Danh mục: Chưa phân loại

  • Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà,

    Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà,

    Tôi mua căn biệt thự ven biển giá 9 tỷ khi vừa tròn ba mươi lăm tuổi.

    Tiền của tôi.
    Hợp đồng đứng tên tôi.
    Lý do rất đơn giản: bố mẹ chồng già rồi, tôi muốn ông bà có nơi dưỡng già yên tĩnh, sáng nghe sóng biển, tối đi bộ hít gió.

    Ngày nhận nhà, mẹ chồng tôi cười hiền lắm.
    Bà nắm tay tôi, nói trước mặt họ hàng:

    “Con dâu như con gái ruột. Sau này mẹ già, nhờ cả vào con.”

    Tôi tin.
    Tin đến mức không hề đề phòng.

    Ngày thứ hai, vợ chồng tôi chuyển đồ đến ở cùng ông bà cho tiện chăm sóc.

    Buổi trưa hôm đó, khi tôi còn đang sắp bát đũa trong bếp, mẹ chồng gọi tôi ra phòng khách. Giọng bà khác hẳn hôm trước — lạnh và sắc.

    Bà chỉ tay quanh căn nhà:

    “Nhà này từ giờ là nhà của mẹ.”

    Tôi khựng lại.

    “Mẹ nói sao ạ?”

    Bà ngồi thẳng lưng, nói rành rọt từng chữ:

    “Nhà này mẹ sẽ để lại cho thằng út.
    Vợ chồng con ở nhờ thì ở, không thì dọn đi.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Chồng tôi đứng cạnh, mặt tái đi, nhưng không nói một lời.

    Mẹ chồng tôi tiếp tục, giọng như ban phát:

    “Con dâu thì cũng là người ngoài.
    Của cải trong nhà phải để cho con trai ruột.”

    Tôi nhìn chồng.
    Anh cúi đầu.

    Ngay khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra:
     Họ đã tính sẵn cả rồi.

    Tôi không cãi.
    Không khóc.
    Không hỏi vì sao.

    Tôi quay người, đi thẳng đến tủ hồ sơ trong phòng làm việc.

    Tất cả mọi người nhìn theo, không hiểu tôi định làm gì.

    Tôi mở tủ, lấy ra một xấp giấy, quay lại phòng khách, đặt bộp xuống bàn kính.

    “Con xin phép nói rõ một lần.”

    Tôi rút tờ đầu tiên.

    “Đây là hợp đồng mua bán.
    Người ký: tôi.”

    Tờ thứ hai.

    “Đây là sổ hồng.
    Tên duy nhất trên đó: tên tôi.”

    Tờ thứ ba.

    “Đây là sao kê chuyển khoản 9 tỷ, từ tài khoản cá nhân của tôi.”

    Mẹ chồng tôi đứng bật dậy:

    “Cô… cô hỗn!”

    Tôi nhìn thẳng vào bà, giọng bình tĩnh đến lạ:

    “Con mua nhà cho bố mẹ ở nhờ, không phải để bị đuổi khỏi chính tài sản của mình.”

    Tôi quay sang chồng:

    “Anh im lặng, nghĩa là anh đồng ý với mẹ anh.”

    Anh lắp bắp:

    “Anh… anh chỉ nghĩ là người nhà nói với nhau…”

    Tôi cười.
    Một nụ cười không còn cảm xúc.

    “Người nhà không ai đi chiếm tài sản của nhau.”

    Tôi gom lại hồ sơ, nói tiếp:

    “Con cho bố mẹ ở lại đây trọn đời, nếu tôn trọng ranh giới.
    Còn nếu coi đây là nhà của mẹ…”

    Tôi ngừng lại một nhịp.

    “…thì ngày mai, con sẽ làm thủ tục yêu cầu bàn giao lại nhà.”

    Mẹ chồng tôi ngồi phịch xuống ghế.
    Không còn lời nào.

    Cậu con trai út — người được ‘hứa cho nhà’ — đứng chết trân.

    Tôi quay người lên phòng, đóng cửa lại.

    Buổi tối hôm đó, biển vẫn êm.
    Sóng vẫn vỗ.

    Chỉ có những toan tính vừa bị lật trần là không còn chỗ đứng.

     Tôi học được một điều rất đắt giá:

    Có những thứ bạn cho đi bằng lòng tốt…
    nhưng chỉ giấy tờ pháp lý mới bảo vệ được bạn trước lòng tham.

  • Nguyên nhân xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa, 9 người tuvong

    Nguyên nhân xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa, 9 người tuvong

    Liên quan vụ xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa tại xã Phình Hồ (Lào Cai) khiến 9 người tử vong, cơ quan chức năng bước đầu xác định nguyên nhân vụ tai nạn.

    Ngày 27 tháng 12 năm 2025, báo VietNamNet đăng tải bài viết với tiêu đề “Nguyên nhân xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa, 9 người tử vong”. Nội dung như sau:

    Trưa 27/12, một lãnh đạo tỉnh Lào Cai xác nhận với VietNamNet, các cơ quan chức năng đã có báo cáo nhanh về vụ lật xe khách khiến nhiều người tử vong ở xã Phình Hồ. Theo đó, nguyên nhân ban đầu khiến xe khách lật ngửa được xác định là do mất phanh.

    Một lãnh đạo UBND xã Phình Hồ xác nhận: “Khu vực xảy ra tai nạn có địa hình dốc kéo dài”. tai nan phinh ho 4.jpgHiện trường vụ tai nạn. Ảnh: Sùng Tủa
    Cục CSGT (Bộ Công an) cho biết vụ tai nạn xảy ra lúc 7h40 tại Km35 đường nối Quốc lộ 32 với Tỉnh lộ 174 (thôn Mù Thấp, xã Phình Hồ). Xe khách biển kiểm soát 29B-614.XX chở đoàn thiện nguyện từ Hà Nội lên điểm trường Tà Ghênh.

    Khi xe di chuyển xuống đoạn dốc kéo dài thì bất ngờ mất phanh và tự lật. Trên xe lúc này chở 18 người, hậu quả khiến 9 người tử vong.

    Ngay sau khi sự việc xảy ra, Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai Nguyễn Tuấn Anh đã chỉ đạo các lực lượng chức năng triển khai công tác cứu hộ. Lực lượng chức năng huy động tối đa máy móc, nhân lực để cấp cứu người bị thương và đưa nạn nhân mắc kẹt ra ngoài.

    UBND tỉnh Lào Cai cũng chỉ đạo chính quyền địa phương tổ chức thăm hỏi, hỗ trợ kịp thời các gia đình có người tử vong và bị thương.

    Thông tin về sự việc trên, báo Dân Việt cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn thiện nguyện đi Lào Cai khiến 9 người chết”. Nội dung như sau:Liên quan vụ lật xe khách chở đoàn thiện nguyện từ Hà Nội lên điểm trường thuộc Trường Mầm Non thôn Tàn Canh, xã Phình Hồ (Lào Cai) gặp nạn, ngay sau khi xảy ra vụ tai nạn, Thường trực Tỉnh ủy Lào Cai đã trực tiếp chỉ đạo việc triển khai công tác cứu hộ, cứu nạn, khắc phục hậu quả.

    Lãnh đạo tỉnh này đã đi lên hiện trường để chỉ đạo tổ chức đưa các nạn nhân bị thương đi cấp cứu; chỉ đạo địa phương liên hệ, thông tin tới gia đình có nạn nhân tử vong để phối hợp với chính quyền địa phương chuẩn bị hậu sự.
    Theo cơ quan chức năng, vụ lật xe ô tô 29 chỗ, biển kiểm soát 29B-614.XX khiến 9 người chết, 9 người bị thương, xe ô tô bị vò nát.
    Thường trực Tỉnh ủy, Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai gửi lời thăm hỏi ân cần đến các nạn nhân bị thương và chia buồn sâu sắc với thân nhân, gia đình các nạn nhân thiệt mạng trong vụ tai nạn.

    Hiện các lực lượng đang tiếp tục triển khai khẩn trương công tác cứu nạn.

  • Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai

    Liên quan tới vụ việc đoàn xe đi từ thiện bị lật ngửa, xảy ra lúc 7 giờ 40 phút ngày 27/12 tại Km35 đường nối quốc lộ 32 với tỉnh lộ 174 thuộc thôn Mù Thấp, xã Phình Hồ, tỉnh Lào Cai, theo nguồn tin trên báo Dân trí, đại diện Cục Cảnh sát giao thông (Bộ Công an) cho hay, tính đến 12 giờ cùng ngày, số người tử vong trong vụ tai nạn đã lên tới 9 người, ngoài ra có 9 người khác bị thương.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 1.

    Chiếc xe khách hư hỏng nặng sau vụ tai nạn. (Ảnh: Tuổi Trẻ Online)

    Thông tin từ Sở Y tế tỉnh Lào Cai cho biết thêm, danh tính các nạn nhân bị thương gồm:

    1. Phùng Mạnh Quân, 37 tuổi, trú tại Hà Nội;

    2. Đỗ Thị Nhật Hồng, 37 tuổi, trú tại Hà Nội;

    3. Hoàng Ngọc Anh, 24 tuổi, trú tại Hà Nội;

    4. Phạm Thị Thuý Hằng, 44 tuổi, trú tại Hà Nội;

    5. Nguyễn Phương Thảo, 18 tuổi, trú tại Hà Nội;

    6. Lý Công Chiều, 29 tuổi, trú tại Hà Nội;

    7. Nguyễn Thị Phương Khuyên, 26 tuổi, trú tại TPHCM;

    8. Trần Bảo Yến, 22 tuổi, trú tại Hà Nội;

    9. Phạm Trung Kiên, trú tại Hà Nội.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 2.

    Thời điểm xảy ra sự việc, trên xe có 18 người đang trên đường đi làm từ thiện.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 3.

    Nguyên nhân dẫn đến vụ việc là do chiếc xe bị mất phanh. (Ảnh: Lao Động)

    Trước đó, một lãnh đạo tỉnh Lào Cai xác nhận trên báo VietNamNet rằng các cơ quan chức năng đã có báo cáo nhanh về vụ lật xe khách nói trên. Nguyên nhân ban đầu của vụ tai nạn được xác định là do xe khách mất phanh.

    Thời điểm xảy ra sự việc, xe khách mang BKS 29B-614.XX đang chở đoàn từ thiện từ Hà Nội lên điểm trường Tà Ghênh. Khi xe di chuyển xuống đoạn dốc kéo dài thì mất phanh và tự lật. Lúc gặp tai nạn, trên xe có 18 người. Hậu quả khiến 9 người tử vong, 9 người bị thương.

    Một lãnh đạo UBND xã Phình Hồ cũng xác nhận khu vực xảy ra tai nạn có địa hình dốc kéo dài.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 4.

    Tính đến hiện tại đa có 9 người không qua khỏi.

    Báo Người Lao Động cho biết thêm, ngay sau khi sự việc xảy ra, lãnh đạo tỉnh Lào Cai đã chỉ đạo các lực lượng chức năng triển khai công tác cứu hộ. Lực lượng chức năng huy động tối đa máy móc, nhân lực để cấp cứu người bị thương và đưa nạn nhân mắc kẹt ra ngoài.

    Thông tin về vụ tai nạn khiến nhiều người bàng hoàng, đau xót. Trên mạng xã hội, mọi người gửi lời chia buồn đến gia đình các nạn nhân xấu số và cầu mong những nạn nhân bị thương sẽ tai qua nạn khỏi.

  • Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 người tửvong

    Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 người tửvong

    Khoảng 8 giờ 30 phút, ngày 27/12, tại thôn Mù (đoạn đường nối Quốc lộ 32 và Tỉnh Lộ 174) thuộc địa bàn xã Phình Hồ trên địa bàn xà Phình Hồ xảy ra vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng, lật xe ô tô 29 chỗ, Biển kiểm soát 29B-614.06 khiến 9 người chết, 9 người bị thương, xe ô tô bị hư hỏng nặng.

    Được biết, chiếc xe gặp nạn chở đoàn thiện nguyện đến trường Mầm Non thôn Tàn Canh, xã Phình Hồ, thông tin này được đăng tải trên báo Lào Cai.

    Trao đổi với tờ Thanh niên, một lãnh đạo xã Phình Hồ cho biết, khu vực xảy ra tai nạn là đoạn dốc kéo dài, có khả năng nguyên nhân do xe mất phanh và lật ngửa ở đoạn chân dốc. Chiếc xe gặp nạn là loại 29 chỗ, chở đoàn giáo viên đi từ thiện.

    Hiện, toàn bộ lực lượng công an, quân sự, an ninh trật tự, cán bộ xã Phình Hồ và nhân dân đang tập trung cứu nạn, đồng thời huy động máy móc để tiếp tục đưa các nạn nhân ra ngoài.

    Hiện trường vụ tai nạn (Ảnh: Báo Lào Cai)

    Ảnh: Lao động

    Tiếp tục cập nhật…

  • Chính thức: Tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho đoàn viên, người lao động theo Nghị quyết 26 trong trường hợp nào?

    Chính thức: Tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho đoàn viên, người lao động theo Nghị quyết 26 trong trường hợp nào?

    Tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho Đoàn viên, người lao động ở trọ xa quê theo Nghị quyết 26 trong trường hợp nào?

    Chuyên trang Góc nhìn pháp lý ngày 24/12/2025 đưa tin: “Chính thức: Tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho đoàn viên, người lao động theo Nghị quyết 26 trong trường hợp nào?”, nội dung như sau: 

    Ngày 10/12/2025, Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai khóa X, Kỳ họp thứ 8 đã thông qua Nghị quyết 26/2025/NQ-HĐND quy định đối tượng, mức hỗ trợ trong dịp Tết Nguyên đán trên địa bàn tỉnh Đồng Nai có hiệu lực từ ngày 21/12/ áp dụng cho các đối tượng sau:

    Ảnh minh họa

    – Hộ nghèo, hộ cận nghèo, hộ gia đình, cá nhân là đối tượng người có công với cách mạng, đối tượng thuộc diện chính sách, bảo trợ xã hội, hưu trí, bệnh nhân, phạm nhân, đoàn viên, người lao động có hoàn cảnh khó khăn.

    – Công chức, viên chức, người lao động tại các cơ quan Đảng, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, đoàn thể, cơ quan quản lý nhà nước, đơn vị sự nghiệp công lập, các cơ quan ngành dọc và một số đơn vị quân đội trên địa bàn có quan hệ phối hợp với tỉnh Đồng Nai.

    – Các tổ chức, cá nhân, gia đình, đơn vị có liên quan đến việc triển khai thực hiện Nghị quyết này trên địa bàn tỉnh Đồng Nai.

    Theo đó, tại khoản 7 Điều 3 Nghị quyết 26/2025/NQ-HĐND về mức hỗ trợ trong dịp Tết Nguyên Đán tại Đồng Nai, Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai đã quy định về mức hỗ trợ cụ thể cho từng đối tượng trong dịp Tết Nguyên Đán như sau:

    Mức hỗ trợ cụ thể cho từng đối tượng

    7. Mức 1.000.000 đồng/người hỗ trợ cho khoảng 15.000 đoàn viên, người lao động của Liên đoàn Lao động có hoàn cảnh khó khăn thông qua Liên đoàn Lao động tỉnh:

    a) Đoàn viên, người lao động bị tai nạn lao động, mắc bệnh nghề nghiệp; bản thân hoặc vợ/chồng/con mắc bệnh nan y, bệnh hiểm nghèo, gặp rủi ro hoạn nạn; người lao động bị ảnh hưởng bởi thiên tai, bão lũ;

    b) Đoàn viên, người lao động đơn thân nuôi con nhỏ dưới 6 tuổi; phụ nữ mang thai hoặc đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi;

    c) Đoàn viên, người lao động tại doanh nghiệp bị giảm đơn hàng, hoặc doanh nghiệp gặp khó khăn phải thu hẹp sản xuất, ngừng hoạt động, giải thể, phá sản, di dời đi nơi khác, người sử dụng lao động bỏ trốn, dẫn đến người lao động bị nghỉ việc không lương, tạm hoãn hợp đồng lao động, ngừng việc, bị nợ lương, nợ thưởng, chấm dứt hợp đồng lao động; hoặc có thu nhập thấp (tiền lương tháng thấp hơn mức lương tối thiểu);

    d) Đoàn viên, người lao động thuộc gia đình chính sách, hộ nghèo, hộ đồng bào dân tộc thiểu số; gia đình có thương binh, bệnh binh, người có công với cách mạng; gia đình bị ảnh hưởng bởi di chứng chất độc màu da cam;

    đ) Đoàn viên, người lao động bị mất việc làm do doanh nghiệp khó khăn phải thu hẹp sản xuất, ngừng hoạt động, giải thể, phá sản, chủ doanh nghiệp bỏ trốn tại thời điểm chăm lo Tết Nguyên đán;

    e) Đoàn viên, người lao động ở trọ, xa quê nhiều năm liền chưa có điều kiện về quê sum họp với gia đình trong dịp Tết Nguyên đán.
    Như vậy, chính thức từ 21/12/2025 tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho Đoàn viên, người lao động của Liên đoàn Lao động có hoàn cảnh khó khăn thông qua Liên đoàn Lao động tỉnh ở trọ xa quê nhiều năm liền chưa có điều kiện về quê sum họp với gia đình trong dịp Tết Nguyên đán.

    Lưu ý: Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai khóa X, Kỳ họp thứ 8 đã thông qua Nghị quyết 26/2025/NQ-HĐND quy định đối tượng, mức hỗ trợ trong dịp Tết Nguyên đán trên địa bàn tỉnh Đồng Nai.

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật cũng đưa tin: “Tin vui dịp Tết Nguyên đán 2026: Một số người dân ở tỉnh này sẽ được nhận hỗ trợ 2 triệu đồng tiền mặt”, nội dung như sau: 

    Mới đây, HĐND tỉnh Quảng Ninh ban hành Nghị quyết 83/2025/NQ-HĐND quy định đối tượng, mức quà tặng nhân dịp tết Nguyên đán hằng năm đối với một số đối tượng chính sách xã hội và các đối tượng khác trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh giai đoạn 2026 – 2030 có hiệu lực từ 01/01/2026 đến 31/12/2030.

    Theo Nghị quyết 83/2025/NQ-HĐND quy định đối tượng, mức quà tặng nhân dịp tết Nguyên đán hằng năm đối với một số đối tượng chính sách xã hội và các đối tượng khác trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh giai đoạn 2026 – 2030.

    Tin vui dịp Tết Nguyên đán 2026: Một số người dân ở tỉnh này sẽ được nhận hỗ trợ 2 triệu đồng tiền mặt- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Theo đó, tại Điều 3 Nghị quyết 83/2025/NQ-HĐND quy định mức quà tặng nhân dịp tết Nguyên đán như sau:

    Điều 3. Mức quà tặng

    1. Tặng quà bằng tiền mặt mức 2.000.000 đồng/suất quà cho các đối tượng tại điểm a, b, c, d khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    2. Tặng quà bằng tiền mặt mức 1.500.000 đồng/suất quà cho đối tượng tại điểm đ khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    3. Tặng quà bằng tiền mặt mức 1.000.000 đồng/suất quà cho đối tượng tại điểm e khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    4. Tặng quà bằng tiền mặt mức 500.000 đồng/suất quà cho các đối tượng tại điểm g, h, i, k, l, m khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    5. Tặng quà bằng tiền mặt mức 300.000 đồng/suất quà cho các đối tượng tại điểm n, o, p, q, r khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    6. Tặng quà mức 6.500.000 đồng/suất (trong đó: Tiền mặt 5.000.000 đồng, quà bằng hiện vật giá trị 1.500.000 đồng) cho các đối tượng là đơn vị quy định tại điểm s khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này.

    Dẫn chiếu, căn cứ theo điểm e khoản 1 Điều 2 Nghị quyết 83/2025/NQ-HĐND quy định như sau:

    a) Anh hùng Lao động trong thời kỳ đổi mới;

    b) Hộ gia đình có quân nhân đang làm nhiệm vụ ở nơi đặc biệt khó khăn, khu vực quần đảo Trường Sa và nhà dàn DK1;

    c) Nhà giáo nhân dân, nhà giáo ưu tú; thầy thuốc nhân dân, thầy thuốc ưu tú; nghệ sĩ nhân dân, nghệ sĩ ưu tú; nghệ nhân nhân dân, nghệ nhân ưu tú;

    d) Hộ gia đình có thân nhân bị chết do tai nạn lao động tại các doanh nghiệp trong năm tại tỉnh Quảng Ninh;

    đ) Thanh niên xung phong hoàn thành nhiệm vụ trong kháng chiến đang hưởng trợ cấp hằng tháng;

    e) Đảng viên đủ 60 năm tuổi đảng trở lên;

    g) Hộ nghèo, hộ thoát nghèo, hộ thoát cận nghèo trong năm tại quyết định công nhận danh sách hộ nghèo, hộ thoát nghèo, hộ thoát cận nghèo của Ủy ban nhân dân xã, phường, đặc khu theo chuẩn nghèo đa chiều của Chính phủ hoặc của Tỉnh quy định đối với từng giai đoạn (trừ gia đình hộ nghèo thoát nghèo sang cận nghèo).

    h) Đối tượng bảo trợ xã hội, đối tượng tâm thần lang thang đang được chăm sóc nuôi dưỡng trong các cơ sở trợ giúp xã hội của tỉnh Quảng Ninh, Bệnh viện Bảo vệ sức khỏe tâm thần tỉnh Quảng Ninh;

    i) Người đang hưởng trợ cấp hưu trí xã hội hằng tháng theo quy định của Chính phủ và nghị quyết của Tỉnh; người thuộc diện đối tượng trợ cấp xã hội hằng tháng và các đối tượng khác đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng tại cộng đồng theo quy định của Chính phủ và nghị quyết của Tỉnh (không bao gồm người hưởng chế độ hỗ trợ kinh phí chăm sóc đối tượng bảo trợ xã hội);

    k) Quân nhân tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước có dưới 20 năm công tác trong Quân đội đã phục viên xuất ngũ về địa phương hiện đang hưởng trợ cấp hằng tháng theo Quyết định số 142/2008/QĐ-TTg ngày 27 tháng 10 năm 2008 của Thủ tướng Chính phủ về thực hiện chế độ đối với quân nhân tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước có dưới 20 năm công tác trong Quân đội đã phục viên, xuất ngũ về địa phương; Công an nhân dân tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước có dưới 20 năm công tác đang hưởng trợ cấp hằng tháng theo Quyết định số 53/2010/QĐ-TTg ngày 20 tháng 8 năm 2010 của Thủ tướng Chính phủ quy định về chế độ đối với cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân tham gia kháng chiến chống Mỹ có dưới 20 năm công tác trong Công an nhân dân đã thôi việc, xuất ngũ về địa phương; người tham gia chiến tranh chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, làm nghĩa vụ quốc tế ở Căm-pu-chi-a, giúp bạn nước Lào sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã phục viên, xuất ngũ, thôi việc hiện đang hưởng trợ cấp hằng tháng theo Quyết định số 62/2011/QĐ-TTg ngày 09 tháng 11 năm 2011 của Thủ tướng Chính phủ về chế độ, chính sách đối với đối tượng tham gia chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, làm nhiệm vụ quốc tế ở Căm-pu-chi-a, giúp bạn Lào sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã phục viên, xuất ngũ, thôi việc;

    l) Cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang (bộ đội, bộ đội biên phòng, công an) đóng quân ở khu vực biên giới đất liền, hải đảo và cán bộ, chiến sĩ trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh làm nhiệm vụ thường trực trong ngày tết;

    m) Cán bộ, nhân viên ở một số đơn vị làm nhiệm vụ chăm sóc đối tượng xã hội, đối tượng bảo trợ xã hội, người bệnh trong ngày tết (Trung tâm Trợ giúp xã hội Quảng Ninh, Cơ sở cai nghiện ma túy tỉnh Quảng Ninh; thường trực cấp cứu, chữa bệnh ở các cơ sở y tế công lập trên địa bàn tỉnh);

    n) Người đang hưởng chế độ mất sức lao động (gồm cả người hưởng theo Quyết định số 91/2000/QĐ-TTg ngày 04 tháng 7 năm 2000 của Thủ tướng Chính phủ về việc trợ cấp cho những người đã hết tuổi lao động tại thời điểm ngừng hưởng trợ cấp mất sức lao động);

    o) Người thôi hưởng trợ cấp mất sức lao động có thời gian công tác thực tế từ đủ 15 năm đến dưới 20 năm đang hưởng trợ cấp theo Quyết định số 613/QĐ-TTg ngày 06 tháng 5 năm 2010 của Thủ tướng Chính phủ về việc trợ cấp hàng tháng cho những người có từ đủ 15 năm đến dưới 20 năm công tác thực tế đã hết thời hạn hưởng trợ cấp mất sức lao động;

    p) Người đang hưởng trợ cấp tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp hằng tháng (trừ những người hiện đang công tác tại các cơ quan nhà nước và các doanh nghiệp);

    q) Người đang hưởng chế độ tử tuất hằng tháng do Bảo hiểm xã hội chi trả;

    r) Người từ đủ 70 tuổi trở lên;

    s) Các đơn vị: Trường Giáo dưỡng số 2; Trung tâm Trợ giúp xã hội Quảng Ninh; Cơ sở Cai nghiện ma túy tỉnh Quảng Ninh.

    Như vậy, theo Nghị quyết số 83/2025/NQ-HĐND của HĐND tỉnh Quảng Ninh, trong giai đoạn 2026–2030, mức quà Tết Nguyên đán cao nhất bằng tiền mặt, trị giá 2 triệu đồng/suất, được dành cho một số nhóm đối tượng chính sách xã hội theo quy định tại điểm a, b, c, d khoản 1 Điều 2 của nghị quyết.

    Cụ thể, nhóm đối tượng này gồm Anh hùng Lao động trong thời kỳ đổi mới; hộ gia đình có quân nhân đang làm nhiệm vụ tại các địa bàn đặc biệt khó khăn, khu vực quần đảo Trường Sa và nhà giàn DK1.

    Bên cạnh đó, nghị quyết cũng áp dụng mức hỗ trợ 2 triệu đồng đối với các cá nhân được Nhà nước phong tặng các danh hiệu cao quý như Nhà giáo Nhân dân, Nhà giáo Ưu tú; Thầy thuốc Nhân dân, Thầy thuốc Ưu tú; Nghệ sĩ Nhân dân, Nghệ sĩ Ưu tú; Nghệ nhân Nhân dân, Nghệ nhân Ưu tú.

    Ngoài ra, hộ gia đình có thân nhân bị chết do tai nạn lao động tại các doanh nghiệp trong năm trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh cũng thuộc diện được nhận mức quà này.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • “Tiền cưới của con, tiền bán miếng đất bên ngoại con, tiền con vay ngân hàng, tiền con đi may đêm, anh Hùng đi phụ hồ… tất cả đều có giấy tờ.”

    “Tiền cưới của con, tiền bán miếng đất bên ngoại con, tiền con vay ngân hàng, tiền con đi may đêm, anh Hùng đi phụ hồ… tất cả đều có giấy tờ.”

    1. NGÔI NHÀ CẤP BỐN VÀ BA NGƯỜI PHỤ NỮ

    Ngôi nhà cấp bốn nằm sát mé kênh, mái tôn cũ kêu lộp bộp mỗi khi mưa lớn. Căn nhà ấy, người ngoài nhìn vào nghĩ là nhà của bà Tư – mẹ chồng tôi, nhưng thực ra, từng viên gạch, từng bao xi măng đều là tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng tôi.

    Tôi tên Lan, năm nay bốn mươi sáu tuổi. Lấy chồng được hai mươi ba năm, sinh hai đứa con, một trai một gái. Chồng tôi – anh Hùng – làm thợ hồ, quanh năm dãi nắng dầm mưa. Còn tôi bán tạp hóa nhỏ trước hiên nhà, thêm nghề may vá lặt vặt cho hàng xóm.

    Ngày mới cưới, chúng tôi ở chung với mẹ chồng. Khi đó, bà Tư đã góa chồng hơn mười năm, tính tình cay nghiệt, miệng lúc nào cũng nói:

    – “Nhà này là của tao. Tụi bây ở nhờ thì biết điều chút.”

    Tôi nhịn. Nhịn vì chồng, vì con, vì nghĩ “một điều nhịn, chín điều lành”.

    Nhưng tôi không ngờ, cái sự nhịn ấy kéo dài hơn hai mươi năm, để rồi đến một ngày, bà ném thẳng cây chổi vào người tôi, đòi điện thoại và sổ đỏ.


    2. “CỦA CHỒNG CÔNG VỢ, NHƯNG TAO LÀ MẸ NÓ”

    Hôm đó là một buổi chiều tháng bảy, trời oi ả. Tôi đang ngồi may lại cái áo cho khách thì bà Tư từ ngoài sân bước vào, mặt hầm hầm.

    – “Lan!”

    – “Dạ?”

    – “Đưa điện thoại đây!”

    Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên:

    – “Má lấy điện thoại con làm gì?”

    Bà không trả lời, cầm luôn cây chổi dựng góc nhà, ném thẳng về phía tôi. Cây chổi trúng vai, đau điếng.

    – “Tao nói đưa điện thoại và sổ đỏ đây!”

    Cả người tôi run lên. Hai đứa con tôi đứng chết trân ở cửa buồng.

    – “Má… má bình tĩnh. Sổ đỏ con cất để làm giấy tờ ngân hàng…”

    – “Cất cái gì mà cất! Nhà này là của chồng mày, công sức của nó. Mà tao là mẹ nó. Tao có quyền!”

    Bà chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng the thé:

    – “Tụi bây ăn ở nhà tao, giờ còn giấu sổ đỏ hả?”

    Tôi cười chua chát.

    Nhà của bà?

    Tôi nhớ lại từng đêm hai vợ chồng đếm từng đồng tiền lẻ. Nhớ những năm con còn nhỏ, tôi phải vay nóng đóng tiền học. Nhớ lúc xây nhà, bà chỉ đứng ngoài chỉ tay năm ngón, không bỏ một đồng.

    Vậy mà hôm nay, bà nói một câu gọn lỏn:

    – “Của chồng công vợ, nhưng tao là mẹ nó!”


    3. SỰ IM LẶNG CỦA NGƯỜI CHỒNG

    Hùng đi làm về đúng lúc không khí trong nhà căng như dây đàn.

    – “Có chuyện gì vậy má?”

    Bà Tư lập tức quay sang con trai:

    – “Mày coi con vợ mày đi! Giấu sổ đỏ, giấu điện thoại, chắc âm mưu bán nhà!”

    Hùng quay sang tôi, ánh mắt lúng túng:

    – “Lan… có thật không?”

    Tôi nhìn chồng, trong lòng đau như dao cắt.

    – “Anh nghĩ sao?”

    Anh im lặng.

    Chính sự im lặng ấy khiến tôi hiểu: suốt hai mươi mấy năm, tôi chưa bao giờ là người chủ thực sự trong căn nhà này.


    4. SỰ THẬT VỀ CĂN NHÀ

    Tôi đứng dậy, giọng chậm rãi:

    – “Má nói nhà này là của chồng con, công sức của ảnh, đúng không?”

    – “Chứ còn ai!”

    Tôi gật đầu:

    – “Vậy má có nhớ ngày xây nhà, tiền đâu ra không?”

    Bà sững lại.

    – “Tiền cưới của con, tiền bán miếng đất bên ngoại con, tiền con vay ngân hàng, tiền con đi may đêm, anh Hùng đi phụ hồ… tất cả đều có giấy tờ.”

    Tôi bước vào buồng, lấy ra một xấp hồ sơ, đặt lên bàn.

    – “Sổ đỏ đứng tên con.”

    Bà Tư tròn mắt:

    – “Cái gì?!”

    Hùng cũng bàng hoàng:

    – “Lan… sao lại đứng tên em?”

    – “Vì lúc đó anh nợ xấu, ngân hàng không cho vay. Anh quên rồi sao?”

    Không khí trong nhà nặng nề đến nghẹt thở.


    5. GIỌT NƯỚC TRÀN LY

    Bà Tư đập bàn:

    – “Dù đứng tên ai, thì cũng là nhà của con tao! Mày không có quyền bán!”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, bình tĩnh đến lạ:

    – “Má yên tâm. Con không bán lén.”

    Rồi tôi lấy điện thoại, mở một tin nhắn, đặt trước mặt bà.

    – “Nhà này… con bán rồi.”

    Cả nhà chết lặng.

    Hai đứa con tôi há hốc miệng. Hùng tái mét.

    – “Em… em nói cái gì?”

    – “Con bán rồi.” – tôi lặp lại – “Bán để trả nợ ngân hàng, lo cho con ăn học, và mua một căn nhà nhỏ khác.”

    Bà Tư run rẩy:

    – “Mày… mày dám…”

    – “Con dám.” – tôi đáp – “Vì đây là tài sản hợp pháp của con.”


    6. ĐÊM DÀI NHẤT CUỘC ĐỜI

    Đêm đó, Hùng ngồi ngoài hiên đến khuya.

    – “Sao em không nói với anh?”

    – “Nói để làm gì, khi anh chưa từng đứng về phía em?”

    Anh cúi đầu.

    – “Anh sai rồi…”

    Tôi thở dài:

    – “Em không trách anh nữa. Nhưng em mệt rồi.”

    Hai mươi ba năm làm dâu, tôi đã cạn kiệt sức lực.


    7. KẾT

    Một tháng sau, gia đình tôi chuyển ra ở riêng. Căn nhà mới nhỏ, nhưng yên tĩnh.

    Bà Tư về ở với người con gái út. Từ đó, bà ít liên lạc.

    Có người nói tôi bất hiếuhỗn láo.

    Nhưng chỉ tôi biết, tôi đã sống quá lâu trong sự coi thường.

    Làm dâu không có nghĩa là đánh mất quyền làm người.
    Nhẫn nhịn không đồng nghĩa với chịu đựng mãi mãi.

    Ở tuổi bốn mươi sáu, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình được làm chủ chính cuộc sống của mình.

  • Vợ vắng nhà 3 tháng bỗng bế con đ::ỏ h:ỏ:n trở về, chồng lại q:u:ỳ s::ụp xuống va:n x:i:n tha thứ

    Vợ vắng nhà 3 tháng bỗng bế con đ::ỏ h:ỏ:n trở về, chồng lại q:u:ỳ s::ụp xuống va:n x:i:n tha thứ

    Cơn mưa rào cuối hạ trút xuống xối xả, làm mờ mịt cả khoảng sân gạch trước nhà. Không khí trong gia đình tôi vốn dĩ đang trầm lắng suốt ba tháng qua, nay lại càng thêm u ám. Đúng lúc ấy, một chiếc taxi màu vàng đỗ xịch trước cổng. Cánh cửa mở ra, chị Hạnh – chị dâu tôi – bước xuống.

    Cả nhà tôi nháo nhào chạy ra đón. Nhưng bước chân của mẹ tôi khựng lại giữa chừng, nụ cười trên môi tôi cũng tắt ngấm. Trên tay chị Hạnh không phải là vali hành lý hay quà cáp phương xa, mà là một bọc khăn đỏ hỏn. Bên trong, tiếng khóc của một đứa trẻ sơ sinh vang lên ngằn ngặt, xé toạc màn mưa.

    Chị Hạnh gầy rộc đi, đôi mắt thâm quầng trũng sâu, nhưng ánh nhìn lại kiên định đến lạ lùng. Chị bước vào nhà, nước mưa hay nước mắt đang đọng trên mi mắt chị, tôi không phân biệt được. Anh Tuấn – anh trai tôi – từ trên lầu chạy xuống, miệng cười hớn hở: “Vợ về rồi đấy à…”. Câu nói chưa dứt thì nghẹn lại nơi cổ họng. Anh nhìn chằm chằm vào đứa bé trên tay vợ, mặt cắt không còn giọt máu. Đôi chân anh run rẩy, lùi lại phía sau như thể vừa nhìn thấy ma quỷ.

    Mẹ tôi run run hỏi, giọng lạc đi: “Hạnh… con… đứa bé này là sao? Con đi công tác ba tháng, sao lại mang về một đứa trẻ thế này? Chẳng lẽ…” Bà bỏ lửng câu nói, nhưng ai cũng hiểu ý bà. Chị Hạnh vốn là người con dâu mẫu mực, nết na, được cả họ hàng khen ngợi. Không ai dám tin chị ngoại tình, nhưng sự thật rành rành trước mắt khiến niềm tin ấy lung lay dữ dội. Chị Hạnh không trả lời ngay. Chị nhẹ nhàng đặt đứa bé đang khát sữa nằm xuống ghế sofa, bàn tay chị vỗ về đứa trẻ một cách thuần thục và đầy xót xa.

    Sau một hồi im lặng nặng nề, chị ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh Tuấn, giọng nói vang lên, không to nhưng đủ để đánh sập cả bầu trời của anh: “Đây là máu mủ của chồng con.”

    Không gian như đóng băng. Mẹ tôi ngã phịch xuống ghế, tay ôm lấy ngực. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, không dám tin vào tai mình. Còn anh Tuấn, người anh trai đạo mạo mà tôi vẫn kính trọng, bỗng nhiên quỳ sụp xuống sàn nhà. Anh bò đến dưới chân chị Hạnh, hai tay chắp lại, nước mắt nước mũi giàn giụa:

    “Hạnh ơi! Anh sai rồi! Anh lạy em, anh van xin em… Em tha lỗi cho anh…”. Hóa ra, chuyến công tác ba tháng kia chỉ là một màn kịch vụng về để che đậy một bi kịch đau lòng hơn thế gấp trăm lần.

    Chị Hạnh bắt đầu kể lại, giọng chị đều đều nhưng từng lời như dao cứa vào tim can người nghe. Anh Tuấn đã ngoại tình. Không phải là những cuộc vui qua đường chớp nhoáng, mà anh đã lén lút qua lại với một cô sinh viên mới ra trường, năm nay vừa tròn 22 tuổi. Cô gái ấy ngây thơ, tin vào cái mác “doanh nhân thành đạt độc thân” mà anh dựng lên.

    Đến khi cô gái ấy báo tin có thai, bộ mặt thật đớn hèn của anh tôi mới lộ rõ. Anh sợ mất gia đình, sợ mất danh dự, sợ phải chịu trách nhiệm. Anh đã nhẫn tâm vứt bỏ người tình cùng giọt máu chưa thành hình, cắt đứt mọi liên lạc và trốn chui trốn lủi trong chính ngôi nhà ấm êm của mình. Cô gái trẻ kia, vừa tốt nghiệp, không tiền bạc, không người thân bên cạnh, lại mang trong mình một sinh linh đang lớn dần, đã rơi vào tuyệt vọng cùng cực. Cô ấy định tìm đến cái chết.

    Chính chị Hạnh là người phát hiện ra tất cả. Thay vì làm ầm ĩ, đánh ghen hay ly hôn như bao người phụ nữ khác, chị đã chọn cách hành xử mà có lẽ cả đời này tôi cũng không thể học theo được. Chị âm thầm tìm đến cô gái kia. Khi nhìn thấy nhân tình của chồng đang co ro trong căn phòng trọ tồi tàn, bụng mang dạ chửa mà không có nổi bát cháo nóng để ăn, lòng trắc ẩn của chị đã chiến thắng sự ghen tuông.

    Chị nói dối gia đình là đi công tác biệt phái miền Nam ba tháng. Thực chất, chị thuê một căn hộ nhỏ, đưa cô gái ấy về chăm sóc. Thai kỳ của cô gái rất yếu, lại thêm cú sốc tinh thần do bị anh tôi bỏ rơi nên sức khỏe suy kiệt trầm trọng. Chị Hạnh – người vợ danh chính ngôn thuận – lại trở thành người bảo mẫu, ngày đêm túc trực, nấu từng bữa cơm, sắc từng thang thuốc cho người tình của chồng.

    “Cô ấy còn quá trẻ, tương lai còn dài rộng phía trước. Cô ấy chỉ là nạn nhân của sự dối trá thôi mẹ ạ,” chị Hạnh quay sang nói với mẹ tôi, nước mắt chị lúc này mới bắt đầu rơi, “Con không thể để đứa trẻ này chết, cũng không thể để cô gái ấy lỡ dở cả cuộc đời. Đứa bé vô tội, nó là dòng giống nhà mình…”

    Sau khi cô gái sinh con tròn tháng, sức khỏe dần hồi phục, chị Hạnh đã đưa ra một quyết định táo bạo. Chị nhận nuôi đứa bé, để cô gái kia có thể trở về quê, làm lại cuộc đời, chôn vùi quá khứ đau buồn này. Cô ấy đã quỳ lạy chị Hạnh như một ân nhân tái sinh trước khi rời đi.

    Nghe hết câu chuyện, mẹ tôi khóc nấc lên từng hồi. Bà không khóc vì giận con dâu, mà khóc vì thương cảm và nể phục tấm lòng bồ tát của chị. Bà tiến đến, ôm chầm lấy chị Hạnh và đứa cháu nội tội nghiệp. “Mẹ xin lỗi con… Mẹ đã không biết dạy con trai, để con phải chịu khổ sở, tủi nhục thế này. Phúc đức ba đời nhà này mới có được người con dâu như con.”

    Rồi bà quay sang anh Tuấn, ánh mắt rực lửa giận dữ. Bà cầm chiếc gậy tre dựng ở góc nhà, quật mạnh xuống lưng anh trai tôi: “Mày là đồ cầm thú! Mày nhìn xem vợ mày đã làm gì, còn mày đã làm gì? Mày có còn xứng đáng làm người, làm bố không? Mau thề trước vong linh tổ tiên, từ nay về sau nếu còn làm khổ vợ con dù chỉ một lần, tao sẽ từ mặt mày!”

    Anh Tuấn vẫn quỳ đó, cúi gằm mặt, chịu trận đòn của mẹ mà không dám hé răng nửa lời. Anh khóc như một đứa trẻ, những giọt nước mắt của sự hối hận muộn màng. Tôi biết, cả đời này, anh sẽ phải sống trong sự day dứt và mang ơn người vợ tào khang ấy.

    Tôi nhìn chị Hạnh đang vỗ về đứa bé ngủ say trên tay. Đứa trẻ đỏ hỏn, chưa biết gì về thân phận nghiệt ngã của mình, đang say sưa trong vòng tay ấm áp của người mẹ nuôi vĩ đại. Ngoài trời mưa đã tạnh, một vệt nắng chiều yếu ớt xuyên qua kẽ lá rọi vào phòng khách.

    Trong cuộc đời này, ghen tuông là bản năng, nhưng bao dung được như chị mới là bản lĩnh. Chị đã nuốt ngược nước mắt, nỗi đau bị phản bội vào trong để cứu lấy hai mạng người, để giữ lại chút lương tri cuối cùng cho chồng mình. Tôi tự hỏi, liệu trên thế gian này, có mấy người phụ nữ làm được điều phi thường như chị?

  • Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

    Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

    Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé. Từ giờ đường ai nấy đi. Tài sản đã phân chia theo thỏa thuận, cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi biến đi đâu thì biến. Căn biệt thự này và công ty là của tôi.

    Hương cầm tờ đơn, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Cô không khóc, cũng không oán trách. Cô chỉ gật đầu nhẹ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra cửa. – Chào anh. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình. Cánh cửa vừa khép lại, Tuấn đã nhảy cẫng lên sung sướng. Hắn vội vàng gọi điện cho Mỹ – cô bồ nhí nóng bỏng: – “Cưng ơi! Anh tự do rồi! Con mụ vợ già nua ấy đã ký đơn. Tối nay anh đón em đi ăn mừng. Anh có món quà bất ngờ cho em đây”!

    Chiều hôm đó, Tuấn phóng xe đến tiệm trang sức cao cấp nhất thành phố. Hắn không tiếc tay quẹt thẻ mua chiếc nhẫn kim cương trị giá 1 tỷ đồng. Hắn nghĩ: “Công ty đang làm ăn được, dự án sắp nổ, 1 tỷ bõ bèn gì. Phải đeo cái này vào tay Mỹ thì cô ấy mới chịu về làm chủ căn biệt thự cùng mình.”

    Bữa tối diễn ra tại nhà hàng 5 sao. Tuấn mời cả bố mẹ và em gái mình đi cùng. Cả gia đình nâng ly chúc tụng rôm rả. – “May mà con bỏ được nó sớm”, – Mẹ Tuấn chép miệng, tay mân mê chuỗi ngọc trai con trai mới tặng – “Cái ngữ đàn bà chỉ biết cắm mặt vào bếp, chả giúp ích gì cho sự nghiệp của chồng. Phải như cái Mỹ đây này, sành điệu, khéo léo”.

    Mỹ nũng nịu rúc vào vai Tuấn, giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng lóa lên khoe: – Anh Tuấn chiều em nhất. Tối nay em dọn về biệt thự luôn nhé. Em muốn thay hết rèm cửa màu xám xịt của chị vợ cũ đi, nhìn u ám quá. – “Duyệt! Em muốn gì cũng được”! – Tuấn hào sảng tuyên bố.

    23h đêm, chiếc Mercedes bóng lộn đỗ xịch trước cổng căn biệt thự ở khu Phú Gia. Cả nhà Tuấn ngà ngà say, cười nói ả hê bước xuống xe. Tuấn rút chùm chìa khóa ra, định mở cổng. Cạch. Cạch. Chìa không lọt vào ổ. Hắn nhíu mày, soi đèn điện thoại. Quái lạ, ổ khóa vân tay thông minh đâu rồi? Thay vào đó là một hệ thống khóa từ hoàn toàn mới, đèn báo đỏ lòm. Hắn thử vân tay. Bíp – Từ chối truy cập.

    – Sao thế con? Say quá không mở được à? – Bố Tuấn lè nhè hỏi. – Hình như… khóa bị thay rồi bố ạ. Chắc con mụ Hương trước khi đi nó chơi khăm con. Để con gọi thợ phá khóa.

    Tuấn rút điện thoại gọi thợ, nhưng bảo vệ khu biệt thự lập tức xuất hiện. – Xin lỗi anh Tuấn, anh không có quyền phá khóa căn nhà này. Chủ nhà mới đã yêu cầu chúng tôi giám sát chặt chẽ.

    – Chủ nhà mới? – Tuấn gào lên – Mày điên à? Tao là chủ nhà! Tao vừa ly hôn xong, nhà này của tao!

    – Anh vui lòng kiểm tra lại. – Bảo vệ lạnh lùng đáp rồi chỉ tay lên ban công tầng 2.

    Tuấn và cả gia đình ngước lên. Đèn ban công vụt sáng. Hương đang đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, khoác chiếc áo choàng lụa sang trọng, nhìn xuống đám người nhốn nháo bên dưới với ánh mắt thương hại. – “Cô… sao cô vẫn ở đây? Cô cút rồi cơ mà”? – Tuấn hét lên.

    Hương nhấp một ngụm rượu, bật loa ngoài điện thoại kết nối với hệ thống loa sân vườn, giọng cô vang lên rõ mồn một trong đêm tĩnh mịch: – Chào “chồng cũ”. Anh mua nhẫn 1 tỷ cầu hôn vui chứ? Tiếc là anh không đọc kỹ “Thỏa thuận phân chia tài sản” kèm theo đơn ly hôn sáng nay à? – “Thỏa thuận gì? Tao chia cho mày 2 tỷ rồi còn gì”! – Tuấn hoang mang.

    Hương cười, tiếng cười sắc lẹm: – “Anh ký nhanh quá mà. Trong phụ lục số 3, anh đã đồng ý chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự này cho tôi để cấn trừ vào khoản nợ 10 tỷ mà công ty anh đang thua lỗ. Anh quên là 3 năm nay, người đứng sau bơm vốn cho công ty anh duy trì hoạt động là bố mẹ tôi à”?

    Tuấn chết điếng. Hắn nhớ lại lúc sáng, vì nôn nóng muốn tống cổ Hương đi để đón bồ về, hắn đã ký toẹt vào xấp giấy tờ dày cộp mà luật sư của Hương đưa, hắn tưởng đó chỉ là thủ tục hành chính.

    – Chưa hết đâu, – Hương tiếp tục – “Anh vừa quẹt thẻ công ty mua nhẫn 1 tỷ đúng không? Số tiền đó là vốn vay ngân hàng mà tôi đứng ra bảo lãnh. Anh dùng sai mục đích, lại đang trong tình trạng mất khả năng thanh toán. Chiều nay, tôi với tư cách là cổ đông lớn nhất đã nộp đơn tố cáo anh tội “Tham ô tài sản” và “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”.

    Mỹ – cô bồ nhí nghe thấy thế, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta nhìn chiếc nhẫn trên tay như nhìn thấy cục than hồng, vội vàng tháo ra nhét trả vào tay Tuấn: – Anh… anh lừa tôi! Anh bảo anh là đại gia cơ mà! Đồ lừa đảo! Nói rồi, ả quay đầu chạy thục mạng, bắt vội một chiếc taxi vừa đi ngang qua, bỏ mặc “người yêu” đứng chết trân giữa đường.

    Bố mẹ Tuấn bủn rủn chân tay, ngồi bệt xuống vỉa hè khóc lóc: – “Hương ơi, con ơi, bố mẹ sai rồi. Con mở cửa cho bố mẹ vào với. Nhà mình đang yên đang lành cơ mà…”. Hương nhìn xuống, giọng lạnh băng: – Nhà này không còn là nhà của các người nữa. Lúc các người hùa nhau đuổi tôi đi, chê tôi ăn bám, các người có nghĩ đến lúc này không? Màn kịch hạ màn rồi. Chúc gia đình ngủ ngon… ngoài đường.

    Đèn ban công vụt tắt. Cảnh sát ập đến. Tuấn bị còng tay vì tội biển thủ công quỹ ngay trước cửa căn biệt thự mà hắn cứ ngỡ là của mình. Chiếc nhẫn kim cương 1 tỷ rơi len keng xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, lăn lóc như một trò đùa của số phận. Trong phòng ngủ ấm áp, Hương tháo chiếc nhẫn cưới ném vào thùng rác. Cô mỉm cười, một giấc ngủ ngon nhất sau 5 năm chịu đựng sự bội bạc chính thức bắt đầu.

  • Mười tám năm trước, trong một chuyến xe khách chạy đêm, tôi nhìn thấy hai đứa trẻ sơ sinh sinh đôi bị bỏ lại ở băng ghế cuối

    Mười tám năm trước, trong một chuyến xe khách chạy đêm, tôi nhìn thấy hai đứa trẻ sơ sinh sinh đôi bị bỏ lại ở băng ghế cuối

    Mười tám năm trước, trong một chuyến xe khách chạy đêm, tôi nhìn thấy hai đứa trẻ sơ sinh sinh đôi bị bỏ lại ở băng ghế cuối. Không tã lót tử tế, chỉ quấn tạm trong chiếc khăn mỏng, mặt đỏ bừng vì khóc đến khản giọng.

    Cả xe xôn xao, ai cũng thương nhưng rồi lại quay đi.
    Người ta bảo:
    “Chắc mẹ nó trốn nợ.”
    “Kệ đi, công an sẽ lo.”

    Nhưng tôi thì không đành lòng.

    Đến bến cuối, tôi ôm cả hai đứa xuống xe. Không giấy tờ. Không ai nhận. Tôi đem về nuôi, đặt cho chúng hai cái tên giản dị, coi như trời gửi con cho mình.

    Mười tám năm, tôi nuôi chúng bằng từng bát cháo, từng bộ sách cũ. Hai đứa lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, tối nào cũng nằm hai bên tôi ngủ như hồi còn bé.

    Có những hôm chúng ốm cùng lúc, tôi thức trắng cả đêm.
    Có những ngày hết tiền, tôi nhịn ăn nhưng vẫn mua đủ sữa cho chúng.

    Tôi cứ nghĩ:
    “Chỉ cần chúng khỏe mạnh, thế là đủ.”

    Cho đến sáng nay.

    Một người phụ nữ trung niên đứng trước cổng nhà tôi. Gầy gò, ánh mắt trũng sâu, tay cầm một túi hồ sơ nhàu nát. Vừa nhìn thấy hai đứa, bà khụy xuống khóc.

    Bà nói bà là mẹ ruột của chúng.

    Tôi chết lặng.

    Tôi còn chưa kịp hỏi gì thì bà đã run rẩy đưa cho tôi một tờ giấy xét nghiệm bệnh, giọng nghẹn lại:
    “Chị… đọc đi.”

    Tôi cầm tờ giấy, tay run đến mức không giữ nổi.

    Cả hai đứa… đều mắc cùng một căn bệnh di truyền hiếm.
    Không biểu hiện rõ khi còn nhỏ.
    Nhưng càng lớn, nội tạng sẽ suy dần, sức khỏe yếu đi rất nhanh.
    Và điều đau nhất: chúng không sống thọ được như người bình thường.

    Tôi ngồi phịch xuống ghế.

    Bao nhiêu ký ức ùa về:
    Hai đứa hay mệt sau giờ học.
    Hay đau ngực, khó thở khi vận động mạnh.
    Những cơn sốt vô cớ mà bác sĩ chỉ bảo “do sức đề kháng yếu”.

    Hóa ra… không phải ngẫu nhiên.

    Người phụ nữ òa khóc nức nở, thú nhận 18 năm trước bà bỏ con không phải vì không thương, mà vì chính bà cũng mang bệnh, biết chắc sẽ truyền cho con. Bà nghèo, tuyệt vọng, sợ nhìn con lớn lên rồi chết dần trước mắt.

    Bà nói trong nước mắt:
    “Em quay lại không phải để giành con…
    Em chỉ muốn chị biết sự thật…
    Và xin lỗi vì đã để chị gánh thay nỗi đau này.”

    Tôi quay sang nhìn hai đứa con đang ngồi ngoài hiên, cười đùa vô tư như mọi ngày. Tim tôi đau đến mức không thở nổi.

    Mười tám năm.
    Chúng ăn cùng tôi, ngủ cùng tôi, gọi tôi là mẹ.
    Giờ tôi mới biết… thời gian bên chúng có hạn.

    Tôi trả lại tờ giấy cho người phụ nữ kia, giọng khàn đặc:
    “Chị không cần biết chúng sống được bao lâu.
    Chỉ cần biết…
    Một ngày còn thở, chúng vẫn là con của chị.”

    Người phụ nữ ôm mặt khóc nấc lên.

    Còn tôi, tối đó nằm giữa hai đứa như mọi khi, ôm chặt lấy chúng, lần đầu tiên trong đời sợ bình minh đến.

    Có những đứa trẻ không sinh ra từ máu mủ…
    nhưng lại gắn với nhau bằng cả một đời yêu thương và nỗi đau không nói thành lời.

  • Anh trai mất tích từ năm 1990, cả nhà tôi đi tìm mà không thấy, vậy mà 30 năm sau có 1 chiếc xe ô tô tiền tỷ đứng trước cổng, người đàn ông bước xuống cầm theo 3 quyển sổ đỏ

    Anh trai mất tích từ năm 1990, cả nhà tôi đi tìm mà không thấy, vậy mà 30 năm sau có 1 chiếc xe ô tô tiền tỷ đứng trước cổng, người đàn ông bước xuống cầm theo 3 quyển sổ đỏ

    Anh trai tôi mất tích từ năm 1990. Ngày ấy, anh mới ngoài 20, nói là lên thành phố lập nghiệp rồi bặt vô âm tín. Cả nhà tôi dốc hết sức đi tìm, đăng báo, gửi ảnh, hỏi han khắp nơi nhưng tuyệt nhiên không một manh mối. Bố mẹ tôi ngày nào cũng thắp hương gọi tên con, mong một ngày anh quay về.

    Thời gian thấm thoắt… hơn 30 năm trôi qua. Tóc cha đã bạc, lưng mẹ đã còng, cả nhà coi như anh đã không còn.

    Ấy vậy mà một buổi chiều, cả xóm nháo nhác khi thấy một chiếc xe ô tô tiền tỷ dừng trước cổng nhà. Cửa mở, một người đàn ông trung niên bước xuống, dáng vóc phong trần nhưng gương mặt lại… là anh trai tôi! Mẹ tôi vừa nhìn thấy đã khóc ngất, còn bố run rẩy vịn tường.

    Trong tay anh là ba quyển sổ đỏ. Cả họ hàng ùa ra, ai cũng nghĩ: “Anh thành đạt, nay về báo hiếu cha mẹ rồi!” Không khí rưng rưng xúc động.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

    Thế nhưng, khi đặt ba cuốn sổ đỏ lên bàn, anh lạnh lùng cất tiếng:

    – “Đây không phải quà báo hiếu. Đây là ba mảnh đất mà… bố mẹ đã bán rẻ cho người ta năm xưa để đi tìm tôi. Tôi bỏ tiền chuộc lại hết rồi. Nhưng tôi không mang về để dâng, mà để… đòi lại phần của mình.”

    Cả căn nhà sững sờ. Mẹ tôi chết lặng, nước mắt lã chã. Bố ngồi phịch xuống ghế, bàn tay run bần bật. Anh tiếp tục, giọng nghèn nghẹn nhưng cứng rắn:

    – “Ba mươi năm nay, tôi không hề mất tích. Tôi ra đi vì chính sự áp đặt, sự bất công trong gia đình này. Hôm nay tôi trở về, không phải để làm con ngoan hiếu thảo, mà để lấy lại những gì lẽ ra thuộc về tôi.”

    Không khí nghẹt thở, từ niềm vui đoàn tụ phút chốc hóa thành bi kịch. Những giọt nước mắt hạnh phúc vừa rơi đã hóa thành nỗi đau… khi gia đình hiểu ra: đứa con tưởng mất tích nay trở về, nhưng không còn là chỗ dựa, mà là vết dao cứa thẳng vào trái tim người ở lại.