Danh mục: Chưa phân loại

  • 2 ngày ‘đại lộc’ trong tháng Chạp năm nay, rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang

    2 ngày ‘đại lộc’ trong tháng Chạp năm nay, rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang

    Ngày đẹp rất tốt cho việc tâm linh cuối năm Quý Mão

    2 ngày “đại lộc”

    Ngày 26 tháng Chạp (tức ngày 5/2/2024 dương lịch)

    Đây là ngày Hoàng đạo rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, bao sái bát hương… để được Thần Phật ban phước, dễ gặp dữ hóa lành, gia đình thêm thịnh vượng.

    Khung giờ tốt gồm: 7h-9h, 11h-13h và 13h-15h.

    Ngày 28 tháng Chạp (tức ngày 7/2/2024 dương lịch)

    Đây là ngày tốt để tiến hành tẩy uế, lau dọn bàn thờ để mưu sự lớn dễ thành, thời gian tới gặp nhiều niềm vui, thuận lợi và thịnh vượng về tài lộc.

    Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 9h-11h và 15h-17h.

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    3 ngày “phù hợp”

    Ngoài 2 ngày được coi là rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ nói chung (bàn thờ Thần Tài, bàn thờ gia tiên, bàn thờ Phật…), còn 3 ngày dưới đây cũng khá phù hợp để tiến hành nếu gia chủ không kịp sắp xếp thời gian nói trên. 3 ngày này gồm:

    Ngày 24 tháng Chạp (tức ngày 3/2/2024 dương lịch): Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 11h-13h, 13h-15h, 17h – Trước 18h.

    Ngày 29 tháng Chạp (tức ngày 8/2/2024 dương lịch): Khung giờ tốt gồm: 7h-9h, 9h-11h, 13h-15h.

    Ngày 30 tháng Chạp (tức ngày 9/2/2024 dương lich): Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 11h-13h, 13h-15h, 17h – Trước 18h.

    Hướng dẫn bao sái bàn thờ đúng cách giúp gia chủ đón tài lộc

    Người bao sái bàn thờ phải ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ. Thực hiện bao sái bàn thờ, tỉa chân nhang một cách nhẹ nhàng, tránh làm rơi, vỡ đồ cúng.

    Không được lau dọn, bao sái bát hương của gia tiên trước bát hương của thần linh.

    Khi lau dọn cần dùng nước ấm, sạch cùng rượu, gừng.

    Sau khi đọc văn khấn xin phép, gia chủ tiến hành rút từng chân hương một, cho tới khi còn số lượng chân hương đẹp nhất (ở con số lẻ: 15, 17, 19; nếu là người làm ăn lớn, để lại 25, 27, 29 chân nhang để nối phúc khí cho năm tiếp theo).

    Nếu phân định theo các bát hương thì bát hương thờ cộng đồng gia thần hay gọi nôm na là thần linh thổ công nên giữ lại 15 hoặc 25 chân nhang; bát hương thờ cộng đồng gia tiên giữ lại 17 hoặc 27 chân nhang; bát hương thờ bà cô, ông mãnh giữ lại 19, 29 chân nhang.

    Chân hương sau khi rút sẽ mang đi hóa tro, đổ xuống sông hoặc vùi vào gốc cây sân vườn nhà, tuyệt đối không vứt ra rác.

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    Ngoài ra cần chú ý, khi rút tỉa chân nhang, gia chủ không nên làm xê dịch bát hương, không xê dịch bàn thờ. Sau khi thực hiện xong, cần phải thắp hương cẩn báo lại các cụ, thần linh.

    Ads

    Khi lau dọn tổng vệ sinh bàn thờ, phòng thờ, tối kị mở toang các cửa phòng thờ ra. Ánh nắng, ánh sáng dương quang chiếu rọi vào bàn thờ gây tổn hại linh khí, phạm Dương Quang Sát. Phòng thờ quanh năm buông rèm tối, tránh ánh sáng bên ngoài, được dùng điện phía trong và suốt 24h bật 2 cây đèn đỏ hoặc đèn vàng.

    Văn khấn bao sái ban thờ

    Nam Mô A Di Đà Phật (3 lần).

    Con kính lạy chín phương Trời, mười phương chư Phật, chư Phật mười phương.

    Con kính lạy ngài đương niên Thái Tuế Chí Đức Tôn Thần.

    Con kính lạy ngài bản cảnh Thành Hoàng chư Vị Đại Vương.

    Con kính lạy ngài bản xứ Thần linh, bản gia Thổ Địa

    Con kính lạy ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân

    Con kính lạy các bậc Tiên gia, các chư vị Tôn Thần cai quản trong đất này, xứ này.

    Con kính lạy Cao tằng Tổ khảo, Cao tằng tổ Tỷ, Bá thúc huynh đệ, cô dì tỷ muội, nội ngoại dâu rể, hội đồng Gia tiên họ ……………..

    Cúi xin các ngài cùng Gia tiên chứng lễ hiển linh chứng giám lòng thành của con cháu.

    Hôm này, ngày …… tháng …… năm …… (âm lịch)

    Tên con là:……….. sinh năm …..

    Cùng các các thành viên gia đình: (Họ tên…….. năm sinh …….), ngụ tại địa chỉ: …….

    Hôm nay, nhằm ngày lành tháng tốt cuối năm mãn khí, gia đình chúng con xin phép các chư vị Tôn Thần cùng Hội đồng gia tiên họ ……. Xin phép cho chúng con rút tỉa chân nhang, bao sái ban thờ để đón tết Nguyên đán …….

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    Chúng con xin phép chư vị Tôn Thần: Ngài Đương Niên Thái Tuế, ngài bản cảnh Thành Hoàng, ngài bản gia Táo Quân cùng các chư vị Tôn Thần chứng giám lòng thành. Cầu xin các ngài che chở cho gia đình chúng con bốn mùa hưng vượng, có quý nhân phù trợ, tài lộc vượng tiến, tai ách đều qua, tâm cầu sở đắc, sở nguyện tòng tâm.

    Chúng con xin phép gia tiên tiền tổ, hương linh nội ngoại, đồng đẳng gia quyến họ ……. Cầu xin gia tiên phù hộ cho gia trung thuận hòa, gia đạo hưng vượng, cảnh nhà yên vui, con cháu thông minh học giỏi, vợ chồng thương yêu bảo ban nhau, cầu tài đắc tài, cầu lộc đắc lộc, cầu bình an đắc bình an.

    Chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ cầu xin các ngài cùng gia tiên hoan hỉ chứng lễ. Chúng con tâm thành cẩn cáo.

    (*) Thông tin trong bài chỉ mang tính chất tham khảo.

  • Bỏ 2 con thơ 4t theo tr::ai, 22 năm sau mẹ ru::ột vác mặt đến đám cưới đòi 500 triệu “công đ:ẻ”

    Bỏ 2 con thơ 4t theo tr::ai, 22 năm sau mẹ ru::ột vác mặt đến đám cưới đòi 500 triệu “công đ:ẻ”

    Khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố hôm nay ngập tràn hoa tươi. Đó là đám cưới đôi của hai chị em song sinh Mai và Lan. Cả hai cô gái đều xinh đẹp, giỏi giang và lấy được những người chồng thành đạt, tử tế.

    Trong bộ vest cũ được là phẳng phiu, ông Minh đứng nép ở một góc sảnh, đôi bàn tay thô ráp, chai sần cứ đan chặt vào nhau vì hồi hộp. Hôm nay, ông là người cha hạnh phúc nhất thế gian. Nhìn hai đứa con gái lộng lẫy trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, mắt ông nhòe đi. Ký ức về những ngày tháng gà trống nuôi con ùa về như một cuốn phim quay chậm.

    Hai mươi hai năm trước, ngôi nhà cấp bốn dột nát ấy từng rung chuyển bởi tiếng khóc xé lòng của hai đứa trẻ lên bốn. Vợ ông – bà Hạnh, chê ông nghèo, chê cảnh “một túp lều tranh hai trái tim vàng” là ngu ngốc. Bà dứt áo ra đi vào một buổi chiều mưa tầm tã, để lại hai đứa con thơ dại đang sốt li bì.

    Ông nhớ như in cảnh mình bế hai con chạy theo chiếc ô tô đen bóng đỗ đầu ngõ, nhưng chiếc xe ấy rồ ga phóng đi, bắn bùn đất lấm lem lên ba cha con. Từ đó, ông Minh vừa làm cha, vừa làm mẹ. Ban ngày ông đi phụ hồ, bốc vác, tối về đi nhặt ve chai. Có những ngày mưa bão, ba cha con chia nhau gói mì tôm, ông chỉ dám húp nước, nhường cái cho con. Bàn tay ông nứt nẻ, chảy máu vì xi măng, vôi vữa, nhưng chưa bao giờ ông để hai con phải nghỉ học một ngày.

    Mai và Lan lớn lên, hiểu chuyện và thương bố vô cùng. Hai cô nỗ lực học hành, ra trường làm việc tại các tập đoàn lớn rồi gặp được ý trung nhân. Hôm nay là ngày ông Minh mãn nguyện nhất, ngày ông trao tay hai “báu vật” của đời mình cho những chàng rể hiền. Buổi lễ bắt đầu. Ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu vào ông Minh khi ông dắt tay hai con gái bước lên lễ đường. Tiếng nhạc du dương, không gian lắng đọng đầy xúc động.

    Bỗng nhiên, cánh cửa hội trường bật mở rầm rầm. Một người phụ nữ trung niên, ăn mặc lòe loẹt, trang điểm đậm nhưng không che được nét khắc khổ và sự toan tính, xông vào. Bà ta giật lấy micro từ tay MC, hét lớn: – Dừng lại! Đám cưới này không thể tiếp tục nếu không có sự đồng ý của mẹ nó!

    Cả hội trường ngỡ ngàng. Tiếng xì xào nổi lên. Ông Minh chết lặng. Dù hai mươi hai năm đã trôi qua, ông vẫn nhận ra người đàn bà ấy. Là Hạnh. Bà Hạnh nhìn quanh hội trường sang trọng, ánh mắt sáng rực lên vẻ tham lam. Bà ta quay sang phía nhà trai, giọng đanh lại: – Tôi là mẹ ruột của hai cái đứa này. Nghe nói chúng nó lấy chồng giàu, nhà ở phố lớn. Thế mà ngày vui trọng đại, chúng nó dám lờ đi người mẹ đứt ruột đẻ đau này à?

    Rồi bà ta quay sang ông Minh, hất hàm: – Ông Minh, ông dạy con kiểu gì thế? Hôm nay tôi nói thẳng, công tôi mang nặng đẻ đau, giờ con gái lấy chồng đại gia, tôi yêu cầu mỗi đứa đưa tôi 250 triệu. Tổng là 500 triệu. Không đưa đủ, tôi sẽ quậy nát cái đám cưới này, để xem nhà chồng chúng nó còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ!

    Không khí chùng xuống, căng thẳng tột độ. Bố mẹ chồng của Mai và Lan cau mày, chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Ông Minh run rẩy bước lên, định nói gì đó để xoa dịu tình hình, để bảo vệ danh dự cho con.

    Nhưng Mai và Lan đã nắm chặt tay bố, giữ ông lại. Hai cô gái nhìn nhau, gật đầu, rồi cùng bước lên phía trước, đối mặt với người đàn bà đang hùng hổ kia. Không một giọt nước mắt, ánh mắt họ sắc lạnh và kiên định. Mai cầm micro, giọng cô vang lên đanh thép, rõ ràng từng từ: – “Bà vừa nói đến hai chữ “mẹ ruột” sao? Bà nói đến công “mang nặng đẻ đau” sao”? Bà Hạnh vênh mặt: – “Chứ sao! Không có tao đẻ ra thì làm gì có chúng mày đứng đây mà mặc váy cô dâu”.

    Lan tiếp lời, giọng cô nghẹn ngào nhưng đầy phẫn nộ: – “Đúng, bà có công sinh, nhưng bà không có công dưỡng. Bà hãy nhớ lại đi, 22 năm trước, ai là người dứt áo bỏ lại hai chị em con cùng bố đang ốm đau để bước lên ô tô theo người đàn ông lạ? Ngày đó, chị em tôi mới 4 tuổi, chạy theo xe bà đến mức ngã trầy xước cả mặt mũi, bà có ngoái lại nhìn một lần không”?

    Cả hội trường im phăng phắc. Những vị khách bắt đầu nhìn bà Hạnh với ánh mắt khinh bỉ. Mai tiếp tục, hướng tay về phía ông Minh: – “Khi chúng tôi đói, bố là người nhịn ăn nhường cơm. Khi chúng tôi sốt, bố là người thức trắng đêm chườm khăn. Khi chúng tôi đỗ đại học, bố là người bán đi chiếc xe máy cà tàng duy nhất để đóng học phí. Trong suốt 22 năm qua, bà ở đâu? Bà có biết con mình sống chết ra sao không? Hay bà đang vui vẻ ở một nơi nào đó, cho đến khi nghe tin chúng tôi lấy chồng giàu thì mò về đòi tiền”?

    Bà Hạnh bắt đầu lúng túng, mặt đỏ bừng nhưng vẫn cố gào lên: – “Mày… đồ bất hiếu! Tao là mẹ mày… – Bà không xứng đáng! – Lan ngắt lời, giọng cô đanh lại như thép – 500 triệu ư? Một đồng bà cũng không được nhận đâu! Người xứng đáng nhận tất cả sự hiếu kính, tất cả tài sản và tình yêu của chúng tôi, chỉ có một người duy nhất. Đó là Bố tôi – ông Nguyễn Văn Minh.

    Mai quay sang nhìn đội bảo vệ đang đứng chờ lệnh ở góc phòng: – Thưa các anh bảo vệ, người đàn bà này đang gây rối trật tự và tống tiền công khai. Bà ta làm loạn, chúng tôi sẽ nhờ công an can thiệp. Xin mời các anh đưa bà ta ra ngoài giúp chúng tôi! Bà Hạnh tái mét mặt mày. Bà ta không ngờ hai đứa con gái yếu đuối ngày xưa giờ lại cứng rắn đến thế. Thấy bảo vệ tiến lại gần, bà ta gào thét, lăn ra ăn vạ: – “Ối làng nước ơi! Con cái giàu sang phụ rẫy mẹ già! Trời cao có mắt không”!

    Nhưng không ai thương cảm. Ngược lại, một tràng pháo tay vang lên từ phía bàn tiệc. Ban đầu lác đác, sau đó rào rào như sấm dậy. Mọi người vỗ tay ủng hộ hành động dứt khoát của hai cô dâu. – :Đúng lắm! Đuổi bà ta đi! – Loại mẹ bán con, không có tư cách đứng ở đây”! Bảo vệ nhanh chóng kẹp tay bà Hạnh, lôi xềnh xệch ra khỏi cửa lớn mặc cho bà ta chửi bới om sòm. Cánh cửa đóng lại, trả lại sự trang nghiêm cho buổi lễ.

    Mai và Lan quay lại ôm chầm lấy ông Minh. Lúc này, người cha già mới bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hóp: – “Bố ơi, bố đừng khóc. Ngày vui của chúng con mà. – Lan lau nước mắt cho bố. – Bố xin lỗi… bố làm khổ các con… – Ông Minh nghẹn ngào. – Không bố ạ. Bố là niềm tự hào lớn nhất của chúng con”. Hai chàng rể cũng bước tới, nắm lấy tay bố vợ: – “Bố yên tâm, chúng con sẽ cùng Mai và Lan phụng dưỡng bố. Bố vất vả cả đời rồi, giờ là lúc bố an hưởng tuổi già”.

    Tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này ấm áp và chân thành hơn bao giờ hết. Trong ánh đèn lung linh, hình ảnh ba cha con ôm nhau khóc cười hạnh phúc trở thành khoảnh khắc đẹp nhất, xóa tan đi bóng ma của sự tham lam và ích kỷ vừa thoáng qua. Ông Minh hiểu rằng, dù không có người phụ nữ kia, ông đã nuôi dạy nên hai đóa hoa rực rỡ nhất, kiên cường nhất.

  • Ông Bà Nội yêu cầu 3 đứa cháu cấp dưỡng mỗi tháng 20 triệu nuôi ông bà dù trước đó ông bà h:ắt h:ủi đ:u:ổi cả 3 đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đi

    Ông Bà Nội yêu cầu 3 đứa cháu cấp dưỡng mỗi tháng 20 triệu nuôi ông bà dù trước đó ông bà h:ắt h:ủi đ:u:ổi cả 3 đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đi

    Căn biệt thự của ba anh em thằng Hải nằm ở khu đất đắt đỏ nhất nhì thành phố, hôm nay đèn hoa rực rỡ. Hôm nay là ngày giỗ thứ mười lăm của bố mẹ chúng nó. Khách khứa ra về hết, chỉ còn lại ba anh em và hai vị khách không mời mà đến: Ông bà nội.

    Ông nội rít một hơi thuốc lào, nhả khói mù mịt vào bộ sô-pha da nhập khẩu, giọng khàn khàn nhưng đầy vẻ bề trên: – Giờ chúng mày thành đạt cả rồi. Giám đốc nọ, trưởng phòng kia. Ông bà già này thì đau yếu, thuốc thang tốn kém. Tao tính rồi, mỗi tháng ba đứa gom lại đưa ông bà 20 triệu. Coi như là báo hiếu công sinh thành dưỡng dục của dòng họ Nguyễn này.

    Thằng Út đang rót nước, tay khựng lại, nước tràn ra mép ly. Cái Ba nhếch mép cười nhạt, định đứng dậy nói gì đó nhưng anh cả Hải đưa tay chặn lại. Hải điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào hai người già đang ngồi chễm chệ kia.

    – 20 triệu một tháng? – Hải hỏi lại, giọng nhẹ tênh. – Chứ sao! – Bà nội xen vào, mắt liếc nhìn cơ ngơi tráng lệ – Nhà to thế này, xe hơi đậu đầy sân, 20 triệu với chúng mày chỉ là cái móng tay. Máu mủ ruột rà, không nuôi ông bà thì nuôi ai?

    Hai chữ “máu mủ” như gáo nước sôi tạt thẳng vào ký ức của Hải, lôi tuột anh về mười lăm năm trước. Ngày ấy, bố mẹ mất vì tai nạn giao thông, để lại ba đứa trẻ nheo nhóc. Hải 12 tuổi, cái Ba lên 10, thằng Út mới lên 5. Đám tang vừa xong, người ta thấy ông bà nội đến. Ai cũng tưởng ông bà đón cháu về nuôi. Nhưng không, ông bà đến để chia chác mảnh đất hương hỏa mà bố mẹ Hải để lại, rồi phán một câu xanh rờn: “Số tụi này sát cha sát mẹ, rước về có ngày nó ám cả họ”.

    Ba anh em bơ vơ trong căn nhà dột nát ven đê. Để có cái ăn, Hải và cái Ba phải trầm mình dưới những con mương đen ngòm, hôi thối để mò cua bắt ốc. Mùa đông, nước lạnh như cắt da cắt thịt, đôi tay thằng Hải nứt toác, rỉ máu. Có hôm mưa bão triền miên, trong nhà không còn một hạt gạo. Thằng Út khóc lả đi vì đói. Hải liều mình đội mưa sang nhà ông bà nội – ngôi nhà ngói đỏ khang trang cách đó chỉ hai con ngõ.

    Hải đứng ngoài cổng, run rẩy gọi: – “Bà ơi… cho con xin bát gạo… em Út đói quá… Cánh cổng sắt lạnh lùng mở ra, nhưng không có bát gạo nào cả. Bà nội cầm cái chổi rễ, xua Hải như xua tà: – Cút! Cút ngay! Đã bảo đừng bén mảng sang đây xin xỏ. Tao không có nợ nần gì chúng mày. Đi chỗ khác mà ăn mày”! Cánh cổng đóng sầm lại. Hải lủi thủi quay về, nước mắt hòa lẫn nước mưa, mặn chát.

    Chính lúc ba anh em ôm nhau co ro chờ chết đói, thì bà Tư – người đàn bà góa chồng ở cuối xóm xuất hiện. Bà Tư nghèo, bán rau ngoài chợ, con cái không có. Bà bưng sang một nồi cháo nóng hổi, vừa thổi vừa mớm cho thằng Út. – “Ăn đi con, ăn cho nóng. Khổ thân, tội nghiệp quá”… – Bà Tư vừa nói vừa quệt nước mắt.

    Từ đó, bà Tư trở thành chỗ dựa duy nhất. Bà nhịn ăn sáng để cho ba đứa trẻ thêm bát cơm đầy. Bà vá lại từng cái áo rách, dạy thằng Út ê a đánh vần. Ba anh em lớn lên như cây cỏ dại, nhưng được tưới tắm bằng tình thương của người đàn bà xa lạ ấy. Ngày Hải nhận giấy báo đỗ Đại học Bách Khoa, cả xóm mừng, nhưng ba anh em lại khóc. Tiền đâu mà đi học? Tiền đâu mà nhập trường? Cái Ba và thằng Út định bỏ học đi làm thuê nuôi anh.

    Đêm hôm đó, bà Tư sang. Bà run run lôi từ trong cái túi vải cũ kỹ ra một chiếc khăn tay gói kỹ ba chỉ vàng: – “Đây là của để dành dưỡng già của bà. Bà cho mỗi đứa một chỉ. Thằng Hải bán đi mà làm lộ phí lên Hà Nội. Cái Ba, thằng Út giữ lấy để phòng thân, cố mà học. Đừng bỏ cuộc, các con ạ. Đời bà dốt nát khổ rồi, các con phải học mới ngẩng đầu lên được”.

    Ba anh em quỳ sụp xuống chân bà Tư khóc nức nở. Ba chỉ vàng ấy không chỉ là tiền, nó là sinh mệnh, là tương lai, là tấm vé duy nhất để ba đứa trẻ mồ côi thoát khỏi vũng lầy tăm tối. Mười lăm năm trôi qua, ba chỉ vàng ngày ấy đã nở hoa thành ba con người thành đạt hôm nay.

    Trở lại thực tại, Hải nhìn ông bà nội, nụ cười trên môi anh trở nên chua chát. Anh đứng dậy, đi vào phòng trong và trở ra với một phong bì dày cộp. Anh đặt phong bì lên bàn, đẩy nhẹ về phía ông bà. – “Trong này là 20 triệu”.

    Mắt ông bà nội sáng rực lên. Bà nội vội vàng vồ lấy phong bì, đếm nhoay nhoáy: – Đấy, tao biết mà. Chúng mày là đứa hiểu chuyện. Tháng sau cứ ngày này chuyển khoản cho tiện nhé. – “Không”! – Tiếng Hải vang lên đanh thép, cắt ngang sự hỉ hả của hai người già. – “Đây là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất”. Ông nội cau mày, đập tay xuống bàn: – “Mày nói cái gì? Mày định bất hiếu à”?

    Hải đứng thẳng người, giọng anh trầm xuống nhưng rõ từng từ, như đóng đinh vào không gian: – “Ông bà nói đúng, máu mủ là quan trọng. Nhưng máu mủ mà thấy cháu đói lả không cho nổi bát gạo, thấy cháu rét mướt đuổi đi như đuổi tà, thì dòng máu ấy lạnh lắm, chúng cháu không dám nhận”.

    Cái Ba tiếp lời, mắt đỏ hoe vì uất ức dồn nén bao năm: – “Ngày anh em cháu đói, ông bà ở đâu? Ngày anh Hải đỗ đại học, phải bán sức lao động ở công trường, ông bà ở đâu? 20 triệu này, chúng cháu biếu ông bà coi như trả cái nghĩa sinh ra bố mẹ cháu. Còn từ nay về sau, xin ông bà đừng đến đây nữa”.

    Bà nội tím mặt, chỉ tay run run: – “Quân… quân ăn cháo đá bát! Chúng mày giàu có mà kiệt sỉ với ông bà ruột thịt à? Tao sẽ đi rêu rao cho cả thiên hạ biết bộ mặt thật của chúng mày”!

    – “Ông bà cứ tự nhiên”. – Thằng Út bây giờ mới lên tiếng, tay nó đang dìu một người phụ nữ già yếu từ phòng trong bước ra. Đó là bà Tư. Bà Tư giờ lưng đã còng, tóc bạc trắng, đi lại khó khăn. Nhưng bà đang mặc bộ quần áo lụa đẹp nhất, gương mặt toát lên vẻ hiền hậu, phúc hậu.

    Hải bước tới, quỳ xuống đỡ bà Tư ngồi vào chiếc ghế trang trọng nhất, nơi dành cho cha mẹ. Anh quay sang nhìn ông bà nội đang sững sờ: – “Người mà chúng cháu cấp dưỡng hàng tháng, phụng dưỡng cả đời, là mẹ Tư đây. Người đã bán cả gia tài dưỡng già để chúng cháu có ngày hôm nay. Với chúng cháu, người cho bát cơm lúc đói, cho manh áo lúc rét, cho niềm tin lúc tuyệt vọng mới là cha, là mẹ”.

    Hải quay sang bà Tư, giọng nghẹn ngào: – “Mẹ Tư, tháng này chúng con vừa chốt xong sổ tiết kiệm dưỡng già cho mẹ, và mỗi tháng biếu mẹ 20 triệu để mẹ đi chùa, làm từ thiện như ý mẹ muốn. Mẹ nhận cho tụi con vui”. Bà Tư xua tay, móm mém cười: – Cha bố anh, vẽ chuyện. Mẹ già rồi tiêu gì đến tiền. Các con sống tốt là mẹ mừng.

    Ông bà nội ngồi trân trân, mặt đỏ bừng rồi chuyển sang tái mét vì xấu hổ và bẽ bàng. Không ai đuổi, nhưng họ tự cảm thấy căn nhà này, sự sang trọng này, và cả những đứa cháu tài giỏi kia… hoàn toàn không thuộc về họ. Cầm phong bì 20 triệu trên tay mà nặng như chì, hai người lẳng lặng đứng dậy, lủi thủi ra về giữa màn đêm lạnh lẽo.

    Trong căn nhà ấm áp, ba anh em quây quần bên bà Tư, tiếng cười nói lại vang lên. Họ hiểu rằng: “Máu mủ sinh ra hình hài, nhưng ân tình mới sinh ra con người”.

  • Về nhà mẹ đẻ, tôi định khoe tháng này thu nhập 200 triệu, nhưng chồng đá nhẹ dưới bàn khiến tôi vội đổi thành 4 triệu

    Về nhà mẹ đẻ, tôi định khoe tháng này thu nhập 200 triệu, nhưng chồng đá nhẹ dưới bàn khiến tôi vội đổi thành 4 triệu

    1. Về nhà mẹ đẻ

    Hôm ấy là Chủ nhật. Tôi – Linh, 29 tuổi – quyết định về quê ăn cơm cùng mẹ sau cả tuần làm việc ở thành phố.

    Vừa bước vào sân, mùi cơm cá kho, rau luộc và canh chua của mẹ đã khiến tôi nhớ nhà da diết.

    Mẹ nhìn tôi cười hiền:

    – “Con về kịp giờ cơm trưa, tốt quá! Thịt kho, cá chiên, canh cua mẹ nấu cho con.”

    Tôi mỉm cười, lòng nhẹ nhõm. Những ngày ở thành phố áp lực, về nhà thấy mọi thứ bình yên như thế này, tôi thấy được tiếp sức.

    Chồng tôi, Duy, 31 tuổi, ở lại thành phố vì công việc. Tôi đi một mình, chỉ mang theo laptop, điện thoại và một ít đồ ăn mẹ nhờ mua.

    Bước vào bàn ăn, chị dâu Thu – vợ anh trai tôi – đã ngồi đó, tay bưng bát canh, gương mặt tươi cười:

    – “Linh về rồi à? Mau ngồi đây, để chị múc cơm cho.”

    Tôi nhận bát cơm, lòng ấm áp. Nhưng trong sâu thẳm, tôi luôn cảm thấy sự ganh tỵ nhẹ nhàng giữa chị Thu và tôi, dù cả hai đều cố giấu.

    2. Câu hỏi về thu nhập

    Mẹ bắt đầu hỏi chuyện công việc:

    – “Con làm ăn thế nào? Thu nhập có ổn không?”

    Tôi cười khẽ: “Dạ, cũng được mẹ ạ… tháng này khá hơn.”

    Mẹ nheo mắt, hiếu kỳ:

    – “Thế bao nhiêu tiền một tháng?”

    Tôi nén cười. Thực ra, thu nhập tháng này lên tới 200 triệu, do dự án ở công ty mới. Tôi vừa định nói ra, hả hê khoe thành quả, thì ngay dưới gầm bàn, chồng liền đá nhẹ chân tôi, ra hiệu phải im lặng.

    Tôi giật mình, nhìn xuống mặt bàn. Chồng nhấn mạnh: “Đừng khoe, để im”.

    Tim tôi đập mạnh. Tôi bối rối, lập tức đổi giọng:

    – “Dạ… chỉ khoảng… 4 triệu thôi ạ…”

    Chị dâu Thu nhìn tôi với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa ngờ vực. Mẹ tôi hơi chau mày, nhưng không hỏi thêm.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại thắc mắc: tại sao chồng lại sợ tôi nói thật?

    3. Bầu không khí căng thẳng

    Ăn cơm trôi qua trong im lặng. Tôi cố gắng nói chuyện, kể chuyện thành phố, nhưng ánh mắt chị Thu cứ dõi theo tôi, như muốn dò xét.

    Bỗng dưng, chị Thu mỉm cười, giọng dịu dàng nhưng lại đầy “ẩn ý”:

    – “À, mẹ ơi, mẹ xem thử cái này… chị tìm được hôm trước, chắc nhầm, nhưng để lên đây cho Linh xem.”

    Chị đặt trên bàn một xấp giấy gấp gọn. Tôi tò mò mở ra, và chết lặng.

    Đó là hợp đồng ký kết dự án của tôi, chi tiết hẳn hòi với số tiền 200 triệu.

    Tôi nhìn chị Thu, định hỏi: “Sao chị lại biết…?”

    Chị Thu cười, giọng điệu nhẹ như không:

    – “Thấy mấy cậu ở cơ quan nhắc chuyện này trên chat nhóm, tiện đây đưa ra cho Linh biết thôi.”

    Mọi người nhìn tôi. Mẹ tôi nhướng mày, bối rối: “Linh… sao lại như vậy?”

    Tôi cắn môi, im lặng. Chồng tôi vẫn giữ nguyên tư thế dưới bàn, vẻ mặt nghiêm nghị.

    4. Twist bất ngờ

    Chị dâu Thu tiếp tục, giọng mỉm cười:

    – “Chị đưa đây không phải để khoe hay làm gì đâu. Nhưng mẹ nhìn xem, Linh chăm chỉ vậy, mà tháng trước còn trích ra bao nhiêu tiền giúp em Thu và mẹ mua quà từ thiện, trả nợ công ty…”

    Mọi người quay sang nhìn tôi. Tôi khẽ gật đầu. Quả thật, tôi trích 50 triệu trong tổng thu nhập để giúp mẹ và em dâu thực hiện kế hoạch từ thiện, nhưng mọi người không hề biết.

    Chị Thu tiếp:

    – “Chị biết con lặng lẽ làm việc đó, nhưng hôm nay thấy con nói ‘chỉ 4 triệu’ mà mẹ nhìn con rồi, thấy con còn giấu tiền, chị nghĩ con còn trầm lặng, cao thượng quá.”

    Cả căn phòng im lặng. Mẹ tôi mỉm cười, nhưng ánh mắt đầy vẻ cao tay, như muốn nói: “Con không cần khoe, sự thật rồi cũng lộ.”

    Tôi chột dạ, vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Chồng tôi nhìn tôi, gật nhẹ: “Em nghe chưa? Đôi khi im lặng là cách tốt nhất.”

    Mẹ tôi thì thầm bên tai:

    – “Con thấy không? Con không cần khoe, người biết rồi sẽ hiểu.”

    Tôi bật cười, cảm thấy ấm lòng.

    5. Sự im lặng khiến mọi người phải nhìn nhận

    Sau hôm đó, mẹ tôi ngồi với chồng và chị dâu, nhẹ nhàng nhắc nhở:

    – “Con có thể lặng lẽ, nhưng làm gì cũng nên minh bạch với gia đình. Người ngoài thì không sao, nhưng người nhà cần hiểu để tránh hiểu lầm.”

    Chị Thu đỏ mặt, cúi đầu, không dám nói gì. Chồng tôi thở phào, nắm tay tôi.

    Tôi cảm giác một bài học sâu sắc về gia đình và sự khiêm nhường: đôi khi, im lặng và âm thầm làm việc còn khiến người khác ấn tượng hơn cả khoe khoang.

    6. Kết – twist cao tay của mẹ

    Hành động của chị dâu – vô tình hay cố ý – đã khiến cả nhà nhận ra:

    Tôi không khoe khoang, nhưng sự thật cuối cùng vẫn được bộc lộ.

    Mẹ tôi âm thầm chuẩn bị, không nói gì nhưng đã nắm trọn tình huống, khiến chồng tôi vừa bảo vệ tôi vừa giữ phép lịch sự.

    Chị Thu và cả gia đình phải tự nhìn lại cách ứng xử, còn tôi thì thầm cảm ơn mẹ vì quá cao tay.

    Từ hôm đó, bữa cơm gia đình trở nên nhẹ nhàng hơn, sự cạnh tranh âm thầm không còn, thay bằng sự trân trọng và tôn trọng nhau.

    Một miếng đá dưới bàn, một câu nói “giả vờ không biết” – tưởng đơn giản – lại dẫn đến một bài học sâu sắc về gia đình, tình cảm và sự khiêm nhường.

  • Tỷ phú giả vờ ngủ để thử con gái cô giúp việc ngh:èo – Nhưng điều cô bé làm khiến ông ch:ết lặng!

    Tỷ phú giả vờ ngủ để thử con gái cô giúp việc ngh:èo – Nhưng điều cô bé làm khiến ông ch:ết lặng!

    “Người ta giàu có thường mang theo lòng nghi ngờ, kẻ nghèo khó lại ôm trọn sự chân thành.”

    Ông Trần – một tỷ phú gốc tỉnh lẻ, từ hai bàn tay trắng dựng nên cả cơ ngơi. Bao năm thương trường, ông quen với sự dối trá, lọc lừa, quen với ánh mắt nịnh hót của người đời. Nhưng chính vì thế, trong lòng ông lúc nào cũng canh cánh: “Liệu có ai thật lòng với mình?”

    Một buổi chiều, sau khi đi công tác về, ông thấy trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại cô bé giúp việc – Mai, con gái của cô giúp việc lâu năm. Mới mười tám, đôi mắt sáng, gương mặt rám nắng, Mai ngoan hiền, ít nói. Từ khi mẹ bệnh nặng, Mai thay mẹ đi làm, quán xuyến việc nhà cho ông.

    Ông Trần chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ: thử lòng cô bé. Trong lòng ông, ai cũng có giá, có ham muốn. Nhưng liệu một cô bé nghèo khó như Mai có khác gì không?

    Tối hôm ấy, ông giả vờ mệt mỏi, nằm dài trên ghế sofa, khép hờ mắt như đã chìm vào giấc ngủ. Trên bàn, ông cố tình để một chiếc ví dày cộm tiền, vài món đồ trang sức bằng vàng – thứ mà bất cứ người nghèo nào cũng có thể thèm muốn. Ông nghĩ thầm: “Nếu cô bé động vào, ta sẽ lập tức biết rõ bộ mặt thật.”

    Không gian lặng im. Tiếng quạt trần quay đều. Tiếng dép của Mai khẽ vang lên từ bếp, rồi dừng lại khi đi ngang qua phòng khách. Ông Trần hơi hé mắt, tim ông gõ từng nhịp, chờ đợi khoảnh khắc ấy…

    Nhưng điều ông nhìn thấy khiến ông chết lặng.

    Mai không chạm vào ví, cũng chẳng liếc sang vàng bạc lấp lánh. Cô khẽ kéo tấm chăn mỏng phủ lên người ông, chỉnh lại gối để ông nằm thoải mái hơn. Cô dừng một chút, ánh mắt lặng lẽ nhìn ông – không phải ánh nhìn tham lam, mà như ánh mắt của một người con gái nhìn cha mình, vừa thương vừa lo lắng.

    Sau đó, Mai lặng lẽ nhặt chiếc khăn rơi dưới sàn, đặt vào rổ giặt. Rồi cô quay vào bếp, mang ra một cốc nước ấm, đặt ngay ngắn trên bàn gần ông, kèm mảnh giấy nhỏ: “Khi nào bác tỉnh, nhớ uống nước, đừng để khát.”

    Ông Trần giả vờ vẫn nhắm mắt, nhưng tim ông thì run rẩy. Lâu lắm rồi, ông mới cảm thấy mình được chăm sóc bởi sự quan tâm đơn giản như thế.

    Trong bóng tối, ông nhớ lại thời còn nghèo. Khi ấy, chỉ có mẹ ông – một người phụ nữ quê lam lũ – mới lo lắng cho ông từng chén nước, từng giấc ngủ. Giờ giàu có, kẻ hầu người hạ đông đúc, nhưng sự chân thành ấy hiếm hoi đến lạ thường.

    Ông chợt thấy khóe mắt mình cay cay.

    Tối hôm ấy, Mai vẫn tiếp tục công việc: giặt đồ, lau sàn, rồi thu dọn bếp núc. Mọi hành động đều cần mẫn, nhẹ nhàng, không một chút than phiền. Khi xong việc, cô ngồi học bài dưới ánh đèn vàng vọt ở góc bếp, vừa viết vừa ngáp. Ông Trần vẫn nằm đó, nhìn qua khe mắt, và trong lòng dấy lên một câu hỏi: “Vì sao một đứa trẻ như vậy lại có thể giữ được sự trong sáng giữa một xã hội đầy cám dỗ?”

    Ngày hôm sau, ông Trần không còn giả vờ nữa. Ông chủ động bắt chuyện với Mai, lắng nghe cô kể về mẹ bệnh nặng, về ước mơ học tiếp lên cao đẳng nhưng chưa dám nghĩ đến vì không đủ tiền. Giọng cô bé bình thản, không oán trách số phận, chỉ có một khát khao giản dị: “Con chỉ mong mẹ mau khỏe, còn con thì có việc làm ổn định, đỡ gánh nặng cho gia đình.”

    Những lời ấy như một cái tát vào lòng ông Trần. Suốt bao năm, ông chỉ nghĩ đến lợi nhuận, đến con số, đến tài sản. Ông quen với việc thử lòng người, nghi ngờ người, để rồi quên mất giá trị chân thành. Và giờ, chính một cô bé nghèo – không học vị, không địa vị – lại cho ông thấy bài học lớn lao về nhân cách.

    Ông quyết định làm một điều chưa từng nghĩ tới: lo chi phí chữa bệnh cho mẹ Mai, và tài trợ toàn bộ học phí cho cô. “Coi như bác bù lại phần nào những gì đời đã lấy mất của cháu,” ông nói.

    Mai bật khóc, nhưng vẫn khẽ lắc đầu: “Con nhận cho mẹ, nhưng tiền học, con muốn tự cố gắng.”

    Ông Trần chết lặng lần nữa. Trong khoảnh khắc ấy, ông nhận ra: giàu có không phải là thứ quyết định nhân phẩm. Có những tâm hồn trong sáng đến mức vàng bạc cũng chẳng thể làm vẩn đục.

    Từ hôm đó, biệt thự rộng lớn không còn là nơi lạnh lẽo nữa. Ông Trần tìm lại được ý nghĩa của sự sẻ chia, còn Mai tìm thấy chỗ dựa vững chắc trên hành trình đời. Và đâu đó, ông như nghe lại tiếng mẹ năm xưa: “Người thật lòng, con ạ, dù nghèo vẫn giàu hơn vạn kẻ có tiền.”

    Nhiều năm trôi qua, Mai từ cô bé giúp việc nghèo đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Nhờ sự giúp đỡ ban đầu của ông Trần, cô có cơ hội học tập và phát triển sự nghiệp. Mai làm việc trong một công ty xã hội chuyên hỗ trợ trẻ em nghèo có hoàn cảnh giống mình ngày xưa.

    Dẫu thành đạt, cô vẫn giữ tính cách giản dị, chân thành, và chưa bao giờ quên người đã mở cánh cửa đầu tiên cho cuộc đời mình.

    Trong khi đó, tuổi già kéo đến với ông Trần. Đế chế kinh doanh khổng lồ của ông dần được chuyển giao cho các con. Nhưng càng giàu sang, ông càng cảm thấy cô đơn. Những người quanh ông – kẻ thì tính toán lợi ích, kẻ thì xa cách. Sức khỏe ông cũng yếu dần, căn biệt thự ngày xưa rộn ràng giờ chỉ còn lại tiếng gậy gõ nhịp trên nền gạch lạnh.

    Một ngày, ông bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại:
    – “Bác ơi, con là Mai đây. Con nghe tin bác dạo này sức khỏe yếu, con muốn ghé thăm.”

    Khoảnh khắc ấy, ông lặng người. Giữa bao người thân máu mủ, lại là cô bé ngày xưa từng được ông thử thách, nay quay lại, bằng cả tấm lòng không vụ lợi.

    Mai đến, mang theo một giỏ trái cây, ít thuốc bổ, và một nụ cười hiền. Không phải những món quà xa xỉ, nhưng chứa đầy tình cảm. Cô ngồi hàng giờ nghe ông kể chuyện xưa, kể cả những sai lầm, những hối tiếc. Ông Trần thấy trong đôi mắt Mai là sự đồng cảm chứ không phải phán xét.

    Rồi dần dần, Mai trở thành người ông tin cậy nhất. Cô không chỉ thăm hỏi mà còn khuyến khích con cháu ông quan tâm đến ông nhiều hơn. Căn biệt thự lại có tiếng cười, có hơi ấm.

    Một chiều muộn, ông Trần nhìn Mai, giọng run run:
    – “Ngày xưa bác thử lòng con bằng cách tệ bạc, giả vờ ngủ để xem con có tham lam không. Nhưng chính con đã đánh thức bác khỏi giấc ngủ dài của sự nghi ngờ. Giờ đây, bác biết ơn vì con vẫn ở bên.”

    Mai chỉ khẽ cười:
    – “Nếu không có bác, con và mẹ chắc đã không trụ nổi. Cuộc đời vốn dĩ là vậy, bác ạ. Người thật lòng sẽ gặp lại nhau, như một vòng tròn.”

    Câu chuyện khép lại không bằng sự kết thúc dứt khoát, mà bằng một vòng xoay của đời người: kẻ giàu từng thử lòng người nghèo, để rồi khi yếu đuối lại được chính người ấy nâng đỡ.

    Và có lẽ, đó mới là món quà lớn nhất mà cuộc sống ban tặng: sự chân thành quay về, như dòng nước không bao giờ cạn.

  • Đi làm quên tắt bếp gas, tôi vội vàng quay xe giữa đường về nhà. Nhưng vừa mở cửa, tôi ch//ết sữ//ng với cảnh tượng trước mắt

    Đi làm quên tắt bếp gas, tôi vội vàng quay xe giữa đường về nhà. Nhưng vừa mở cửa, tôi ch//ết sữ//ng với cảnh tượng trước mắt

    Hôm đó là một buổi sáng như bao ngày khác. Mai – 29 tuổi, nhân viên kế toán – vội vã chuẩn bị bữa sáng cho chồng trước khi đi làm. Cô luôn là người dậy sớm nhất nhà: nấu ăn, là quần áo, dọn dẹp, rồi mới vội vàng khoác túi ra cửa.

    Chồng cô – Tuấn – làm kinh doanh, thường về muộn. Dạo gần đây anh có vẻ xa cách, ít khi ăn sáng cùng vợ, thường viện cớ “bận họp sớm” rồi rời đi. Mai từng nghi ngờ, nhưng rồi lại tự trấn an: “Chắc anh áp lực công việc thôi.”

    Sáng hôm ấy, khi vừa đến ngã tư lớn, Mai bỗng thấy tim mình đập loạn. Trong đầu cô vụt lên một hình ảnh: bếp gas chưa tắt!
    Cô nhớ rõ lúc chiên trứng, điện thoại reo, rồi cô vội cúp gas… nhưng có chắc mình đã tắt hẳn chưa?

    Không kịp suy nghĩ, Mai quay đầu xe, phóng như bay về nhà. Trong đầu cô chỉ vang lên một ý nghĩ: “Nếu cháy nổ thì sao? Nếu hàng xóm bị ảnh hưởng thì sao?”

    Khi dừng trước cửa, cô nhận ra điều gì đó lạ lùng: cánh cổng vẫn khóa nhưng trong nhà có ánh đèn le lói – thứ ánh sáng mờ ảo hắt ra từ khe cửa phòng ngủ. “Lạ thật, rõ ràng Tuấn đã đi làm cơ mà?”

    Cô nhẹ đẩy cửa bước vào. Mùi nước hoa nồng nặc, lạ lẫm xộc vào mũi. Tiếng nói chuyện khe khẽ vang lên từ phòng ngủ. Tim Mai đập mạnh.
    Từng bước, cô tiến lại gần, bàn tay run rẩy đặt lên tay nắm cửa.

    Chỉ một khe hở nhỏ – và cô chết sững.

    Trên giường, chồng cô đang ôm một người phụ nữ lạ, quần áo vứt ngổn ngang dưới sàn. Giọng Tuấn thì thào:

    “Cô ấy ngốc lắm, vẫn tin là tôi bận họp.”

    Cả người Mai như tê dại. Hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Trong một khoảnh khắc, cô không biết nên gào lên hay bỏ chạy. Nhưng rồi ánh mắt cô dừng lại trên… bếp gas vẫn đang cháy âm ỉ.

    Mai bước chậm rãi vào bếp, ánh lửa xanh hắt lên khuôn mặt cô nhợt nhạt. Cô nhìn nó, nhìn ngọn lửa ấy, như nhìn thấy chính cuộc hôn nhân của mình — vẫn cháy, nhưng chỉ chực tắt lịm vì thiếu hơi người chăm.

    Cô tắt bếp, thu dọn mấy món ăn nguội ngắt, rồi mở cửa ra ngoài. Không một tiếng động, không một giọt nước mắt.
    Khi Tuấn nghe tiếng cửa khép lại, anh vội lao ra, chỉ thấy căn nhà trống không và một tờ giấy gấp gọn trên bàn:

    “Anh nói tôi ngốc – có lẽ đúng.
    Nhưng nếu sáng nay tôi không quên tắt bếp gas, căn nhà này có lẽ đã nổ tung, và anh chẳng còn cơ hội phản bội ai nữa.
    Cảm ơn vì cho tôi biết mình cần phải dừng lại.”

    Tuấn ngồi sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu. Anh nhớ ra: van gas hôm nay rò rỉ nhẹ – anh đã định gọi thợ sửa mà quên. Nếu Mai không quay về kịp, cả hai người trong phòng kia đã không còn sống.

    Vài tháng sau, Mai dọn về sống cùng mẹ ở ngoại thành. Cô mở một quán nhỏ bán đồ ăn sáng. Mỗi sáng, tiếng xèo xèo của chảo trứng vang lên, ngọn lửa xanh lam bập bùng, nhưng lòng cô bình yên lạ thường.
    Một vị khách quen từng hỏi:

    “Sao cô cứ nhìn ngọn lửa mà cười?”
    Mai chỉ đáp khẽ:
    “Vì tôi biết, có những ngọn lửa cần tắt để cứu mình, chứ không phải để giữ người khác.”

    Nhiều khi, định mệnh sắp đặt cho ta “quên tắt bếp gas” — không phải để xảy ra bi kịch, mà để ta kịp nhận ra ai thật sự xứng đáng được ở lại trong cuộc đời mình.

  • Từ ngày về nhà chồng lúc nào bố chồng cũng bắt lau chiếc lục bình, ngày 2 lượt, miệng lục bình thì bố chồng đậy kín, mỗi ngày mùng 1 hay ngày rằm lại thấy ông l/én l/út mở ra xem…

    Từ ngày về nhà chồng lúc nào bố chồng cũng bắt lau chiếc lục bình, ngày 2 lượt, miệng lục bình thì bố chồng đậy kín, mỗi ngày mùng 1 hay ngày rằm lại thấy ông l/én l/út mở ra xem…

    Tôi về nhà chồng được gần một năm thì bắt đầu cảm nhận rõ rệt một điều: nhà này có quá nhiều điều kỳ lạ, mà điều lạ nhất chính là… đôi lục bình của bố chồng. Không ai trong gia đình dám hỏi, không ai dám lại gần, và chỉ có một người duy nhất được phép chạm vào chúng — là tôi.

    1. Những ngày đầu làm dâu – nỗi ám ảnh đầu tiên

    Hôm tôi về ra mắt, cả nhà chồng quây quần trong gian khách. Tôi nghe phong phanh bố chồng là người rất ngăn nắp, hơi khó tính. Nhưng khi tôi bước vào, ông nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi chỉ tay về góc gian giữa nơi đôi lục bình đứng sừng sững:

    “Con bé này… tay chân nhỏ nhưng khéo. Từ nay trở đi, ngày hai lượt lau sạch đôi lục bình cho bố. Bảy giờ sáng, năm giờ chiều. Không được sai.”

    Tôi giật mình. Mọi người cũng giật mình. Mẹ chồng đứng bên cạnh vội chữa:

    “Ông nói gì kỳ vậy? Con bé mới về…”

    Nhưng ông nghiêm mặt:

    “Cái này quan trọng. Cả nhà này chẳng ai được đụng vào, nó làm là được rồi.”

    Tôi không dám cãi, chỉ khẽ “dạ”. Nhưng trong lòng tôi nổi lên một nỗi tò mò khó tả. Đôi lục bình men ngọc, cao đến ngực tôi, hoa văn rồng mây uy nghi. Thoạt nhìn chỉ đẹp, không có gì đáng sợ, nhưng cái cách bố chồng nhìn nó… như thể bên trong chứa thứ gì đó không ai được biết.

    Tôi bắt đầu để ý miệng lục bình:
    Ông đậy kín bằng một nắp gỗ tròn, trên nắp còn phủ lớp keo trong suốt.
    Không phải kiểu đậy hờ, mà là đậy để… không ai mở được.

    Tôi nghĩ có khi ông cất tiền, giấy tờ gì đó. Nhưng sao lại ép tôi lau mỗi ngày hai lần?

    2. Những ngày rằm và mùng Một – bí ẩn lớn nhất

    Sau vài tuần, tôi phát hiện ra một sự thật khiến tôi nổi hết da gà.

    Cứ vào mùng Một và Rằm, bố chồng lại: dậy rất sớm, ăn mặc chỉnh tề, bảo tất cả con cháu rời khỏi nhà kiểm tra cửa từng phòng rồi ở lại một mình trong gian giữa, khóa trái cửa.

    Có lần tôi bận việc, chưa kịp đi. Bố chồng cau mày:

    “Hôm nay bố cần yên tĩnh. Con đi sang bên ngoại đi.”

    Giọng ông không lớn nhưng lạnh. Tôi đi. Nhưng khi bước ra khỏi sân, tôi quay lại nhìn qua khe cửa sổ. Tôi thấy bóng ông… đang mở nắp lục bình.

    Ông cúi xuống, làm gì đó mà tôi không nhìn rõ. Lâu lắm, gần cả tiếng. Rồi ông lại đậy nắp, lấy keo bôi lên và ấn chặt.

    Cảm giác bất an len lỏi vào tôi.

    3. Tôi bắt đầu sợ… chính đôi lục bình

    Lau lục bình hai lượt mỗi ngày, tôi gần như nhớ từng vết mẻ nhỏ trên thân men, từng đường rạn li ti. Nhưng ngày nào lau, tôi cũng cảm giác giống như lau một thứ… đang theo dõi mình.

    Không phải mê tín. Nhưng đôi mắt rồng trên thân lục bình nhìn tôi bằng một vẻ gì đó rất lạnh.

    Có hôm, khi tôi cúi xuống lau, rõ ràng tôi nghe thấy tiếng động nhẹ vọng từ bên trong — như tiếng kim loại chạm vào nhau.

    Tôi giật bắn. Nhưng mỗi khi tôi mở miệng định hỏi, bố chồng chỉ nhìn tôi, ánh mắt nặng như đá:

    “Không được hỏi.”

    Nên tôi im.

    4. Lời đồn về bố chồng – những manh mối đầu tiên

    Ở quê, chuyện đồn thổi không thiếu. Một lần đi chợ, tôi nghe hai bà lớn tuổi thì thầm:

    “Nhà ông Tự ấy, nghe bảo cất vàng ở đâu kín lắm.”
    “Ừ, hồi trước ông làm thợ kim hoàn đó. Khéo tay lắm.”
    “Có khi giấu vàng cho con cháu sau này. Mà ông kỹ tính, chẳng tin ai.”

    Tim tôi đánh thịch.
    Thợ kim hoàn? Vàng? Đôi lục bình?

    Chẳng lẽ…

    Nhưng không ai trong nhà chồng nhắc đến, kể cả mẹ chồng. Mỗi lần thấy tôi lau lục bình, bà chỉ thở dài:

    “Ông nhà này… có những chuyện mang đi cả đời.”

    Câu đó khiến tôi càng lo lắng.

    5. Ngày bố chồng đổ bệnh – điều ông muốn nói nhưng không kịp

    Sự việc xảy ra bất ngờ đến mức cả nhà hoảng loạn.

    Buổi chiều hôm đó, bố chồng đang ngồi uống trà, bỗng run tay, mặt tái mét rồi ngã xuống. Tôi và chồng vội đỡ ông, còn mẹ chồng thì khóc thét.

    Trong giây phút cuối cùng, ông cố chỉ vào gian giữa, giọng đứt quãng:

    “Lục… bình… trong đó… có…”

    “Có gì hả bố? Bố nói đi!”

    Nhưng cổ họng ông nghẹn lại. Đôi mắt ông mở to, nhìn về hướng đôi lục bình lần cuối rồi khép hẳn.

    Cả nhà chết lặng.

    Tôi rùng mình. Tất cả những điều kỳ lạ bỗng hiện về rõ ràng:
    Những lần ông mở lục bình, những ngày cấm ai lại gần, những cái nhìn đầy tính toán.

    Bố chồng tôi đã giấu cái gì đó trong đó.
    Và ông không bao giờ kịp nói ra.

    6. Sau đám tang – quyết định mở đôi lục bình

    Ba ngày sau, nhang khói đã bớt, anh em tụ họp lại. Anh cả lên tiếng:

    “Bố đi rồi, chắc có chuyện ông để lại. Mấy anh em nghĩ… nên mở lục bình ra xem.”

    Mẹ chồng lo lắng:

    “Nhỡ ra không có gì thì thành bất kính.”

    Nhưng anh cả vẫn cương quyết:

    “Bố có ý mà không nói được. Không mở mới là có lỗi.”

    Tôi đứng sau, tim đập thình thịch. Suốt bao tháng trời, tôi là người lau lục bình, nhưng chưa bao giờ được chạm vào nắp. Giờ nghĩ đến việc mở, tôi vừa sợ, vừa… háo hức.

    Cả nhà kéo nhau vào gian giữa. Đôi lục bình đứng đó, trầm mặc như hai nhân chứng im lặng của thời gian.

    Anh cả cầm dao nhỏ, cắt từng lớp keo dán quanh miệng lục bình. Miếng nắp gỗ bật ra một tiếng “cộc”.

    Không khí trong phòng giật mạnh.

    7. Bí mật đầu tiên – túi vải đỏ

    Anh cả lấy đèn pin rọi vào. Mẹ chồng níu tay tôi, run như sắp ngất.

    “Có… có gì không con?”

    Anh cả cúi xuống, luồn tay vào trong. Một lúc lâu sau, anh kéo lên một túi vải đỏ cột bằng dây dù đã cũ.

    Túi nhỏ nhưng nặng. Rất nặng.

    Tôi nín thở. Anh mở túi.

    Một cây vàng.
    Vàng miếng, vàng nhẫn, đủ loại, cũ đến mức đen lại ở mép.

    Mẹ chồng bật khóc:

    “Trời đất ơi… Ông ơi… đây là…”

    Nhưng chưa hết. Anh cả lại rọi đèn, luồn tay vào sâu hơn.

    Một tờ giấy gập lại cẩn thận.

    Anh mở ra. Nét chữ run run, cũ kỹ:

    “Vàng này bố dành cả đời tích cóp. Của tổ tiên để lại một phần, bố làm thêm một phần. Để phòng khi nhà gặp chuyện lớn. Đừng bán trừ khi đường cùng.”

    Chỉ vài dòng, nhưng nặng trĩu.

    Cả nhà im bặt.

    8. Bí mật thứ hai – điều không ai ngờ tới

    Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì anh cả nói:

    “Còn một chiếc nữa.”

    Đến lúc mở chiếc lục bình thứ hai, tôi cảm giác da mình nổi gai. Từ bên trong, anh cả kéo ra không phải một… mà là hai túi vải bọc kín.

    Bên trong túi thứ nhất:
    Lại một cây vàng.

    Bên trong túi thứ hai:
    Là… giấy tờ nhà đất.

    Mẹ chồng suýt quỵ xuống:

    “Ông… ông chuyển tên sổ đỏ cho thằng cả? Sao không nói cho tôi?”

    Nhưng rồi anh cả lật mặt sau tờ giấy — có dòng viết nhỏ:

    “Nhà đất để lại cho thằng cả quản. Nhưng phải chia đều vàng cho các con. Vợ chồng nó giữ nhà, vợ chồng thằng hai giữ ruộng, con út lo thờ cúng.”

    Anh hai đứng chôn chân. Chồng tôi — con út — nhìn sang tôi với ánh mắt vừa nghẹn vừa xúc động.

    Tôi thì chỉ thấy… choáng váng.

    Hóa ra bao năm ông làm nghi thức kỳ lạ, lén lút mở lục bình mỗi rằm mùng Một… chỉ để kiểm tra vàng không bị ẩm, để chắc chắn không ai phát hiện và lấy mất.

    Ông kỹ tính không phải vì cáu bẳn.
    Ông thở dài, quát tháo không phải vì khó chịu.
    Ông làm vậy vì cả gia đình.

    Tôi bỗng thấy nghẹn lại. Thứ ông giữ chặt không phải vàng — mà là tình thương dành cho con cháu.

    9. Nước mắt muộn màng – điều tôi nhận ra sau cùng

    Mẹ chồng quỳ xuống ôm đôi lục bình, khóc như mưa:

    “Ông ơi… sao ông khổ vậy? Có chút của để dành mà cũng giấu giếm, không nói với ai…”

    Anh cả, anh hai đứng im. Còn tôi, tôi nhìn đôi lục bình — thứ tôi từng sợ, từng thấy khó hiểu — bỗng thấy như chúng sáng lên dưới ánh đèn vàng nhạt.

    Tôi nhớ từng lần ông nhìn tôi lau lục bình, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ẩn giấu điều gì đó khó gọi tên.
    Tôi nhớ những ngày ông cấm chúng tôi ở nhà.
    Nhớ câu “Đồ của tổ tiên. Không được động vào.”

    Hóa ra tất cả chỉ là một người cha… quá cẩn trọng.

    Giờ ông không còn nữa, mọi bí mật đều rõ ràng, nhưng lại quá muộn để hỏi ông điều muốn biết nhất:

    Vì sao ông chỉ cho tôi lau?

    Tôi không bao giờ biết được. Nhưng trong lòng tôi tin, có lẽ ông thấy tôi… giống mẹ chồng ngày xưa. Cũng cẩn thận, tỉ mỉ, và biết giữ lời.

    Tôi đặt tay lên đôi lục bình, khẽ nói:

    “Bố ơi… con hiểu rồi.”

    10. Lời kết – đôi lục bình được trả lại vị trí của nó

    Sau khi chia vàng theo ý bố chồng, cả nhà đồng ý giữ nguyên đôi lục bình ở gian giữa. Nhưng lần này, miệng lục bình không còn bị bịt kín nữa.

    Mẹ chồng nói:

    “Ông ấy giữ cả đời rồi. Giờ để lục bình trống, cũng như ông đã trút gánh nặng.”

    Tôi vẫn lau đôi lục bình mỗi ngày, nhưng không còn sợ nữa. Tôi cảm giác như mỗi lần lau, mình đang chạm vào một phần ký ức của người đàn ông cả đời hy sinh cho gia đình mà không bao giờ kể công.

    Có những bí mật không phải để giấu mãi mãi.
    Mà là để đến một ngày, khi thật sự cần, chúng ta mở ra và hiểu được tấm lòng của người đã khuất.

    Và tôi tin, ở đâu đó, bố chồng tôi đang mỉm cười, nhẹ nhõm vì cuối cùng gia đình cũng biết được điều ông giữ kín suốt bao năm.

  • Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều k-inh ho-àng đến nghẹ-t t-hở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều k-inh ho-àng đến nghẹ-t t-hở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.

    Điện thoại rung lên.

    Là chồng tôi – Quân.

    Giọng anh căng như sợi dây đàn:

    “Lan… nghe rõ anh nói không?
    Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”

    Tôi giật bắn.

    “Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”

    Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”

    Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.

    Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.

    Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.

    Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.

    ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

    Nắm đấm cửa… nóng ran.

    Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.

    Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.

    Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.

    Có tiếng thở.

    Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.

    Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.

    Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.

    Tôi run rẩy nhấn nghe.

    Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.

    Tôi gần như khuỵu xuống:
    “Anh… làm sao anh biết?”

    “Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”

    Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.

    “Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”

    Tim tôi muốn nổ tung.

    BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM

    Quân nói nhanh, đứt quãng:

    “Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”

    Tôi gần như không tin vào tai mình.

    “Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
    Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”

    Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan!
    Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”

    Chân tôi mềm nhũn.

    Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.

    Thình lình…

    CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.

    Tôi đông cứng.

    Không thể nào.

    Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.

    Tôi run rẩy mở loa nhỏ:
    “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”

    Vài giây im lặng chết người.

    Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:

    “Lan… kẻ trước cửa không phải hắn.
    Người đứng cửa sau mới là hắn.”

    Tôi chết trân.

    “Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”

    Quân im lặng.

    Một giây. Hai giây. Ba giây.

    Rồi anh nói:

    “…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”

    Tôi choáng.

    “Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…

    Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.

    Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:

    “Lan… mở… mở cửa…
    Là… chị đây…”

    Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.

    Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.

    Tôi hét lên trong điện thoại:

    “Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”

    Quân hét lại:

    “ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC!
    ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”

    Tôi chết lặng.

    Tiếng ngoài cửa lại vang lên:

    “Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”

    Tim tôi như rớt xuống.

    Nó… đang bắt chước giọng chị tôi.
    Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.

    Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.

    Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên:
    gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.

    Tôi gần như phát điên.

    Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.

    Lần này… là số của chị gái.

    Tôi run rẩy bắt máy.

    “Chị… chị đang ở đâu!?”

    Giọng chị bình thường, tỉnh táo:

    “Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”

    Tôi như chết trân.

    Miệng cứng đờ lại.

    Tôi từ từ quay đầu nhìn ra khe cửa phòng kho.

    Bên ngoài… tiếng “chị gái” vẫn tiếp tục khe khẽ:

    “Lan… mở cửa…”

  • Việt Nam chính thức khởi công SVĐ lớn nhất thế giới

    Việt Nam chính thức khởi công SVĐ lớn nhất thế giới

    SVĐ Trống Đồng 135.000 chỗ nằm trong thành phố thể thao Olympic được Vingroup đầu tư chính thức khởi công.

    Trong một sự kiện mang tính lịch sử của ngành thể thao và xây dựng nước nhà, siêu dự án Sân vận động (SVĐ) Trống Đồng đã chính thức được khởi công. Nằm trong quần thể Thành phố thể thao Olympic do tập đoàn Vingroup đầu tư với tổng kinh phí lên tới 925.000 tỷ đồng, công trình này không chỉ là một biểu tượng kiến trúc mới mà còn là lời khẳng định tầm vóc của Việt Nam trên bản đồ thể thao toàn cầu.

    Với sức chứa khổng lồ lên đến 135.000 chỗ ngồi, SVĐ Trống Đồng sau khi hoàn thiện sẽ chính thức soán ngôi để trở thành sân vận động lớn nhất thế giới. Không dừng lại ở đó, kiệt tác này còn xác lập kỷ lục thứ hai là sân vận động có hệ thống mái che đóng mở lớn nhất hành tinh, cho phép các sự kiện diễn ra xuyên suốt bất chấp mọi điều kiện thời tiết. Dự kiến, sân vận động Trống Đồng sẽ được hoàn thành vào tháng 8/2028.

    image
    Dự kiến, sân vận động Trống Đồng sẽ được hoàn thành vào tháng 8/2028

    Về mặt công nghệ, SVĐ Trống Đồng được trang bị những giải pháp tiên tiến nhất hiện nay, tương đương với các sân vận động đẳng cấp hàng đầu tại châu Âu và Trung Đông. Đáng chú ý là công nghệ cỏ cuộn Module, cho phép thay thế toàn bộ mặt sân chỉ trong vòng 6 đến 10 giờ, đảm bảo chất lượng thi đấu liên tục cho nhiều loại hình sự kiện khác nhau. Thiết kế 4 khán đài vòng cung tạo ra không gian 360 độ, tối ưu hóa tầm nhìn tại mọi vị trí, giúp khán giả tận hưởng trải nghiệm thị giác hoàn hảo nhất.

    Đáp ứng những tiêu chuẩn khắt khe nhất của FIFA, siêu dự án còn bao gồm hệ thống 4 sân tập (với 2 sân chính có mái che), trung tâm VAR hiện đại kết nối mạng lưới camera toàn sân, cùng khu vực tác nghiệp báo chí và không gian hội nghị chuẩn quốc tế. Đây sẽ là nơi sẵn sàng tổ chức những ngày hội thể thao lớn nhất hành tinh như Asiad, Olympic hay thậm chí là World Cup trong tương lai.

    NÓNG: Việt Nam chính thức khởi công SVĐ lớn nhất thế giới 764053
    SVĐ Trống Đồng có sức chứa lớn nhất thế giới với quy mô 135.000 chỗ ngồi

    Việc khởi công SVĐ Trống Đồng không chỉ là một bước ngoặt về hạ tầng mà còn là động lực thúc đẩy kinh tế, du lịch và nâng cao vị thế ngoại giao của Việt Nam. Khi ánh đèn trên sân vận động lớn nhất thế giới này thắp sáng, thế giới sẽ nhìn về Việt Nam như một điểm đến mới của những sự kiện tầm cỡ châu lục và quốc tế.

  • 10 món chống sɑy ɾượu tốt nhất không thể Ьỏ quɑ khi “nhậu” tất niên

    10 món chống sɑy ɾượu tốt nhất không thể Ьỏ quɑ khi “nhậu” tất niên

    Năm hḗt Tḗt ᵭḗn là dịp nhiḕu nơi tổ chức liên hoan tất niên, tụ họp. Khi ᵭó, việc sử dụng rượu bia thường gia tăng và nhiḕu quý ȏng muṓn tìm cách chṓng say hiệu quả ᵭể tận hưởng trọn vẹn bữa tiệc.

    Thực phẩm bạn ăn trước khi uṓng rượu có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn ᵭṓi với cách cơ thể xử lý cṑn và cảm giác của bạn vào ngày hȏm sau. Việc “lót dạ” bằng thức ăn có thể làm chậm quá trình hấp thụ rượu vào máu, bảo vệ niêm mạc dạ dày khỏi bị kích ứng và giảm nguy cơ bị say rượu, theo BBC.

    Khi năm 2025 ᵭang dần kḗt thúc, 2026 chuẩn bị gõ cửa (và sau ᵭó là Tḗt Nguyên ᵭán Bính Ngọ), nhiḕu nơi ᵭang tổ chức các buổi tiệc tất niên, liên hoan tổng kḗt cuṓi năm. Việc sử dụng rượu bia thường gia tăng trong các dịp này. Do ᵭó, việc biḗt ᵭược các món ăn chṓng say rượu tṓt nhất sẽ giúp quý ȏng tận hưởng trọn vẹn hơn các bữa tiệc cuṓi năm, giảm nguy cơ mệt mỏi.

    Dưới ᵭȃy là danh sách những thực phẩm tṓt nhất nên ăn trước khi uṓng rượu và lý do chúng hiệu quả.

    Vì sao say rượu xảy ra?

    Say rượu là phản ứng của cơ thể khi uṓng quá nhiḕu cṑn, và nó xuất phát từ nhiḕu yḗu tṓ, bao gṑm:

      Mất nước

    Rượu là chất lợi tiểu, nghĩa là nó kích thích ᵭi tiểu và làm mất nước trong cơ thể. Mất nước là nguyên nhȃn chính gȃy khát nước, chóng mặt và ᵭau ᵭầu.

      Mất cȃn bằng ᵭiện giải

    Cùng với việc mất nước, cơ thể cũng mất ᵭi các chất ᵭiện giải quan trọng như kali, magiê và natri. Điḕu này góp phần gȃy mệt mỏi, yḗu cơ và dễ cáu gắt.

      Giảm lượng ᵭường trong máu

    Rượu có thể làm giảm lượng ᵭường trong máu, dẫn ᵭḗn các triệu chứng như run rẩy, thay ᵭổi tȃm trạng và lú lẫn.

    Các triệu chứng say rượu phổ biḗn bao gṑm ᵭau ᵭầu, mệt mỏi, khát nước và khȏ miệng, ᵭau nhức cơ, buṑn nȏn hoặc nȏn, ᵭau dạ dày, chóng mặt, tăng nhạy cảm với ánh sáng và ȃm thanh, cáu kỉnh hoặc rṓi loạn tȃm trạng, rṓi loạn giấc ngủ.

    Cách tṓt nhất ᵭể phòng ngừa say rượu là uṓng có chừng mực, uṓng ᵭủ nước, ăn trước khi uṓng và ᵭiḕu chỉnh tṓc ᵭộ uṓng trong suṓt buổi tṓi.

    Cách tṓt nhất ᵭể phòng ngừa say rượu là uṓng có chừng mực ngay từ ᵭầu.

    Vì sao ăn trước khi uṓng rượu lại quan trọng?

    Khi rượu ᵭược uṓng lúc bụng ᵭói, nó nhanh chóng ᵭi vào ruột non – nơi rượu ᵭược hấp thụ rất nhanh vào máu. Điḕu này có thể dẫn ᵭḗn sự gia tăng nhanh nṑng ᵭộ cṑn trong máu, làm tăng nguy cơ say và các tác dụng phụ khó chịu như buṑn nȏn, chóng mặt và mất nước. Ăn trước khi uṓng sẽ làm chậm quá trình hấp thụ này, giúp cơ thể có thêm thời gian ᵭể phȃn giải rượu và xử lý nó an toàn hơn. Vì vậy, nḗu bạn dự ᵭịnh uṓng vài ly, dưới ᵭȃy là những thực phẩm nên ăn ᵭể chuẩn bị cho cơ thể và giảm thiểu tác ᵭộng của rượu.

    Những thực phẩm tṓt nhất nên ăn trước khi uṓng rượu

      Quả bơ

    Các thực phẩm giàu chất béo ᵭã ᵭược chứng minh là có thể làm chậm quá trình hấp thụ rượu. Bơ giàu chất béo lành mạnh và chất xơ, là lựa chọn tuyệt vời giúp làm chậm sự hấp thụ cṑn.

    Hàng tạp hoá

     

      Trứng

    Trứng chứa nhiḕu protein, và protein mất nhiḕu thời gian ᵭể tiêu hóa nên giúp bạn no lȃu hơn. Ăn trứng trước khi uṓng có thể làm chậm quá trình làm rỗng dạ dày, từ ᵭó giúp ᵭiḕu hòa tṓc ᵭộ rượu ᵭi vào cơ thể. Trứng cũng chứa axit amin cysteine, có thể hỗ trợ gan trong việc ᵭào thải rượu.

    10 Món ăn chṓng say rượu tṓt nhất cho bữa tiệc tất niên khȏng thể bỏ qua - Ảnh 2.

    Quả bơ giàu chất béo lành mạnh và chất xơ, là lựa chọn tuyệt vời giúp làm chậm sự hấp thụ cṑn.

      Sữa chua Hy Lạp

    Sữa chua Hy Lạp cung cấp sự kḗt hợp tuyệt vời giữa protein và chất béo lành mạnh, khiḗn nó trở thành một lựa chọn rất tṓt. Nó cũng nhẹ bụng và chứa vi khuẩn probiotic giúp hỗ trợ tiêu hóa.

      Cá hṑi

    Cá hṑi giàu axit béo omega-3 và các vitamin nhóm B, giúp hỗ trợ chức năng gan và có thể giúp giảm viêm do rượu gȃy ra.

      Khoai lang

    Giàu carbohydrate phức hợp, khoai lang là nguṑn năng lượng tṓt giúp làm chậm quá trình hấp thụ rượu. Chúng cũng giàu kali, có thể giúp bù lại một phần tình trạng mất nước do uṓng rượu.

      Trái cȃy họ cam quýt

    Vitamin C nổi tiḗng với vai trò chṓng cảm cúm, nhưng bạn có biḗt rằng nó cũng có thể giúp bảo vệ cơ thể khỏi các triệu chứng say rượu khȏng? Hãy bổ sung các thực phẩm giàu vitamin C như quả mọng và trái cȃy họ cam quýt ᵭể giảm bớt triệu chứng say rượu.

      Phȏ mai

    Phȏ mai chứa chất béo và protein giúp làm giảm sự hấp thụ rượu. Trên thực tḗ, một nghiên cứu vḕ một sṓ loại phȏ mai chứa hai loại vi khuẩn cho thấy probiotic trong phȏ mai giúp tăng tṓc ᵭộ chuyển hóa rượu bằng cách tăng cường các enzyme quan trọng của gan. Phȏ mai cũng giúp bổ sung vitamin nhóm B và canxi – những chất bị suy giảm trong cơ thể khi uṓng rượu.

      Dưa chuột

    Các thực phẩm giúp cấp nước bao gṑm trái cȃy và rau củ có hàm lượng nước cao như cần tȃy, dưa chuột, dưa hấu và bí ngòi. Đảm bảo cơ thể ᵭược cấp ᵭủ nước trước khi uṓng rượu có thể giúp giảm thiểu các triệu chứng khó chịu của say rượu.

    Hàng tạp hoá

     

      Chuṓi

    Chuṓi là nguṑn kali tuyệt vời, vì vậy ăn chuṓi trước và sau khi uṓng rượu có thể giúp duy trì cȃn bằng ᵭiện giải, giảm mệt mỏi và chuột rút cơ bắp vào ngày hȏm sau.

    Ăn chuṓi trước và sau khi uṓng rượu có thể giúp duy trì cȃn bằng ᵭiện giải

     

    Các carbohydrate phức hợp như gạo lứt, yḗn mạch và bánh mì nguyên cám ᵭược giải phóng năng lượng chậm, giúp cung cấp năng lượng bḕn vững. Chúng cũng giúp ổn ᵭịnh lượng ᵭường trong máu, giảm nguy cơ ᵭau ᵭầu và mệt mỏi liên quan ᵭḗn say rượu.

    Kḗt luận

    Những gì bạn ăn trước khi uṓng rượu ᵭóng vai trò rất quan trọng trong cách cơ thể phȃn giải và hấp thụ cṑn. Việc lựa chọn các thực phẩm giàu dinh dưỡng, có khả năng cấp nước và là carbohydrate phức hợp – những thực phẩm mất nhiḕu thời gian ᵭể tiêu hóa – có thể giúp giảm kích ứng dạ dày và làm cho các triệu chứng say rượu trở nên nhẹ hơn.

    Theo BBC