TÔI CHẰM CHẰM RỒI HỎI MỘT CÂU KHIẾN CẢ MÂM CƠM CHẾT LẶNG

    Tôi quen Nam được hơn một năm thì anh mới dắt tôi về nhà ra mắt.

    Không phải vì anh không nghiêm túc, mà vì hoàn cảnh gia đình anh khá đặc biệt. Bố Nam là người ít nói, nghiêm khắc, từng là bộ đội về hưu. Mẹ anh mất sớm, trong nhà chỉ còn hai bố con nương tựa nhau.

    Nam bảo:
    — “Bố anh khó tính, nhưng không phải người xấu. Em đừng lo.”

    Anh nói vậy, nhưng từ lúc ngồi trên chuyến xe về quê anh, tay tôi vẫn lạnh ngắt.

    1. Căn nhà cũ và ánh mắt đầu tiên

    Nhà Nam nằm cuối một con ngõ nhỏ ở ngoại thành. Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, tường vàng đã bong tróc từng mảng. Trước sân có một cây xoài già, gốc xù xì, rễ nổi lên như những mạch máu.

    Ngay khi tôi bước qua cổng, có cảm giác như có ai đó đang nhìn mình.

    Bố Nam đứng ở hiên nhà. Ông gầy, lưng hơi còng, mái tóc bạc gần hết. Ánh mắt ông… rất lạ. Không phải dò xét, cũng không phải lạnh lùng, mà giống như đang cố xác nhận một điều gì đó.

    Ông nhìn tôi không chớp.

    Tôi lễ phép cúi đầu:
    — “Cháu chào bác ạ.”

    Ông vẫn nhìn. Vài giây trôi qua dài đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực.

    Cuối cùng, ông gật đầu:
    — “Vào nhà đi.”

    Nam kéo tay tôi, thì thầm:
    — “Bố anh vậy đó, quen rồi sẽ ổn.”

    Nhưng tôi biết, ánh mắt ấy không hề “bình thường”.

    2. Mâm cơm đầu tiên

    Bữa cơm được dọn ra khá đơn giản: canh rau muống, đĩa cá kho, bát cà pháo, thêm bát thịt rang. Rất đúng kiểu gia đình Bắc truyền thống.

    Chúng tôi ngồi xuống.

    Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng muỗi vo ve ngoài cửa.

    Bố Nam gắp cho tôi một miếng cá.
    — “Ăn đi.”

    Tôi vội cảm ơn, cúi đầu ăn, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt ông đang đặt lên mặt mình.

    Ông nhìn rất kỹ. Từ trán, mắt, mũi, đến cả vết bớt nhỏ ở gần khóe môi tôi.

    Nam có vẻ cũng nhận ra sự khác thường.
    — “Bố… sao bố cứ nhìn Linh mãi vậy?”

    Ông không trả lời.

    Ông uống một ngụm nước, đặt chén xuống bàn, rồi đột nhiên hỏi:

    — “Cháu có phải… con gái của bà Hạnh bán xôi ở bến xe huyện không?”

    Câu hỏi vừa dứt, cả mâm cơm chết lặng.

    Đũa trên tay tôi khựng lại.

    Tim tôi như rơi xuống.

    Nam quay phắt sang tôi:
    — “Sao bố biết?”

    Còn tôi, cổ họng nghẹn ứ, không nói nên lời.

    3. Quá khứ tôi chưa từng kể

    Tôi chưa từng kể với Nam về mẹ mình một cách chi tiết.

    Mẹ tôi – bà Hạnh – bán xôi ở bến xe suốt hơn hai mươi năm. Một người đàn bà góa chồng, lưng còng, tay lúc nào cũng ám mùi khói bếp. Tôi lớn lên giữa tiếng xe khách, mùi dầu diesel và những buổi sáng mẹ dậy từ ba giờ.

    Tôi từng rất mặc cảm.

    Mặc cảm vì bạn bè có bố mẹ làm cán bộ, làm kinh doanh, còn mẹ tôi ngồi co ro bên nồi xôi, mặc áo bông cũ.

    Tôi cố học giỏi để thoát khỏi cái bến xe ấy.

    Và tôi chưa bao giờ nghĩ, quá khứ đó lại xuất hiện trong mâm cơm ra mắt nhà người yêu.

    Tôi khẽ gật đầu:
    — “Dạ… đúng ạ.”

    Bố Nam nhìn tôi rất lâu, rồi giọng ông trầm hẳn xuống:
    — “Thế… bố cháu mất năm cháu bao nhiêu tuổi?”

    Nam sững sờ:
    — “Bố!”

    Tôi cúi mặt:
    — “Dạ… cháu năm tuổi.”

    Không ai ăn thêm được miếng nào nữa.

    4. Câu chuyện từ 20 năm trước

    Bố Nam đặt đũa xuống, dựa lưng vào ghế.

    Ông nói, giọng khàn khàn:
    — “Hai mươi năm trước, có một người đàn bà bế con nhỏ, đứng khóc ở bến xe trong mưa. Chồng mất vì tai nạn lao động, trong người không còn đồng nào. Bà ấy xin tôi mượn tiền để đưa con đi viện.”

    Tôi ngẩng đầu lên.

    Tim tôi đập dồn dập.

    — “Người đàn bà đó… là mẹ cháu.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Nam nhìn bố, rồi nhìn tôi, ánh mắt hoang mang.

    Bố anh tiếp tục:
    — “Hôm đó, nếu không có bà ấy, tôi đã mất con trai.”

    Tôi chết lặng.

    5. Bí mật được giấu suốt 20 năm

    Hai mươi năm trước, Nam bị sốt cao co giật khi đang theo bố ra bến xe chờ chuyến hàng. Mẹ Nam vừa mất, bố anh luống cuống, tiền mang theo không đủ.

    Trong lúc hoảng loạn, chính mẹ tôi – người đàn bà nghèo nhất bến xe – đã bán hết nồi xôi, gom từng đồng lẻ, đưa ông tiền, rồi bế Nam chạy vào bệnh viện.

    Bố Nam kể:
    — “Tôi hỏi tên bà ấy, bà chỉ nói: ‘Anh cứ lo cho con đi, tôi cũng có con.’”

    Sau này, khi quay lại tìm, bà Hạnh đã chuyển chỗ bán. Ông tìm mãi không ra.

    — “Tôi nợ bà ấy một mạng người.”

    Giọng ông run lên.

    Tôi bật khóc.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe câu chuyện ấy từ một người xa lạ.

    Nam nắm chặt tay tôi.

    6. Câu hỏi khiến mâm cơm chết lặng – và câu trả lời

    Bố Nam nhìn thẳng vào tôi, hỏi lại câu khiến tôi không bao giờ quên:

    — “Cháu có biết, mẹ cháu đã cứu sống con trai bác không?”

    Tôi lắc đầu trong nước mắt.

    — “Không… mẹ cháu chưa từng kể.”

    Ông gật đầu:
    — “Bà ấy chưa bao giờ kể, vì bà ấy không làm việc đó để được trả ơn.”

    Ông đứng dậy, vào buồng trong, mang ra một chiếc hộp gỗ cũ.

    Bên trong là một xấp tiền đã ố vàng.

    — “Số tiền này, bác giữ suốt hai mươi năm. Hôm nay, bác mới có thể trả.”

    Tôi bật dậy:
    — “Bác… cháu không thể nhận.”

    Ông lắc đầu:
    — “Không phải cho cháu. Là cho mẹ cháu. Và cho cả bác – để lòng bác được yên.”

    7. Một bữa cơm khác

    Bữa cơm hôm ấy kết thúc trong nước mắt.

    Nhưng là nước mắt nhẹ nhõm.

    Bố Nam gắp thức ăn cho tôi, giọng đã mềm hơn rất nhiều:
    — “Ăn đi con.”

    Chữ “con” ấy khiến tôi nghẹn ngào.

    Tối đó, Nam nói với tôi:
    — “Anh hiểu vì sao bố nhìn em như vậy rồi.”

    Tôi cười trong nước mắt.

    8. Lần đầu… và cũng là lần cuối

    Trước khi tôi về, bố Nam nói:
    — “Lần đầu cháu về nhà bác, bác hỏi câu đó, không phải để làm khó. Mà để chắc chắn… bác không nhận nhầm ân nhân.”

    Ông cúi đầu trước tôi.

    Tôi vội vàng đỡ ông dậy.

    Ngoài sân, cây xoài già xào xạc trong gió.

    Tôi chợt hiểu:
    Có những mối duyên, phải hai mươi năm sau mới gặp lại – nhưng chưa bao giờ là muộn.

  • Mặc kệ vợ ốm đau trong viện và con cái thiếu thốn, chồng đưa bồ đi du lịch Châu Âu đón Giáng sinh

    Mặc kệ vợ ốm đau trong viện và con cái thiếu thốn, chồng đưa bồ đi du lịch Châu Âu đón Giáng sinh

    Bệnh viện buổi chiều cuối năm lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh đèn huỳnh quang màu trắng nhợt nhạt hắt lên gương mặt hốc hác của Hạnh. Cô nằm thườn thượt trên chiếc giường cá nhân, tiếng ho khan thỉnh thoảng lại xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Bàn tay gầy guộc run rẩy cố giữ chặt chiếc điện thoại, màn hình đang hiển thị bức ảnh mới nhất trên trang cá nhân của chồng cô – Tuấn. Tuyết trắng xóa, cây thông Noel rực rỡ ánh đèn, và một nụ cười rạng rỡ đến chói mắt. Bên cạnh anh, không phải cô, mà là Kiều và đứa bé gái khoảng năm tuổi đang mặc chiếc áo khoác đồng phục của một khu nghỉ dưỡng đắt đỏ ở Thụy Sĩ.

    Nước mắt Hạnh chảy ngược vào trong, mặn chát và cay đắng. Cô vừa nhận được tin nhắn từ cô giáo chủ nhiệm của con trai, bé Long: “Chị Hạnh, học phí tháng này vẫn chưa thấy chuyển khoản ạ.” Một con dao vô hình cứa vào tim cô. Chồng đi nghỉ Giáng sinh ở Châu Âu với nhân tình và con riêng, dùng tiền đó để bao bọc cho hạnh phúc giả tạo, trong khi con ruột anh, bé Long, đang đứng trước nguy cơ bị đuổi học chỉ vì vài triệu đồng. Mấy ngày trước khi cô nhập viện vì viêm phổi cấp, cô đã cố gắng hỏi về số tiền dành dụm trong tài khoản chung, Tuấn đã gạt đi: “Tiền đã đầu tư vào dự án mới rồi. Em cứ nằm đó lo dưỡng bệnh đi, chuyện tiền bạc để anh lo. Phụ nữ thì biết gì!” Hóa ra, ‘dự án’ của anh chính là chuyến du lịch xa hoa này.

    Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh mở ra. Một bóng dáng khắc khổ, nhỏ bé nhưng ánh mắt kiên nghị, bước vào. Là bà Lợi, mẹ chồng cô. Bà từ quê lặn lội lên thăm, gương mặt nhăn nheo hằn rõ sự lo lắng. Bà vừa hay tin con dâu ốm nặng, chứ bà tuyệt nhiên không hề hay biết về chuyến đi ‘định mệnh’ của con trai. Thấy Hạnh tiều tụy, nước mắt bà Lợi lập tức tuôn rơi.

    “Trời ơi Hạnh ơi là Hạnh! Sao con lại ra nông nỗi này? Thằng Tuấn nó đâu? Mẹ gọi điện nó cứ tắt máy. Nó đi đâu mà không ở nhà chăm sóc vợ con thế này?” Bà Lợi nghẹn ngào, bàn tay chai sạn nắm lấy tay Hạnh.

    Hạnh cố gắng mỉm cười trấn an, nhưng giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng: “Mẹ… con không sao. Anh ấy… anh ấy có chuyến công tác đột xuất ở nước ngoài, gấp quá nên chưa kịp báo mẹ ạ.”

    Bà Lợi là người phụ nữ sắc sảo, tuy ở quê nhưng bà tinh ý nhận ra sự dối trá trong ánh mắt con dâu. Ánh mắt Hạnh không có sự bình thản của một lời nói dối vô hại, mà là sự nhẫn nhục, chịu đựng đến cùng cực. Bà cầm lấy chiếc điện thoại Hạnh đặt trên tủ đầu giường. Mắt kính lão mờ đi vì hơi nước, bà đeo vào, và bức ảnh ‘Gia đình Giáng sinh’ rực rỡ của Tuấn đập vào mắt bà. Cả căn phòng như đóng băng.

    “Thụy Sĩ. ‘Công tác đột xuất’ của nó là ở cái nơi tuyết phủ này sao?” Giọng bà Lợi không còn nghẹn ngào nữa, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ, như mặt hồ đóng băng trước cơn bão. “Kiều… con nhỏ đó là Kiều phải không? Con riêng của nó nữa hả?” Bà Lợi đặt chiếc điện thoại xuống, hai tay run rẩy bấu chặt vào mép giường. Bà không khóc, không la hét, nhưng gương mặt bà đã tái mét đi, như thể mọi sinh lực đã bị rút cạn.

    Hạnh không còn giữ được sự kiềm chế nữa. Lời nói của cô run lên vì uất hận: “Mẹ… con xin lỗi. Con không muốn mẹ đau lòng… Thằng Long… nó không có tiền đóng học. Anh ấy khóa hết thẻ rồi. Con còn đang nằm viện đây…”

    Bà Lợi nghe đến đây, sự phẫn nộ trong bà bùng lên mạnh mẽ. Bà không thể tin được đứa con trai mà bà dứt ruột đẻ ra, từng chút dạy dỗ về đạo lý làm người, lại có thể vô nhân tính đến mức này. Vợ ốm thập tử nhất sinh, con đứng trước nguy cơ thất học, còn bản thân thì đang tiêu xài phung phí tiền bạc của gia đình để đi bao bọc cho kẻ thứ ba. Bà Lợi đã từng nhường cho con trai quản lý tài khoản ngân hàng riêng của bà để anh tiện chi tiêu cho công việc làm ăn, vì anh bảo cần một nguồn vốn lớn để xoay sở. Hóa ra, Tuấn đã dùng chính thẻ của bà để sống cuộc đời vương giả này.

    Bà Lợi quay người lại, bước nhanh ra khỏi phòng bệnh. “Con cứ nằm yên đó. Mẹ không để gia đình này bị người khác coi thường, bị thằng con mất dạy của mẹ chà đạp đến vậy đâu.”

    Trong khi đó, ở khách sạn năm sao tại Zurich, Thụy Sĩ, Tuấn đang nâng ly champagne cùng Kiều. Hắn ta cười ha hả, giọng nói đầy sự tự mãn: “Em thấy không, anh đã nói rồi, mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát. Cái Hạnh nó làm gì dám làm lớn chuyện? Cô ta cả đời chỉ biết cúi đầu nghe lời. Vài ba bữa cô ta khỏi ốm, anh gửi chút tiền là xong. Mà em yên tâm, thẻ của mẹ anh, anh đã lấy từ lâu rồi. Bà già làm sao biết được.”

    Kiều, với chiếc váy dạ hội lấp lánh, nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt sắc lạnh lóe lên sự khinh miệt: “Anh Tuấn đúng là giỏi thật, nhưng anh có chắc mẹ anh không nghi ngờ? Dù gì đó cũng là tiền bà tích cóp cả đời. Mà này, anh đã nói sẽ mua cho em chiếc vòng cổ kim cương đó rồi mà? Hay anh tính để sang năm Noel anh mới mua?” Lời nói của cô ta ngọt ngào như đường, nhưng ẩn chứa sự ép buộc và tham lam không che đậy.

    Tuấn vội vã trấn an: “Em yên tâm, anh đã đặt rồi. Anh đã nói rồi, với anh, em và bé Na mới là gia đình thật sự. Cô vợ cũ đã là quá khứ.” Hắn ta không hề biết rằng, chính lúc hắn ta thốt ra câu đó, cuộc đời hắn sắp bước vào một ngã rẽ không thể ngờ.

    Đúng lúc ấy, Tuấn nhận được hàng loạt thông báo tin nhắn trên điện thoại, rồi điện thoại của Kiều cũng rung lên liên tục.

    “Tuấn, anh xem cái này đi!” Kiều cau mày, đưa màn hình điện thoại cho Tuấn. Gương mặt cô ta trắng bệch.

    Trên trang mạng xã hội cá nhân của bà Lợi, một đoạn video ngắn vừa được đăng tải. Video quay cảnh căn phòng bệnh viện vắng vẻ, rồi chuyển sang hình ảnh bé Long đang ngồi học một mình bên chiếc bàn cũ kỹ, đôi mắt buồn bã. Giọng bà Lợi vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy quyền lực, như một tuyên ngôn:

    “Đây là con dâu tôi, Hạnh, đang nằm viện. Và đây là cháu nội tôi, Long, đang đứng trước nguy cơ thất học. Trong khi đó, con trai tôi, Tuấn, đang tiêu xài phung phí trên đất người cùng nhân tình và con riêng. Tôi, Lợi, bằng danh dự và tư cách của một người mẹ, xin tuyên bố: Bắt đầu từ giây phút này, TẤT CẢ các tài khoản ngân hàng, kể cả tài khoản mà thằng Tuấn đang sử dụng mà không xin phép tôi, đều đã bị khóa. Tôi sẽ dùng mọi tài sản còn lại của mình để lo cho việc học và chữa bệnh cho con dâu và cháu nội. Sau này, toàn bộ tài sản, bao gồm cả căn nhà đang đứng tên tôi, tôi sẽ để lại cho con dâu tôi, Hạnh. Kẻ nào dám làm hại đến mẹ con nó, cứ bước qua xác tôi!”

    Dưới video, hàng ngàn bình luận bùng nổ, không chỉ từ người thân, bạn bè, mà cả những người không quen biết. Sóng gió dư luận ập đến nhanh như bão.

    Gương mặt Tuấn biến sắc. Hắn ta gần như đánh rơi ly champagne. “Không thể nào! Mẹ… mẹ làm sao có thể… Bà ấy chỉ là một bà già nhà quê! Bà làm sao biết cách khóa thẻ?” Hắn ta lao vào kiểm tra điện thoại. Hàng loạt tin nhắn báo động: “Tài khoản đã bị đóng băng theo yêu cầu của chủ sở hữu.”

    Kiều đứng dậy, đôi mắt sắc như dao găm nhìn Tuấn, không còn vẻ ngọt ngào giả tạo lúc nãy. “Anh nói cái gì? Khóa hết thẻ? Anh đang đùa tôi à? Tiền đâu để trả cho chuyến đi này? Tiền đâu để mua vòng cổ kim cương cho tôi? Anh đã nói anh có tiền, anh có tất cả mà!” Giọng cô ta đầy vẻ mỉa mai, châm biếm sâu cay.

    Tuấn run rẩy, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Em bình tĩnh đi Kiều. Chỉ là mẹ anh giận dỗi thôi. Anh sẽ gọi về nói chuyện với bà. Chắc chắn là bà sẽ mở lại ngay.”

    Kiều cười khẩy, nụ cười đầy sự khinh miệt: “Giận dỗi? Anh đọc đi! Bà ta nói sẽ để lại HẾT TÀI SẢN cho vợ anh! Anh nghĩ bà ta chỉ ‘giận dỗi’ sao? Bà ta đang muốn cắt đứt mọi thứ với anh, anh ngốc ạ! Anh còn định gọi về ‘nói chuyện’ với bà ta bằng cái giọng tự mãn đó hả? Anh nghĩ bà ta sẽ lắng nghe sao? Anh tưởng mình là ai? Một gã đàn ông phản bội, dùng tiền của mẹ già để bao bọc nhân tình, bỏ mặc vợ con ruột. Anh nghĩ bà ta sẽ tha thứ sao?”

    Lời nói của Kiều như những nhát roi quật vào lòng tự trọng cuối cùng của Tuấn. Hắn ta gần như không thốt nên lời, chỉ biết lắp bắp: “Nhưng… anh không thể trắng tay được! Anh đã hứa với em rồi!”

    “Hứa? Lời hứa của anh rẻ rúng như đống rác vậy, Tuấn.” Kiều nhếch mép, tiến lại gần, ghé sát vào tai Tuấn, giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn: “Anh nghĩ tôi ở bên anh vì cái gì? Tình yêu chân chính sao? Đừng có ngu ngốc như vậy! Tôi ở bên anh vì tiền, vì cuộc sống xa hoa mà anh hứa hẹn! Giờ anh không còn gì, anh còn giá trị gì với tôi nữa? Anh nghĩ tôi sẽ ở lại đây, ôm anh trong cái đêm Giáng sinh cô đơn này với một cái thẻ bị khóa sao? Anh nhầm to rồi!”

    Kiều nhanh chóng vào phòng thay đồ, thu dọn hành lý riêng của cô ta. Tuấn cố gắng níu kéo: “Kiều! Em đừng đi! Anh sẽ tìm cách! Anh sẽ thuyết phục mẹ anh! Anh thề!”

    Kiều quay lại, ném trả chiếc áo khoác hàng hiệu Tuấn vừa mua cho cô ta vào mặt hắn, ánh mắt chứa đựng toàn sự khinh bỉ. “Thuyết phục sao? Anh nghĩ bà già đó tin anh một lần nữa sao? Anh tự lo cho cái thân anh đi. À quên, khách sạn này đã quá ngày thanh toán rồi đó. Tôi không rảnh mà ở lại đây trả tiền cho cái đêm Giáng sinh thảm hại của anh. Chuyện của anh, tự anh giải quyết đi. Tạm biệt, gã đàn ông nghèo hèn!” Cô ta kéo vali, bước đi không một lần ngoảnh lại, bỏ lại Tuấn đứng chôn chân giữa căn phòng sang trọng, trống rỗng và lạnh lẽo.

    Sáng hôm sau, Tuấn bay chuyến sớm nhất về nước, trong lòng tràn ngập sự lo sợ và giận dữ. Hắn ta không về nhà, mà lập tức đến bệnh viện.

    Trong phòng bệnh, Hạnh đang ngồi dậy, dựa lưng vào gối, uống một ngụm nước ấm. Gương mặt cô vẫn còn xanh xao nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia lửa sống. Bà Lợi đang ngồi bên cạnh, bà vừa nhận được điện thoại từ luật sư của bà, khẳng định rằng mọi thủ tục phong tỏa tài sản đã hoàn tất.

    Cánh cửa mở tung, Tuấn bước vào, gương mặt bừng bừng tức giận. “Mẹ! Mẹ làm cái trò gì vậy hả? Mẹ có biết mẹ vừa làm gì không? Mẹ khóa hết thẻ của con? Mẹ có biết con đang làm ăn lớn không? Mẹ đăng cả cái video đó lên mạng xã hội là sao? Mẹ muốn con mất hết danh dự, mất hết tất cả sao?” Hắn ta gầm lên, bất chấp bệnh viện.

    Bà Lợi chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt bà nhìn Tuấn không còn sự yêu thương của người mẹ, mà là sự thất vọng và khinh miệt vô bờ bến. “Mày hỏi tao làm cái trò gì hả? Mày có còn biết mày là con ai không? Mày còn biết mày có vợ ốm nằm đây, có con trai đang khốn khổ vì không có tiền đóng học không? Hay là mày chỉ biết có con bồ và con riêng của nó thôi?” Giọng bà Lợi đanh thép, lạnh lùng, mỗi lời nói như một cái tát.

    “Cái đó là chuyện của con! Con tự lo được!” Tuấn gân cổ cãi lại.

    “Tự lo được sao?” Bà Lợi cười khẩy, một nụ cười đầy sự mỉa mai chua chát. “Tự lo bằng cách lấy tiền của mẹ già để đi chơi với nhân tình? Mày giỏi quá ha! Mày tự lo đến mức con trai ruột mày không có nổi tiền đóng học! Mày nói làm ăn lớn, ‘dự án’ của mày chính là cái con Kiều đó à? Mày về mà hỏi nó xem nó còn yêu ‘dự án’ của mày không khi mày trắng tay?”

    Tuấn sững sờ. “Mẹ… mẹ biết Kiều bỏ con rồi sao?” Hắn ta lắp bắp, gương mặt bỗng trở nên thảm hại.

    “Con Kiều đó là loại người gì, mẹ không cần biết. Nhưng rõ ràng, nó có ‘tầm nhìn’ hơn mày nhiều, Tuấn ạ. Nó biết gã đàn ông vô tâm, vô đạo đức như mày thì chẳng đáng để nó đặt cược. Còn con Hạnh, vợ mày, nó nằm đây. Nó đã nói dối, nói dối để bảo vệ cái danh dự rách nát của mày, nói dối để mẹ khỏi đau lòng. Mày có thấy nhục nhã không?”

    Hạnh ngồi đó, nhìn hai mẹ con họ tranh cãi, cô không nói một lời. Ánh mắt cô đã thay đổi, không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là sự kiên cường, sự giải thoát. Cô đã chịu đựng quá đủ rồi.

    Tuấn quay sang Hạnh, giọng nói chuyển sang nài nỉ: “Hạnh, em nói với mẹ đi! Em nói với mẹ là anh đã xin lỗi rồi! Anh hứa sẽ bù đắp! Em nói với mẹ là em cần tiền chữa bệnh, cần tiền cho con đóng học. Chỉ có anh mới kiếm được tiền!”

    Hạnh nhìn thẳng vào mắt chồng, đôi mắt cô sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời giông bão đã tan. Cô hít một hơi sâu, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết đoán: “Anh Tuấn. Tôi không cần tiền của anh. Tôi đã có mẹ. Mẹ đã lo cho tôi và Long. Anh đã quên rồi sao? Anh nói tôi không biết gì về tiền bạc. Vậy thì anh cũng đừng bận tâm đến chuyện đó nữa. Anh cứ giữ lấy cái ‘tự lo’ của anh đi.”

    “Hạnh! Em nói gì vậy? Em muốn làm to chuyện à? Em muốn ly hôn sao?” Tuấn hốt hoảng.

    Bà Lợi đứng phắt dậy, che chắn cho Hạnh. “Ly hôn thì sao? Mày còn xứng đáng làm chồng, làm cha nữa không? Mày về đi, Tuấn. Đừng để tao phải dùng đến biện pháp mạnh hơn. Mày nghe rõ đây, tao sẽ chuyển hết tài sản cho Hạnh để nó có thể nuôi con và sống cuộc đời nó xứng đáng được hưởng. Mày, thằng con bất hiếu, tự đi mà gánh lấy hậu quả!”

    Tuấn đứng đó, gục ngã hoàn toàn. Hắn ta không còn là một gã giám đốc tự mãn, mà chỉ là một kẻ phản bội mất hết tất cả: tiền bạc, nhân tình, và quan trọng nhất là gia đình. Hắn ta hiểu rằng, mẹ hắn nói là làm. Hắn ta đã tự tay phá hủy mọi thứ.

    Giáng sinh năm đó, không có tuyết, nhưng lòng Hạnh lại thấy ấm áp lạ thường. Cô đã xuất viện, sức khỏe đã hồi phục, và bé Long đã được quay lại trường học. Tiền học phí được đóng đầy đủ, thậm chí còn dư dả để mua cho bé một chiếc áo ấm mới. Bà Lợi đã quyết định chuyển về thành phố sống cùng mẹ con cô. Bà dùng tiền riêng mua một căn hộ mới tiện nghi hơn, đứng tên Hạnh.

    Trong căn hộ mới, ánh đèn Giáng sinh lấp lánh trên cây thông nhỏ. Bà Lợi đang ôm Long, kể cho cháu nghe những câu chuyện cổ tích. Long cười khúc khích, gương mặt rạng rỡ.

    Hạnh ngồi bên cửa sổ, nhấp một ngụm trà nóng. Cô nhận được cuộc gọi từ luật sư. Thủ tục ly hôn đã hoàn tất. Tuấn đã ký vào đơn một cách lặng lẽ. Hắn ta không còn cãi vã, chỉ chấp nhận mọi điều khoản. Tuấn đã bắt đầu lại từ con số 0, sống một cuộc đời chật vật, không còn tiền bạc để bao bọc cho những người lợi dụng hắn.

    Bà Lợi bước đến bên Hạnh, đặt tay lên vai cô. “Mẹ xin lỗi con, Hạnh. Vì đã sinh ra một người con trai tệ bạc. Nhưng con hãy tin mẹ, mẹ sẽ là chỗ dựa của mẹ con con. Con là con dâu của mẹ, là người mẹ yêu thương và kính trọng. Con xứng đáng với một cuộc đời tốt đẹp hơn.”

    Hạnh quay lại, ôm lấy mẹ chồng, nước mắt hạnh phúc lăn dài. “Mẹ… con cảm ơn mẹ. Mẹ đã cứu cuộc đời con. Mẹ đã cho con thấy, tình thương không phải lúc nào cũng đi kèm với máu mủ ruột thịt.”

    “Phải, con gái.” Bà Lợi mỉm cười hiền từ. “Tình thương là sự lựa chọn. Mẹ đã lựa chọn con và Long. Mẹ đã lựa chọn điều đúng đắn.”

    Căn phòng tràn ngập tiếng cười giòn tan của bé Long và hơi ấm của tình thân. Hạnh nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết chưa rơi, nhưng cô cảm nhận được một mùa xuân mới đang đến. Cô đã mất đi một người chồng phản bội, nhưng cô đã tìm lại được sự tự tôn, sự công bằng, và một người mẹ chồng tuyệt vời. Hạnh biết rằng, cuộc đời của cô và Long, từ giờ phút này, sẽ chỉ có những điều tốt đẹp đang chờ đợi.

    Hạnh mỉm cười. Mùa Giáng sinh năm nay, cô đã tìm được ý nghĩa thực sự của gia đình và hạnh phúc. Không phải là chuyến du lịch xa hoa, mà là sự bình yên, sự sẻ chia và sự công bằng.

    LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.