Danh mục: Chưa phân loại

  • Cậu Thành – một thanh niên mới 24 tuổi, đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Gia đình nghèo, bố mẹ đau đớn, gom góp tiền lo tang lễ. Ai cũng tiếc thương,

    Cậu Thành – một thanh niên mới 24 tuổi, đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Gia đình nghèo, bố mẹ đau đớn, gom góp tiền lo tang lễ. Ai cũng tiếc thương,

    Cậu Thành – một thanh niên mới 24 tuổi, đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Gia đình nghèo, bố mẹ đau đớn, gom góp tiền lo tang lễ. Ai cũng tiếc thương, bởi Thành hiền lành, ngoan ngoãn, đang chuẩn bị đi nước ngoài làm việc.

    Chiếc quan tài gỗ được đặt giữa sân nhà, trang trọng, nghi ngút khói hương. Đến giờ đẹp – 9h13 phút sáng, thầy cúng gật đầu cho phép đóng nắp quan tài để chuẩn bị đưa đi an táng.

    Có thể là hình ảnh về văn bản

    Nhưng… lạ lùng thay,
    Khi ba người đàn ông cố gắng ép nắp quan tài xuống, nó cứ bật ngược lại, như thể bên trong có gì đó cản trở. Họ càng cố ép, chiếc nắp càng nghiêng lệch.

    Mẹ Thành khóc lóc gào lên:

    “Nó còn điều gì chưa nói với mẹ sao con?”

    Thầy cúng sợ có “điềm”, bèn ra hiệu mở nắp ra kiểm tra lại lần cuối. Khi những chiếc đinh vừa được gỡ ra, mọi người vội hé nắp quan tài ra khoảng 30cm… thì toàn bộ đám tang lập tức chết lặng.

    Một bàn tay người… thò lên từ bên trong.
    Nhưng không phải bàn tay của cậu Thành!

    Cả nhà tái mét, hét lên:

    “Trời ơi! Không phải Thành! Ai đây???”

    Người cha sững sờ, run rẩy kéo hẳn nắp quan tài ra… và thấy dưới lớp vải liệm là hai thi thể – một là cậu Thành, một là… người đàn ông trung niên mặc đồng phục bệnh viện.

    Cảnh sát được gọi đến khẩn cấp.
    Cuộc điều tra diễn ra ngay trong tang lễ. Sau gần hai giờ đồng hồ tra xét, sự thật chấn động được hé lộ:

     

    Người đàn ông nằm cạnh thi thể Thành là bệnh nhân tâm thần đã mất tích tại một bệnh viện cách đó 30km. Theo camera giám sát và lời khai của đơn vị vận chuyển quan tài, đã có sai sót nghiêm trọng.
    Đêm trước khi đóng nắp, trong lúc nhân viên hậu cần bận đi lấy dụng cụ, người đàn ông lẻn vào – nằm vào trong quan tài bên cạnh xác Thành mà không ai hay.

    Sự việc càng chấn động hơn khi người của viện tiết lộ:

    “Ông ta từng mất con trai vì tai nạn giao thông, sau đó phát điên… và từng lẩm bẩm rằng ‘ta phải đưa nó về, phải đi cùng nó’…”

    Không ai biết bằng cách nào ông tìm thấy quan tài Thành. Nhưng sự trùng hợp khiến cả xóm rùng mình.

    Cuối cùng, thi thể người đàn ông được đưa về viện để an táng riêng.
    Gia đình Thành vẫn tiếp tục lo hậu sự, lần này đóng nắp lại trơn tru không còn trở ngại gì.

    Khi xe tang lăn bánh, bà nội Thành chỉ lẩm bẩm:

    “Chắc… cậu ấy không muốn người cô độc ấy đi lạc thêm lần nào nữa…”

    Không có oan hồn, không có ma quái – chỉ có nỗi đau của một người cha điên dại vì mất con, lạc giữa trần gian trong chiếc quan tài không dành cho mình.

  • Nguyễn Quốc Cường bị b:ắt

    Nguyễn Quốc Cường bị b:ắt

    Nguyễn Quốc Cường bị b:ắt

    Công an xã Tân Đông tuần tra bắt giữ đối tượng trộm cùng lúc phát hiện đối tượng sử dụng trái phép chất maithuy.

    1gfdsgdsjfd-1-1767152451.jpg
    Đối tượng Nguyễn Quốc Cường cùng tang vật

    Khoảng 14 giờ ngày 26/12/2025, trong quá trình tuần tra phòng, chống tội phạm trên địa bàn, Tổ công tác phát hiện 01 đối tượng điều khiển xe mô tô trên tuyến tỉnh lộ 871 có biểu hiện nghi vấn nên tổ chức

    Tại cơ quan Công an, qua đấu tranh ban đầu, đối tượng khai tên Nguyễn Quốc Cường (Sinh năm 1996, cư trú tại ấp Chợ Bến, xã Tân Điền, tỉnh Đồng Tháp), khoảng 12 giờ ngày 26/12/2025 vừa trộm xe mô tô Honda Wave Alpha màu đen biển kiểm soát 63B7-515.98 tại ấp Kinh Trên, xã Tân Điền, tỉnh Đồng Tháp. Sau khi trộm xe, đối tượng đã thay biển số 63B6-257.25 chạy về hướng TP.HCM để tiêu thụ thì bị lực lượng Công an xã Tân Đông tuần tra bắt giữ.

    Công an xã Tân Đông đã lập hồ sơ ban đầu, đồng thời liên hệ Công an xã Tân Điền để trao đổi tình hình, tiến hành bàn giao hồ sơ, đối tượng và tang vật

    Cùng thời điểm, tại quán Trà sữa nói trên, lực lượng Công an nhận thấy hai nam thanh niên có biểu hiện nghi vấn sử dụng trái phép chất ma tuý. Tổ công tác đã đưa hai nam thanh niên về trụ sở Công an xã để kiểm tra. Tại cơ quan Công an, hai thanh niên khai tên Phạm Quốc Dũng, sinh năm 1993, ngụ Khu phố 12B, phường Gò Công, tỉnh Đồng Tháp và Huỳnh Tấn Phát, sinh năm 1990 ngụ khu phố Ông Non, phường Sơn Qui, tỉnh Đồng Tháp. Kết quả kiểm tra cho thấy cả Dũng và Phát đều dương tính với chất ma tuý. Hiện Công an xã Tân Đông tiếp tục xác minh, điều tra để xử lý

    Trong thực hiện cao điểm tấn công, không chỉ chủ động kiểm soát địa bàn và đấu tranh phòng, chống tội phạm, Công an xã Tân Đông còn tăng cường phối hợp chặt chẽ với Ban Chỉ huy Quân sự xã, Đồn Biên phòng Kiểng Phước tổ chức nhiều đợt tuần tra liên ngành, để phòng ngừa, phát hiện và xử lý kịp thời các hành vi vi phạm, quyết tâm thực hiện hiệu quả chỉ tiêu đề ra, không để xảy ra bị động, bất ngờ trong mọi hoạt động.

    Với tinh thần quyết liệt, khẩn trương trong đấu tranh, truy vết tội phạm, lực lượng Công an xã Tân Đông tiếp tục khẳng định quyết tâm giữ vững an ninh, trật tự, mang lại cuộc sống bình yên cho Nhân dân, nhất là trong thời điểm diễn ra các sự kiện chính trị và ngày lễ lớn sắp tới.

    Tội trộm cắp tài sản được quy định tại Điều 173 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi 2017), cụ thể như sau:

    * Khung 1:

    Người nào trộm cắp tài sản của người khác trị giá từ 2.000.000 đồng đến dưới 50.000.000 đồng hoặc dưới 2.000.000 đồng nhưng thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm:

    + Đã bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi chiếm đoạt tài sản mà còn vi phạm;

    + Đã bị kết án về tội này hoặc về một trong các tội quy định tại các điều 168, 169, 170, 171, 172, 174, 175 và 290 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi 2017), chưa được xóa án tích mà còn vi phạm;

    + Gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội;

    + Tài sản là phương tiện kiếm sống chính của người bị hại và gia đình họ;

    + Tài sản là di vật, cổ vật.

    * Khung 2:

    Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm:

    + Có tổ chức;

    + Có tính chất chuyên nghiệp;

    + Chiếm đoạt tài sản trị giá từ 50.000.000 đồng đến dưới 200.000.000 đồng;

    + Dùng thủ đoạn xảo quyệt, nguy hiểm;

    + Hành hung để tẩu thoát;

    + Tài sản là bảo vật quốc gia;

    + Tái phạm nguy hiểm.

    * Khung 3:

    Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 07 năm đến 15 năm:

    + Chiếm đoạt tài sản trị giá từ 200.000.000 đồng đến dưới 500.000.000 đồng;

    + Lợi dụng thiên tai, dịch bệnh.

    * Khung 4:

    Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 12 năm đến 20 năm:

    + Chiếm đoạt tài sản trị giá 500.000.000 đồng trở lên;

    + Lợi dụng hoàn cảnh chiến tranh, tình trạng khẩn cấp.

    * Hình phạt bổ sung: Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng.

    Theo nguồn: https://gocnhinphaply.nguoiduatin.vn/nguyen-quoc-cuong-bi-bat-30547.html

  • Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Ngày mai, miền Bắc có mưa to, xuất hiện rét đậm

    Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Ngày mai, miền Bắc có mưa to, xuất hiện rét đậm

    Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, hiện nay (31/12), một bộ phận không khí lạnh đang di chuyển xuống nước ta, ở Bắc Bộ đã có mưa vài nơi.

    Dự báo, ngày mai, không khí lạnh này sẽ ảnh hưởng đến khu vực Đông Bắc Bộ, sau đó mở rộng ra các khu vực khác.

    Do ảnh hưởng của không khí lạnh, từ đêm nay, khu vực Đông Bắc Bộ có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông. Ngày và đêm 1/1/2026, khu vực Tây Bắc Bộ, Thanh Hóa và Nghệ An có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông.

    Từ ngày mai, miền Bắc chuyển rét, vùng núi có nơi rét đậm, rét hại, nhiệt độ thấp nhất dưới 7 độ C.

    Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Ngày mai, miền Bắc có mưa to, xuất hiện rét đậm - Ảnh 1.

    Miền Bắc đón đợt không khí lạnh gây mưa rét vào ngày đầu năm mới (Ảnh: Tiền phong).

    Dự báo thời tiết các khu vực trên cả nước đêm 31/12/2025 và ngày 1/1/2026

    Thời tiết Hà Nội có mưa, mưa rào rải rác. Nhiệt độ từ 17-22 độ.

    Phía Tây Bắc Bộ đêm có mưa vài nơi, ngày có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông. Nhiệt độ từ 14-24 độ.

    Phía Đông Bắc Bộ có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông. Nhiệt độ từ 15-22 độ.

    Khu vực Thanh Hóa – Thừa Thiên Huế: phía Bắc đêm có mưa vài nơi, ngày có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông. Phía Nam đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 17-27 độ.

    Duyên hải Nam Trung Bộ đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 19-29 độ.

    Cao nguyên Trung Bộ đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 14-28 độ.

    Nam Bộ đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 20-32 độ.

  • Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Sáng 12-12, Cục Cảnh sát giao thông (C08, Bộ Công an) ban hành kế hoạch nhằm siết chặt trật tự và đảm bảo an toàn giao thông phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI…

    Theo C08, đợt cao điểm được triển khai trên phạm vi toàn quốc với yêu cầu chủ động nắm tình hình từ sớm, từ xa, dự báo đúng và xử lý kịp thời mọi nguy cơ mất an toàn giao thông, ùn tắc, tai nạn đặc biệt nghiêm trọng và các vụ việc gây rối trật tự công cộng.

    Kế hoạch trên với mục tiêu không để xảy ra điểm nóng, bảo đảm tuyệt đối an toàn cho các sự kiện chính trị, kinh tế, văn hóa quan trọng diễn ra trong năm 2026.


    Sáng 12-12, cảnh sát giao toàn quốc tổ chức lễ xuất quân thực hiện kế hoạch. Ảnh: C08 cung cấp
    Lực lượng cảnh sát giao thông sẽ triển khai đồng bộ các giải pháp nghiệp vụ, kiềm chế tai nạn giao thông, hạn chế ùn tắc tại Hà Nội, TPHCM và các địa bàn trọng điểm; xử lý nghiêm các hành vi vi phạm như tụ tập, đua xe trái phép, lạng lách, đánh võng, chống người thi hành công vụ.

    Cùng với đó, C08 yêu cầu toàn lực lượng chấp hành nghiêm quy trình công tác và điều lệnh công an nhân dân, ứng xử chuẩn mực, không để phát sinh mâu thuẫn nhỏ dẫn tới phức tạp, ảnh hưởng đến an ninh, an toàn của các sự kiện.

    Trên tuyến đường bộ, các tổ công tác tập trung kiểm tra, xử lý các hành vi vi phạm là nguyên nhân trực tiếp gây tai nạn như sử dụng rượu bia và chất ma túy khi điều khiển phương tiện, chạy quá tốc độ, đi sai làn đường, chuyển hướng không có tín hiệu, điều khiển xe quá tải, quá khổ hoặc cơi nới thùng hàng.

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán Bính Ngọ, cảnh sát giao thông toàn quốc đồng loạt kiểm tra nồng độ cồn.

    Với tuyến đường thủy, C08 chỉ đạo siết chặt quản lý phương tiện, thuyền viên, điều kiện an toàn tại cảng, bến và các hoạt động vận chuyển hàng hóa, hành khách.

    Một trong những nội dung quan trọng của đợt cao điểm là tổ chức tuần tra, kiểm soát liên tuyến trên toàn tuyến Quốc lộ 1A từ Lạng Sơn đến Cà Mau. C08 triển khai mô hình kết hợp hóa trang và công khai, tuần tra cơ động và kiểm soát cố định, bố trí lực lượng 24/24 giờ với 4 ca trực mỗi ngày.

    Cùng với hoạt động tuần tra, C08 yêu cầu 100% tổ công tác sử dụng thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ, gồm camera cầm tay và camera mini gắn trên người để ghi hình xuyên suốt quá trình kiểm tra, xử lý tại điểm kiểm soát hoặc tại trạm cảnh sát giao thông.

    Trong khi đó, để bảo đảm giao thông thông suốt phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và các hoạt động dịp Tết Nguyên đán, lực lượng cảnh sát giao thông tại các địa phương được yêu cầu chủ động nắm chắc thông tin về lịch trình di chuyển của các đoàn đại biểu và lãnh đạo Đảng, Nhà nước; khảo sát kỹ các nút giao trọng điểm, khu vực lễ hội, điểm du lịch, những đoạn đường đèo dốc và vị trí có nguy cơ sạt lở cao.

    Khi xảy ra ùn tắc, lực lượng phải triển khai phân luồng từ xa, phối hợp ứng trực cả ban đêm tại các điểm nguy hiểm, đồng thời sẵn sàng huy động lực lượng khi có yêu cầu tăng cường dẫn đoàn hoặc xử lý tình huống đột xuất.

    https://www.sggp.org.vn/tu-10-gio-mung-1-tet-nguyen-dan-2026-canh-sat-giao-thong-dong-loat-kiem-tra-nong-do-con-post828282.html

  • Khởi tố nữ giúp việc theo giờ Nguyễn Thị Thanh Hương sinh năm 1999

    Khởi tố nữ giúp việc theo giờ Nguyễn Thị Thanh Hương sinh năm 1999

    Ngày 30/12, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, Công an xã Thọ Văn tiếp nhận đơn trình báo của chị Nguyễn Thị N., sinh năm 1984, trú tại khu 2 (thuộc Tề Lễ cũ), xã Thọ Văn về việc gia đình bị mất trộm 1 con lợn đất tiết kiệm để trong tủ quần áo tại phòng ngủ. Bên trong lợn đất có khoảng 10 triệu đồng là số tiền gia đình tích góp trong thời gian dài.

    Ngay sau khi tiếp nhận thông tin, Công an xã Thọ Văn đã khẩn trương triển khai các biện pháp xác minh, thu thập tài liệu, rà soát các đối tượng nghi vấn trên địa bàn. Qua quá trình điều tra, lực lượng Công an xác định đối tượng thực hiện hành vi trộm cắp là Nguyễn Thị Thanh Hương, sinh năm 1999, trú tại khu 2 (thuộc Tề Lễ cũ), xã Thọ Văn.

    Khởi tố nữ giúp việc theo giờ Nguyễn Thị Thanh Hương sinh năm 1999 - Ảnh 1.

    Đối tượng Nguyễn Thị Thanh Hương chỉ nơi thực hiện hành vi trộm cắp (Ảnh: Công an Phú Thọ).

    Quá trình làm việc với cơ quan Công an, Nguyễn Thị Thanh Hương khai nhận trước đó từng nhiều lần được gia đình chị N. thuê đến dọn dẹp vệ sinh nhà ở.

    Trong các lần làm việc này, đối tượng đã quan sát, nắm được không gian sinh hoạt, vị trí các phòng chức năng trong gia đình và phát hiện gia đình cất giữ lợn đất tiết kiệm trong tủ quần áo tại phòng ngủ.

    Mặc dù ban đầu chưa thực hiện hành vi trộm cắp, song việc biết rõ vị trí cất giữ tài sản đã khiến đối tượng nảy sinh ý định chiếm đoạt.

    Do thiếu tiền tiêu xài cá nhân, Nguyễn Thị Thanh Hương đã lợi dụng sự tin tưởng của gia đình bị hại, quay lại và thực hiện hành vi trộm cắp lợn đất chứa tiền mặt.

    Tại cơ quan Công an, đối tượng đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội và tự nguyện giao nộp lại số tiền 10,3 triệu đồng để phục vụ công tác điều tra.

    Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, ngày 27/12, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã ra Quyết định khởi tố vụ án, Quyết định khởi tố bị can và Lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Nguyễn Thị Thanh Hương về hành vi “Trộm cắp tài sản” theo quy định của pháp luật.

  • Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng,

    Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng,

    Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng.

    Tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi xoay ca với em gái, còn vợ tôi thì… tuyệt nhiên không thấy mặt. Hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, con nhỏ, mệt mỏi đủ đường.

    Tôi buồn. Nhưng vẫn tự nhủ: thôi thì mỗi người một hoàn cảnh.

    Cho đến hôm tôi có chuyến công tác ba ngày.

    Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hẳn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm:

    “Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”

    Tôi sững lại.

    Suốt một tháng không bén mảng, giờ tôi vừa đi vắng thì đòi vào chăm?
    Linh cảm trong tôi nổi lên rất rõ — có gì đó không ổn.

    Tối hôm đó, tôi lấy cớ quên tài liệu, quay lại viện sớm hơn dự kiến.

    Trời đã khuya. Hành lang khoa nội vắng tanh. Tôi đi nhẹ, tránh gây tiếng động.

    Khi đến gần phòng mẹ, tôi nghe thấy giọng vợ mình — thì thầm, nhỏ nhưng rành rọt.

    “…mẹ ký đi, con nói thật, ký xong là mẹ khỏe liền. Không cần phiền anh ấy nữa.”

    Tim tôi đập mạnh. Tôi đứng nép sau bức tường, nhìn vào trong phòng.

    Vợ tôi đang ngồi sát giường bệnh.
    Trên tay cô ấy là một xấp giấy.

    Không phải giấy khám bệnh.
    Là giấy ủy quyền và chuyển nhượng.

    Mẹ tôi yếu, tay run run, ánh mắt mệt mỏi và hoang mang. Bà nhìn vợ tôi như đang cố hiểu điều gì đó nhưng không còn đủ tỉnh táo.

    Vợ tôi vẫn dịu giọng:

    “Mẹ ký cho con đứng tên tạm thôi. Sau này khỏi bệnh, con trả lại.
    Không ký thì… viện phí chắc tụi con không kham nổi nữa.”

    Tôi không nhớ mình đã đẩy cửa vào bằng cách nào.

    Chỉ nhớ gương mặt vợ tôi tái đi khi nhìn thấy tôi đứng đó.

    “Anh… sao anh về?”

    Tôi bước tới, giật lấy xấp giấy.

    “Em vào viện để chăm mẹ… hay để tranh thủ lúc anh không có mặt?”

    Căn phòng lặng như tờ.

    Mẹ tôi nhìn tôi, nước mắt lăn xuống má:

    “Nó bảo ký để lo viện phí…”

    Tôi quay sang vợ, giọng lạnh hẳn:

    “Tiền viện phí là anh trả.
    Nhà đất của mẹ — không phải phần việc của em.”

    Vợ tôi lắp bắp, nhưng không còn câu nào tròn nghĩa.

    Sáng hôm sau, tôi chuyển mẹ sang phòng khác.
    Đổi người chăm sóc.
    Và mang toàn bộ giấy tờ về.

    Cuộc hôn nhân của tôi kết thúc không lâu sau đó.

    Không phải vì nghèo khó.
    Không phải vì vất vả.

    Mà vì có những người chỉ chờ đúng lúc người khác yếu nhất…
    để ra tay ngọt ngào nhất.

    Và có những người chồng, nếu không quay lại sớm hơn một bước,
    sẽ mất nhiều hơn cả một người mẹ.

  • Cuối cùng thì cũng bỏ được cô vợ nghèo rớt mùng tơi để đường đường chính chính cưới con gái giám đốc làm vợ

    Cuối cùng thì cũng bỏ được cô vợ nghèo rớt mùng tơi để đường đường chính chính cưới con gái giám đốc làm vợ

    Đêm tân hôn, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà trắng toát, không tài nào ngủ được.

    Tôi và vợ cũ quen nhau từ những năm đại học. Khi ấy, chúng tôi chỉ là hai đứa bạn cùng nhóm học, hay ngồi lại thư viện đến tối muộn, chia nhau ổ bánh mì rẻ tiền và mơ mộng về một tương lai đủ đầy. Tình bạn lớn dần thành tình yêu lúc nào không hay. Ra trường, chúng tôi kết hôn, dọn về một căn nhà trọ nhỏ, bắt đầu cuộc sống vợ chồng bằng hai bàn tay trắng và mức lương chỉ vừa đủ ăn.

    Những ngày đầu, dù nghèo nhưng vui. Thế nhưng, càng sống lâu trong cảnh chật vật, tôi càng không cam chịu. Tôi nhìn bạn bè lần lượt mua nhà, đổi xe, còn mình thì vẫn loay hoay với tiền điện tiền nước, thuê nhà, trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ rằng mình phải giàu nhanh, càng nhanh càng tốt.

    Rồi nghe bạn rủ rê đầu tư chứng khoán, tôi âm thầm lao vào, giấu vợ vì sợ cô ấy lo lắng. Kết quả là tôi thua trắng. Ngày mang khoản nợ đầu tiên về nhà, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một trận cãi vã, nhưng vợ chỉ ngồi im, nước mắt rơi lã chã.

    – Thôi, còn người là còn của. Mình cùng nhau làm ăn, cố gắng trả dần là được. Số tiền đã mất coi như mua một bài học đi. 

    Câu nói đó khiến tôi vừa biết ơn, vừa thấy bản thân bất lực. Thế nhưng, chính sự bao dung ấy lại khiến tôi càng không cam tâm. Tôi muốn gỡ gạc, muốn chứng minh rằng mình không phải kẻ thất bại. Tôi lén vay nặng lãi, tiếp tục lao vào chứng khoán. Lần này có lời, tôi mừng rỡ, tham lam, đầu tư tiếp… rồi lại mất tất cả. Sau vài lần như vậy, số nợ chồng chất lên tới cả tỷ đồng.

    Khi vợ dọa ly hôn, tôi mới chịu dừng lại. Tôi làm việc giờ hành chính, tối chạy xe ôm, khuya về người mệt rã rời. Vợ tôi cũng tằn tiện từng đồng, gom góp đưa tôi trả nợ. Ba năm trôi qua như một guồng quay không lối thoát. Chúng tôi kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần.

    Mừng rỡ vì bỏ được vợ để cưới con gái giám đốc, đêm tân hôn tôi chết lặng khi em vén váy lên - 1

    Khi tôi báo nợ về nhà lần đầu, vợ đã động viên tôi. (Ảnh minh họa)

    Vợ tôi ngày càng gầy, da sạm đi vì thiếu ngủ. Tôi thì chán nản, thấy cuộc đời chỉ toàn là trả nợ và trả nợ. “Chuyện vợ chồng” thưa dần, những cuộc trò chuyện cũng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Khoảng cách giữa hai đứa lớn lên từng ngày mà không ai đủ sức kéo lại.

    Ngày nào tôi cũng nghe vợ quát con, than thở chuyện chi tiêu. Những bữa cơm đơn điệu, mặn chát. Giọng nói oang oang vì mệt mỏi. Tôi bắt đầu cáu gắt, soi mói từng khuyết điểm nhỏ của vợ, quên mất rằng chính tôi mới là người đẩy gia đình đến cảnh này. Nhìn căn nhà trọ chật chội, bề bộn, tôi chỉ ước có thể trốn chạy.

    Rồi trong một buổi tân gia nhà giám đốc, tôi gặp Ngọc, con gái ông. Tôi không có ý định gì, nhưng cô ấy lại chủ động làm quen, theo đuổi tôi quyết liệt. Từ lúc được con gái sếp để ý, công việc của tôi thuận lợi hẳn. Tôi được điều sang bộ phận nhàn hơn, có tương lai hơn, quen thêm nhiều mối quan hệ tốt.

    Có tiền, tôi càng lạnh nhạt với vợ. Khi chuyện ngoại tình bị phát hiện, vợ tôi không làm ầm lên mà chỉ lặng lẽ nói:

    – Em mệt rồi, mình dừng lại đi.

    Tôi không níu kéo. Chúng tôi ly hôn, tôi giao con cho vợ nuôi. Một tháng sau, tôi tái hôn với Ngọc. Bố vợ mới cho tiền mua nhà, tôi hân hoan vì cuối cùng cũng có nhà ở thành phố, điều mà tôi từng mơ suốt bao năm.

    Nhưng ngay đêm tân hôn, tôi đã chết lặng.

    Mừng rỡ vì bỏ được vợ để cưới con gái giám đốc, đêm tân hôn tôi chết lặng khi em vén váy lên - 2

    Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và Ngọc, nên tôi đã rất mong chờ. (Ảnh minh họa)

    Tôi và Ngọc tuy là mối tình vụng trộm, nhưng khi yêu chúng tôi chưa từng vượt quá giới hạn. Hay nói cách khác, đêm tân hôn chính là đêm đầu tiên của chúng tôi và tôi đã rất mong chờ.

    Khi Ngọc bước ra từ phòng tắm, vén chiếc váy lụa lên, tôi sững sờ khi thấy trên đùi cô ấy có một vết sẹo to, nhăn nhúm. Tôi không nói được lời nào. Ngọc nhìn tôi, giọng run run hỏi:

    – Anh không nhớ em sao?

    Rồi Ngọc thú nhận, cô ấy chính là mối tình qua mạng tôi từng yêu khi còn là sinh viên. Ngày đó, sau một thời gian nhắn tin qua mạng, cô ấy tìm về quê gặp tôi. Tôi đã sốc vì ngoại hình cô ấy khác xa ảnh, rồi từ chối phũ phàng, nói những lời làm tổn thương cô ấy. Sau đó, vì tuyệt vọng, cô ấy lao ra đường mà không để ý rồi bị tai nạn giao thông, gãy xương đùi, phải phẫu thuật, để lại những vết sẹo ấy.

    Ngọc còn kể rằng cô đã phẫu thuật thẩm mỹ để đẹp hơn, nhưng suốt thời gian qua, cô ấy luôn mang trong lòng hình bóng tôi. Cuộc gặp lại ở tiệc tân gia khiến cô tin đó là định mệnh, và bằng mọi giá muốn có tôi.

    Nghe xong, tôi chết lặng. Những mảnh ký ức cũ ùa về, đặc biệt là gương mặt Ngọc năm xưa. Dù cô ấy bây giờ đã khác, đẹp hơn, tự tin hơn, nhưng hình ảnh cũ ấy cứ bám lấy tâm trí tôi, không sao xua đi được.

    Đêm tân hôn, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà trắng toát. Tôi không dám quay sang phía Ngọc. Trong đầu tôi vang lên một câu hỏi đáng sợ: nếu sau này có con, lỡ nó giống gương mặt cũ của cô ấy thì sao? Nghĩ đến đó, tim tôi thắt lại, vừa sợ hãi vừa tội lỗi. Tôi không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này hay không nữa?

  • 40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tậ/t cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…

    40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tậ/t cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…

    Cả tuổi thanh xuân v/ắt ki/ệt trong những mối tình dở dang, người thì p/hản b//ội, kẻ lại xem tôi như trạm dừng tạm. Mẹ tôi năm nào cũng thở dài, rồi một ngày nói như van nài:

     

    “Hay con lấy anh Dũng đi, dù chân nó có/ t/ật nhưng tính tình hiền, thương con thật lòng.”

    Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi 5 tuổi, chân phải bị t//ật nhẹ sau một vụ TN năm 17 tuổi, đi cà nhắc. Anh sống cùng mẹ già, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa điện tử ở nhà. Mọi người bảo anh thương tôi đã lâu nhưng không dám ngỏ.

    Tôi nghĩ: 40 tuổi rồi, đâu còn thời gian chờ ai hoàn hảo nữa. Thế là, trong một buổi chiều buồn mưa, tôi gật đầu đồng ý.

    Không váy cưới, không hoa tươi, chỉ mấy mâm cơm giản dị.

    Đêm t/ân h/ôn, tôi nằm im trên giường, hai tay run run. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn lộp độp trên mái tôn. Anh Dũng bước vào phòng, dáng đi khập khiễng, tay cầm ly nước.

    “Em uống đi, cho đỡ hồi hộp,” – anh nói, giọng nhẹ như gió.

    Anh cẩn thận kéo chăn, tắt đèn, ngồi xuống mép giường. Không khí lặng im đến ngộp thở. Tôi nhắm mắt, tim đập loạn, chờ đợi một điều mơ hồ giữa lo lắng và s::ợ h;;ãi.

    Nhưng phút sau, tôi nghe tiếng anh nói khẽ…

    …Giọng anh trầm và chậm, như sợ làm vỡ không khí mong manh ấy:

    — “Em… em ngủ đi. Hôm nay chắc em mệt lắm rồi.”

    Tôi khẽ mở mắt, sững người.

    Anh không chạm vào tôi. Không hề.

    Anh chỉ đặt ly nước lên bàn, rồi nằm nghiêng sát mép giường, giữ một khoảng cách rất rõ ràng. Tôi nghe tiếng anh kéo chăn cẩn thận, như sợ làm tôi giật mình.

    — “Anh quen ngủ dưới đất rồi,” anh nói nhỏ, có chút ngượng. “Nếu em chưa sẵn sàng… thì anh đợi.”

    Tim tôi thắt lại.

    Bốn mươi tuổi, tôi đã trải qua đủ mọi lời hứa, đủ mọi đụng chạm vội vàng mang danh yêu đương. Người thì nôn nóng chiếm lấy, kẻ thì bỏ đi sau khi đã đạt được điều mình muốn.

    Còn người đàn ông chân cà nhắc này… trong đêm tân hôn… lại chọn lùi lại.

    Tôi quay sang nhìn bóng lưng anh trong ánh đèn ngủ vàng nhạt. Bờ vai anh gầy, lưng hơi cong, dáng nằm co lại như người sợ làm phiền người khác.

    — “Anh Dũng…” tôi gọi khẽ.

    Anh giật mình, quay lại:

    — “Em cần gì không?”

    Tôi cắn môi, cổ họng nghẹn lại:

    — “Sao… sao anh không giận? Em đã là vợ anh rồi mà.”

    Anh im lặng một lúc, rồi cười rất hiền:

    — “Vợ thì cũng là một con người. Anh cưới em về để thương, không phải để em phải chịu đựng.”

    Câu nói ấy khiến nước mắt tôi rơi xuống gối lúc nào không hay.

    Tôi chợt hiểu ra, điều khiến tôi run rẩy từ đầu đến cuối không phải vì sợ hãi… mà vì chưa từng được đối xử tử tế đến vậy.

    Tôi khẽ kéo tay anh:

    — “Anh… lên đây nằm đi. Em không sao.”

    Anh bối rối:

    — “Anh sợ… em miễn cưỡng.”

    Tôi lắc đầu, giọng run hơn cả anh:

    — “Lần này… là em tự nguyện.”

    Anh nằm xuống cạnh tôi, nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ. Không vội vàng, không chiếm hữu. Chỉ là một bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên tay tôi, run run chẳng kém.

    Ngoài kia, mưa vẫn rơi.

    Trong căn phòng nhỏ, lần đầu tiên sau 40 năm, tôi thấy lòng mình yên đến lạ.

    Không phải vì tôi lấy được chồng.

    Mà vì cuối cùng, tôi lấy được một người đàn ông biết dừng lại đúng lúc.

  • Vợ đi làm công ty

    Vợ đi làm công ty

    Cân nhắc trước khi xem Video

    *Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

    Cân nhắc trước khi xem Video

    *Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái.

    Cân nhắc trước khi xem Video

    *Bài viết không nhằm cổ xuý hay khuyến khích bất kỳ hành động tiêu cực nào, mà chỉ mang mục đích chia sẻ và lên án những hành vi sai trái. 
  • Một hành khách đòi máy bay hạ cánh ngay lập tức vì phát hiện ra điều bất thường của 2 tiếp viên nhưng tổ phi công nhất quyết không đồng ý

    Một hành khách đòi máy bay hạ cánh ngay lập tức vì phát hiện ra điều bất thường của 2 tiếp viên nhưng tổ phi công nhất quyết không đồng ý

    Ngày hôm đó, chuyến bay 9C247 của hãng Novia Air chở 162 người rời đường băng trong đêm yên ả. Không ai biết đây sẽ là một trong những giờ bay định mệnh nhất lịch sử hãng.

    Ở ghế 19C là Trần Minh Lâm, 38 tuổi – từng 6 năm làm kỹ thuật bảo dưỡng máy bay trước khi chuyển nghề. Một người đàn ông bình thường, từng trải, không hay hoảng loạn.

    Nhưng chỉ 25 phút sau khi máy bay đạt độ cao hành trình, Lâm bắt đầu nhận ra điều mà không hành khách nào để ý.

    NHỮNG HÀNH VI KỲ LẠ CỦA HAI TIẾP VIÊN

    gương mặt tái mét, liên tục nhìn đồng hồ và trao đổi ký hiệu tay nhanh, giống như đang tính toán hoặc đếm ngược điều gì đó.

    Không giống người phục vụ chuyến bay – mà như người đang đứng trước một cái chết đã biết trước.

    Lâm càng nghi ngờ hơn khi anh thấy:

    Mai nhanh chóng mở hộc để đồ của tổ bay

    Lấy ra một gói màu xám nhỏ, đặt lại vào đó

    Tay run như người vừa phạm tội

    Lâm bước tới hỏi nhỏ, giọng nghiêm túc:

    “Có trục trặc kỹ thuật hay thay đổi áp suất cabin à? Tôi thấy hai em bất ổn.”

    Hana giật mình, lùi nửa bước, cắn môi và chỉ đáp:

    “Anh về ghế đi… làm ơn.”

    Ánh mắt cô đầy tuyệt vọng, như người muốn nói mà không dám.

    YÊU CẦU HẠ CÁNH KHẨN – NHƯNG BỊ LÃNH ĐẠM GẠT ĐI
    Lâm ngồi xuống mà tim đập liên hồi.

    Anh ấn nút gọi tiếp viên, yêu cầu:

    “Tôi đề nghị báo ngay cho buồng lái. Có dấu hiệu bất thường trong cabin. Tôi nghi vấn vấn đề nghiêm trọng.”

    10 giây sau, điện thoại nội bộ vang đến chỗ Lâm.
    Phi công phụ Quang nói bình thản:

    “Không có cảnh báo hệ thống nào. Không hạ độ cao. Đề nghị hành khách giữ trật tự.”

    Hana đứng bên cạnh, nghe câu đó mà nước mắt rơi xuống ngay tại chỗ.

    Lâm hiểu:

    Buồng lái hoàn toàn chưa biết chuyện

    Chỉ có hai tiếp viên hiểu họ đang đối mặt với gì

    Và họ tuyệt đối không thể nói ra

    30 PHÚT TIẾP THEO – CHUYẾN BAY TRỞ THÀNH ĐỊA NGỤC
    Đèn cabin vụt tắt rồi sáng lại.
    Ghế rung bần bật.
    Nhiều hành khách la lên.

    Và rồi…

    9C247 rơi thẳng đứng ở độ cao gần 10.000 mét.

    Không báo trước.
    Không cảnh báo.
    Chỉ một cú rơi tự do như thang máy đứt cáp.

    Mặt nạ oxy rơi loạt loạt.

    Một phụ nữ bị hất khỏi ghế, đập trán vào trần, máu tóe.

    Tiếng la hét, tiếng cầu nguyện, tiếng trẻ con khóc hòa vào nhau.

    Giữa hỗn loạn đó, Hana quỳ xuống sàn, hai tay ôm đầu, khóc nghẹn:

    “Chúng em không muốn! Người ta ép… Em xin lỗi mọi người…”

    Câu nói đó như đổ thêm dầu vào nỗi hoảng loạn của cabin.

    LÂM LAO VÀO HỘC CHỨA ĐỒ CỦA TỔ BAY
    Không chờ thêm giây nào, Lâm giật cửa hộc số 4, nơi lúc nãy Mai đặt vật gì đó vào.

    Một gói màu xám kích cỡ bàn tay, dây điện nhỏ màu đỏ đang chớp sáng như đếm ngược.

    Lâm gào lên:

    “MỞ CỬA BUỒNG LÁI!!! BÊN TRONG LÀ BOM HẸN GIỜ!”

    Nhưng 9C247 lúc đó như một vật rơi tự do trên trời, phi công không thể nghe, cũng không thể mở.

    Lâm chộp lấy gói, cố tìm dây chính để rút, tay anh run đi vì máy bay rung như sắp vỡ ra từng mảng.

    DƯỚI MẶT ĐẤT – 120 GIÂY MUỘN MÀ GẦN NHƯ ĐỊNH MỆNH
    Ngay khi tín hiệu cấp cứu loại “mất kiểm soát hoàn toàn” được phát đi, trung tâm giám sát nhận được bản cảnh báo từ cơ quan điều tra quốc tế:

    Hana và Mai đang trong danh sách truy nã tạm thời

    Bị nghi liên quan đến đường dây gài thuốc nổ tống tiền trên máy bay

    Hồ sơ gửi tới muộn đúng 2 phút so với thời điểm chuyến bay rơi tự do

    Người trực thông tin mặt đất chỉ kịp thốt lên:

    “Nếu thông báo đến sớm hơn… buồng lái đã biết.”

    NHỮNG PHÚT CUỐI CÙNG TRONG BUỒNG LÁI
    Phi công chính Sato và phi công phụ Quang vật lộn với cần điều khiển, cố lấy lại độ cao.

    Màn hình cảnh báo đỏ rực.
    Áp suất dao động thất thường.
    Hệ thống điều khiển phản hồi hỗn loạn.

    Quang chỉ kịp hét:

    “247… mất kiểm soát… yêu cầu hỗ trợ!”

    Đó là tín hiệu cuối cùng của 9C247.

    ÂM THANH CUỐI CÙNG VỌNG LẠI
    Trong giây cuối cùng trước khi máy bay mất liên lạc, từ cabin người ta thu được:

    Tiếng trẻ con khóc

    Tiếng hành khách cầu nguyện

    Tiếng Hana nấc lên:

    “Xin lỗi mẹ… con không còn lựa chọn…”

    Và tiếng Lâm hét:

    “CẮT MẠCH ĐỎ! NHANH!”

    Sau đó – im lặng hoàn toàn.

    KẾT
    Chuyến bay 9C247 rơi xuống biển sau 47 phút cất cánh.

    37 người sống sót

    Hai tiếp viên tử vong tại cabin

    Phi công và phần lớn hành khách thiệt mạng

    Chất nổ không kịp phát nổ – vì mạch chính bị đứt sau va chạm.

    Kết luận điều tra ghi rõ:

    “Người đầu tiên phát hiện nguy cơ – hành khách ghế 19C, Trần Minh Lâm.”

    Nhưng cho đến tận cuối cùng, chỉ có một câu hỏi vẫn ám ảnh những người sống sót:

    “Nếu tổ bay nghe lời cảnh báo ngay khi Lâm yêu cầu hạ cánh… liệu 9C247 có còn cơ hội trở về?”

    Câu chuyện xây dựng dựa trên nhân vật hư cấu và tình tiết giả định