Danh mục: Chưa phân loại

  • Có câu: “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng m/ồ m/ả” kẻo gia đình s/uy v/ong. Cây âm là cây gì? Cây dương là gì?

    Có câu: “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng m/ồ m/ả” kẻo gia đình s/uy v/ong. Cây âm là cây gì? Cây dương là gì?

    Ở nông thôn ngày càng nhiều người xây biệt thự, và tất cả đều bao gồm một số công đoạn làm cảnh quan, chẳng hạn như trồng cây xung quanh nhà. Tôi từng nghe thế hệ trước nói: “Cây âm không trồng nhà, cây dương không trồng mồ mả”. Cây âm là gì? Có những loại cây duong nào?

    Cây xanh có thể làm tăng vẻ đẹp cho ngôi nhà. Đồng thời, cây xanh có thể làm giảm các chất ô nhiễm không khí và có thể làm cho khung cảnh xung quanh ngôi nhà trở nên đẹp hơn.

    Ví dụ, cây hồng có nghĩa là thịnh vượng, cây lựu có nghĩa là khả năng sinh sản, là sự giàu có. Có thể nói, trồng cây trong sân cũng có thể đóng vai trò làm ngôi nhà thịnh vượng.

    Mộ là nơi người đã khuất sống, chúng tôi gọi là “ngôi nhà ma”, xung quanh mộ người ta cũng sẽ trồng một số cây như cây bách, thông là những cây canh mộ điển hình. Trồng hai loại cây này cạnh mộ sẽ mang lại sự trường thọ. Ý nghĩa về tài lộc. Nhưng việc trồng cây ngoài sân và trồng cây cạnh mộ lại rất đặc biệt, người xưa có câu “cây âm bóng mát không vào nhà, cây dương không vào mộ”. Cây âm có bóng mát và cây dương là cây gì? Xem nhà bạn có cái nào không?

    Cây âm dâm mát ‘kiêng kị’ trồng trong nhà là cây gì?

    1. Cây dâu tằm

    Không nên trồng cây dâu tằm trong sân vì chúng mang ý nghĩa không tốt, trong văn hóa truyền thống, tang lễ gắn liền với cái chết, các từ “dâu” và “tang” trong cây dâu đều đồng âm nên trồng cây dâu trong sân sân được coi là biểu tượng không may mắn.

    Tất nhiên, trên đây là câu nói mê tín, cây dâu không nên trồng ngoài sân chủ yếu vì lá và quả của cây dâu dễ thu hút các loại côn trùng khác nhau, nếu cây dâu trồng ở sân trước cửa thì ban đêm côn trùng sẽ bay vào phòng theo ánh đèn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi của mọi người.

    Thứ hai, tán dâu tương đối rậm rạp, trồng cây dâu ngoài sân dễ dẫn đến nhà thiếu ánh nắng, người sống trong môi trường khép kín lâu ngày dễ mắc bệnh. Ngoài ra, quả dâu khi trưởng thành sẽ rụng nhiều, dễ để lại vết ố bẩn trên mặt đất, cần phải vệ sinh thường xuyên, điều này sẽ làm tăng gánh nặng bảo trì sân ở một mức độ nhất định nên không thích hợp để trồng cây dâu trong sân.

    trồng cây phong thuỷ,

    2. Cây liễu

    Cây liễu là loại cây mang tính nữ điển hình, khi đến mộ cúng tổ tiên, người ta thường cắm một cành liễu trước mộ, sau đó treo một ít tiền trên cành liễu, đây gọi là “làm lễ”, biểu thị. Ngoài ra, khi làm lễ trong các nghi lễ an táng, người con hiếu thảo thường phải cầm một cây gậy hiếu thảo, cây gậy hiếu thảo ở đây được làm bằng cây liễu, tương truyền có tác dụng “gọi hồn”. Theo người xưa, cây liễu không nên trồng ngoài sân.

    Trong mắt một số người, cây liễu có ý nghĩa xấu, cách phát âm của “liu” và “liu” giống nhau, họ cho rằng cây liễu tượng trưng cho “trượt đi”, vì vậy người ta cho rằng cây liễu không nên được trồng xung quanh nhà, đặc biệt là phía sau nhà.

    Mặc dù không có cơ sở khoa học cho những nhận định trên nhưng cây liễu trong quá trình sinh trưởng sẽ tạo ra những bông hoa liễu, những bông hoa liễu rơi theo gió vào mùa xuân rất dễ bị hít vào cơ thể và gây dị ứng. Ngoài ra, hệ thống rễ của cây liễu thường phát triển nhanh chóng và mở rộng ra diện rộng, không những gây ảnh hưởng đến sự phát triển của các cây xung quanh khác, thậm chí có thể làm hỏng đường ống hoặc móng ngầm, ngôi nhà có nguy cơ bị nứt, sập. Có câu “Không trồng dâu đằng trước thì đằng sau không trồng liễu”.

    trồng cây phong thuỷ,

    3. Cây hoa hoè

    Cây Sophora japonica (hoa hoè) là một loại cây rụng lá phổ biến, còn được gọi là Sophora japonica hoặc Sophora japonica Trung Quốc. Chúng là những cây phát triển nhanh, duyên dáng và thường được trồng ở công viên, đường phố và sân trong. Hoa của cây Sophora japonica có mùi thơm, khi nở có màu trắng hoặc vàng nhạt rất đẹp, gỗ cứng và bền nên thường được dùng làm đồ mộc, đồ thủ công.

    Cây Sophora japonica không có yêu cầu khắt khe về đất, có thể phát triển bình thường ở điều kiện đất chua đến vôi và hơi mặn-kiềm, vì vậy cây sophora japonica rất phổ biến ở nông thôn nhưng không thích hợp trồng ngoài sân.

    Chữ “槐” trong cây hoa hoè được ghép từ chữ “木” và chữ “鬼” nên cây hoa hoè cũng là một loại cây bóng mát, tổ tiên chúng ta mê tín cho rằng trồng cây hoa hoè trong sân sẽ gặp điều xui xẻo. Tất nhiên, đây là không có cơ sở khoa học cho nhận định này.

    Giải thích khoa học: Cây hoa hoè là cây cao, tán tươi tốt, thân tương đối dày. Nếu diện tích sân nhỏ, trồng cây hoa hoè có thể chiếm gần hết diện tích, ảnh hưởng nghiêm trọng đến ánh sáng trong nhà, thứ hai, cây hoa hoè vào mùa hoa tiết ra một lượng lớn phấn hoa, một số người có thể bị dị ứng với phấn hoa hoè, gây ra các triệu chứng dị ứng. Do đó, trồng cây hoa hoè trong sân sẽ ảnh hưởng đến sự thoải mái của dân xung quanh sân, đặc biệt là những người nhạy cảm với các triệu chứng dị ứng.

    trồng cây phong thuỷ,
    Ads

    Cây Dương không trồng mộ là cây gì?

    1. Cây đào

    Người xưa có câu: “Sau mộ không nên có cây, dây leo, trước mộ không nên có hoa đào”. Trong văn hóa truyền thống, gỗ đào là loại gỗ nam tính điển hình. Gỗ đào kiếm là biểu tượng của sự canh giữ. xua đuổi tà ma, mồ mả là nơi an nghỉ, cây đào trồng cạnh mộ có mâu thuẫn với nhau nên trồng cây đào cạnh mộ là điều cấm kỵ.

    Khi nhắc đến quả đào, người ta thường nghĩ đến đào, vì vậy quả đào còn là biểu tượng của sự trường thọ, thông thường người cao tuổi thường chuẩn bị bánh hình quả đào cho ngày sinh nhật của mình, tượng trưng cho sự trường thọ của người già. Mộ tượng trưng cho cái chết, màu hoa đào đỏ tươi, trồng cây đào cạnh mộ trang nghiêm sẽ trông không hợp chỗ.

    trồng cây phong thuỷ,

    2. Tre

    Người xưa có câu: “Thà không ăn thịt còn hơn sống không có tre”, trúc xanh quanh năm tượng trưng cho sự kiên trì, tre thường được trồng trước và sau nhà.

    Người xưa có câu: “Trúc mọc trước mộ thì phải dời mồ”, tức là không nên trồng tre trúc cạnh mộ. Trước hết, hệ thống rễ tre rất phát triển, nếu cạnh mộ có tre, hệ thống rễ tre rất có thể sẽ kéo dài vào bên trong mộ, gây hư hại cho lăng mộ và quan tài. Sự phát triển tươi tốt của tre thường thu hút một số loài động vật đến làm tổ xung quanh rừng tre, hoặc đậu trên đó, mộ có thể có lỗ hoặc đơn giản là bị sập. Để bảo vệ lăng mộ và tỏ lòng thành kính với người đã khuất, việc trồng tre cạnh mộ là không phù hợp.

    trồng cây phong thuỷ,

    3. Cây tông dù

    Ngoài cây đào, cây trúc cũng không thích hợp trồng cây tông dù cạnh mộ, có ba nguyên nhân chính:

    Trước hết, cây tông dù là loại cây sinh trưởng nhanh, bộ rễ phát triển tốt nên dễ phát triển nhanh xung quanh lăng, có thể làm hỏng kết cấu của lăng và dễ gãy, nếu người hái không cẩn thận, có thể bị ngã do cành gãy, rất nguy hiểm. Nếu một người bị ngã khi đang hái, một số người có thể mê tín tin rằng tổ tiên của họ đã không bảo vệ.

    Ngoài ra, cây tông dù là cây nam tính, mồ mả là nơi có năng lượng âm mạnh, trồng cây cạnh mộ có thể ảnh hưởng đến phong thủy, vì mục đích hòa bình không nên trồng cây tông dù cạnh mộ.

    trồng cây phong thuỷ,

    Tóm lại, trồng cây trong sân có thể giúp con người tận hưởng được lợi ích về vẻ đẹp, sự trong lành, bóng mát, mát mẻ,… đồng thời đáp ứng được nhu cầu tâm lý và giá trị thực tiễn của con người. Trong văn hóa truyền thống của chúng ta, việc chọn cây trong nhà và xung quanh mộ đều mang tính âm dương. Những cây che bóng như cây dâu, cây liễu, cây hoa hoè không thích hợp trồng ở môi trường trong nhà, còn những cây che nắng như cây đào, cây tre, cây tông dù không thích hợp trồng xung quanh mộ.

    Dù trồng cây trong sân hay bên mộ, khi chọn cây chúng ta cũng phải xem xét đầy đủ đặc điểm sinh trưởng và tác động của cây đến môi trường để con người và thiên nhiên có thể chung sống hòa hợp.

    Nguồn: https://ngoisao.vn/theo-dong-su-kien/kien-thuc/co-cau-cay-am-khong-trong-nha-cay-duong-khong-trong-mo-ma-keo-gia-dinh-suy-vong-cay-am-la-cay-gi-cay-duong-la-gi-476552.htm

  • Không thể tin nổi, vợ cũ tái hôn với tài xế của tôi nhưng thân phận thật của anh ta mới làm tôi bàng hoàng lẫn xấu hổ

    Không thể tin nổi, vợ cũ tái hôn với tài xế của tôi nhưng thân phận thật của anh ta mới làm tôi bàng hoàng lẫn xấu hổ

    Nhưng ngay từ lúc bước vào sảnh tiệc, Hoàng đã bắt đầu thấy không ổn.

    Hoàng và Lan ly hôn đã tròn bảy năm.

    Cuộc hôn nhân ấy, nếu nhìn từ bên ngoài, chẳng có gì quá bi kịch. Hoàng làm ăn, Lan ở nhà lo hậu phương. Chỉ có điều, trong mắt Hoàng, vợ mình ngày càng trở nên “vô dụng”: không tạo ra tiền, không khéo léo quan hệ, không biết nhẫn nhịn đúng lúc. Đỉnh điểm là khi Lan phát hiện Hoàng có người khác.

    Hoàng vẫn nhớ rất rõ hôm ấy. Lan không làm ầm ĩ, không đánh ghen, chỉ ngồi xuống và nói một câu rất bình thản rằng cô muốn ly hôn. Hoàng còn cười khẩy, cho rằng phụ nữ ra ngoài làm ăn, va chạm, có chút ong bướm là chuyện bình thường. Anh thậm chí còn nói thẳng: chỉ cần Lan ngoan ngoãn, anh sẽ không để cô thiệt thòi.

    Nhưng Lan không chọn cách đó. Cô ký đơn ly hôn rất nhanh, dọn đồ đi gọn gàng, không tranh chấp gì. Hoàng lúc ấy vừa bực vừa khinh. Anh tin rằng rồi Lan sẽ sớm hối hận, bởi ngoài việc làm vợ anh, cô chẳng có gì trong tay.

    Sau ly hôn không lâu, công việc của Hoàng cũng bắt đầu lao dốc. Thị trường khó khăn, đối tác rút lui, dự án đổ bể. Cuối cùng, công ty giải thể. Hoàng buộc phải cho toàn bộ nhân viên nghỉ việc, trong đó có cả Duy – người tài xế đã gắn bó với gia đình anh suốt nhiều năm.

    Duy ít nói, điềm đạm, làm việc đâu ra đó. Trong mắt Hoàng, anh ta chỉ là một người lái xe đúng nghĩa: đúng giờ, đúng việc, không hơn không kém. Ngày thanh lý hợp đồng, Duy chỉ cúi đầu chào rồi đi, không một lời than thở.

    Bảy năm trôi qua, cuộc sống của Hoàng cũng không khá hơn là bao. Làm lại từ đầu ở tuổi trung niên không dễ. Anh ít khi nghĩ đến Lan, càng không nghĩ đến Duy. Cho đến một ngày, trong một cuộc gặp bạn cũ, Hoàng nghe tin Lan sắp tái hôn.

    Điều khiến anh bật cười là cái tên chú rể – Minh Duy.

    Không thể tin nổi, vợ cũ tái hôn với tài xế của tôi nhưng thân phận thật của anh ta mới làm tôi bàng hoàng lẫn xấu hổ- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Hoàng cười thành tiếng, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa khinh thường vừa khó chịu. Vợ cũ của anh, người phụ nữ từng chê anh, cuối cùng lại đi lấy… tài xế. Một bước lùi thảm hại, Hoàng nghĩ vậy.

    Anh quyết định đi đám cưới. Một phần vì tò mò, một phần vì muốn chứng kiến tận mắt “cái kết” của Lan. Hoàng ăn mặc chỉnh tề, mang theo phong bì vừa đủ, trong đầu đã chuẩn bị sẵn vài nụ cười xã giao và ánh mắt thương hại.

    Nhưng ngay từ lúc bước vào sảnh tiệc, Hoàng đã bắt đầu thấy không ổn.

    Buổi tiệc được tổ chức ở một khách sạn lớn. Cách bài trí không phô trương nhưng rất chỉn chu. Khách mời đa phần là doanh nhân, giới công nghệ, ăn nói tự tin, phong thái đĩnh đạc. Lan xuất hiện với vẻ điềm tĩnh, khác hẳn hình ảnh người vợ lặng lẽ ngày xưa. Còn Minh Duy… không còn là dáng vẻ của một người lái xe nữa.

    Hoàng chỉ thực sự chết lặng khi nhìn thấy bảng giới thiệu cô dâu chú rể.

    Nguyễn Minh Duy – Giám đốc điều hành Công ty công nghệ X , một cái tên đang nổi lên rất nhanh trong ngành.

    Hoàng không nhớ mình đã ngồi bao lâu, uống bao nhiêu ly. Trong đầu anh liên tục lật lại ký ức cũ: những chuyến xe dài, những lần Duy im lặng nghe anh nói chuyện làm ăn, những lúc Hoàng vô tình buông lời coi thường và cả 1 vài lần anh ta nhắc nhở Hoàng “em thấy chị nhà anh hình như ốm lắm”…

    Trong một khoảnh khắc ngột ngạt, Hoàng bước vào nhà vệ sinh để trấn tĩnh. Và ở đó, anh chạm mặt Minh Duy.

    Hai người đàn ông đứng cạnh nhau trước bồn rửa tay. Không ai nói gì trước. Duy nhìn Hoàng, ánh mắt bình thản, không hằn học, cũng không hả hê. Trước khi rời đi, anh chỉ nói một câu, rất khẽ: “Cảm ơn sự khinh thường của anh. Nó đã cho chúng tôi đủ động lực, người phụ nữ chờ cơm anh những năm ấy đã nuôi lớn giấc mơ của tôi thành hiện thực”.

    Hoàng đứng chết lặng.

    Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy xấu hổ không phải vì thất bại, mà vì đã từng nghĩ mình ở vị trí được quyền xem thường người khác. Lan không lấy “tài xế của anh”. Cô chỉ chọn một người đàn ông biết đi cùng cô, biết trân trọng những giá trị nhỏ bé nhất.

    Còn Hoàng, cuối cùng mới hiểu: Có những thứ mất đi không phải vì sai một bước, mà vì đã quá lâu đứng sai vị trí mà không hề hay biết.

  • Đi chơi pickleball để giảm cân, tôi đã trượt chân vì cám dỗ

    Đi chơi pickleball để giảm cân, tôi đã trượt chân vì cám dỗ

    Tôi tìm đến pickleball ban đầu rất đơn giản: giảm cân, đỡ đau lưng, có cớ ra khỏi nhà buổi tối. Ở cái tuổi mà phụ nữ soi gương chỉ thấy mệt mỏi, tôi cần cảm giác mình vẫn còn… tồn tại.

    Tôi viết những dòng này không để thanh minh. Cũng không mong được cảm thông. Tôi viết vì nếu không nói ra, có lẽ chính tôi sẽ phát điên vì nỗi sợ và sự khinh ghét bản thân mình.

    Tôi là phụ nữ đã có gia đình, ngoài 40 tuổi. Cuộc hôn nhân của tôi không đổ vỡ ầm ĩ, không bạo lực, không phản bội công khai. Chỉ là nguội. Nguội từ lời nói đến ánh nhìn. Chúng tôi sống cùng nhau như hai người ở ghép hợp pháp, đủ trách nhiệm, đủ nghĩa vụ, thiếu hoàn toàn cảm xúc.

    Tôi tìm đến pickleball ban đầu rất đơn giản: giảm cân, đỡ đau lưng, có cớ ra khỏi nhà buổi tối. Ở cái tuổi mà phụ nữ soi gương chỉ thấy mệt mỏi, tôi cần cảm giác mình vẫn còn… tồn tại.

    Và ở đó, tôi gặp anh ta.

    Không phải huấn luyện viên. Không phải trai trẻ. Anh ta là đối tác làm ăn, quen biết trong vài dự án, sau này tình cờ chơi cùng sân. Anh lịch sự, vừa phải, không tán tỉnh lộ liễu. Cái nguy hiểm là anh ta không vượt rào trước. Mọi thứ đều ở mức “đúng mực”.

    Chúng tôi nói chuyện về pickleball, về đau khớp gối, về công việc, về việc phụ nữ trung niên khó giảm cân thế nào. Anh không khen tôi đẹp. Anh chỉ nói: “Em đánh bền hơn nhiều người trẻ”.

    Chỉ thế thôi. Nhưng với một người đàn bà đã lâu không được công nhận, câu đó đủ để tôi nhớ cả đêm.

    Mọi thứ trượt dài rất chậm. Tin nhắn bắt đầu nhiều hơn. Không có chữ “nhớ”, không có “yêu”. Chỉ là hỏi: “Hôm nay đánh có mệt không?”, “Vai em ổn chứ?”. Những câu vô thưởng vô phạt nhưng đều đặn đến mức tôi quen với sự hiện diện của anh ta trong ngày.
    Đi chơi pickleball để giảm cân, tôi đã trượt chân vì cám dỗ - 1Pickleball giúp nhiều người khỏe hơn, nhưng tôi đã đánh mất chính mình khi mang quá nhiều cảm xúc vào sân chơi tưởng chừng vô hại (Ảnh minh họa: PickleOne).

    Tôi tự nhủ: Mình không làm gì sai cả. Chỉ là bạn bè, chỉ là đối tác, chỉ là người cùng chơi thể thao.

    Cho đến cái hôm định mệnh đó. Hôm ấy, sau một buổi làm việc kéo dài, cả hai đều mệt. Trời mưa. Tôi không muốn về nhà ngay. Anh nói có chỗ ngồi nghỉ một lát, cho đỡ mưa, rồi ai về nhà nấy.

    Chúng tôi vào nhà nghỉ. Không phải khách sạn sang trọng. Một nơi tạm bợ, kín đáo. Và đúng như vậy, chỉ một lần. Không hoa mỹ. Không lãng mạn. Chỉ là một khoảnh khắc tôi để bản năng thắng lý trí.

    Ngay sau đó, tôi hối hận. Tôi thấy ghê sợ chính mình. Tôi tránh anh ta. Tránh sân chơi. Tránh cả những con đường có thể vô tình gặp lại. Tôi xóa tin nhắn, đổi giờ sinh hoạt, viện cớ bận việc.

    Anh ta không níu kéo. Không đe dọa. Chính sự im lặng đó mới khiến tôi sợ.

    Tôi sống trong tâm trạng nơm nớp. Mỗi lần chồng cầm điện thoại tôi là tim tôi đập loạn. Mỗi cuộc gọi lạ đều khiến tôi tưởng mọi thứ đã bị phát hiện. Tôi sợ ánh mắt người khác, sợ cả sự tử tế bình thường vì nó nhắc tôi rằng mình đã không còn xứng đáng.

    Có người sẽ nói: “Một lần cũng là ngoại tình”. Tôi không phản bác. Tôi không xin giảm nhẹ tội. Nhưng cũng có người hỏi: “Chồng cô ở đâu khi cô cô độc như vậy?”.

    Tôi không đổ lỗi cho chồng. Anh không khiến tôi phản bội. Nhưng sự lạnh lẽo kéo dài, sự thờ ơ được hợp thức hóa bằng hai chữ “bận rộn”, đã đẩy tôi đến chỗ tự dối mình rằng chỉ cần một khoảnh khắc được là chính mình.

    Giờ đây, tôi không còn chơi pickleball nữa. Không phải vì môn thể thao có lỗi. Mà vì mỗi lần cầm vợt, tôi thấy lại chính mình của ngày hôm đó – một người đàn bà tưởng mình mạnh mẽ, hóa ra yếu đuối đến đáng sợ.

    Tôi không biết cuộc hôn nhân này có cứu được không? Tôi cũng không biết nỗi sợ bị phát hiện sẽ còn theo tôi bao lâu. Chỉ biết rằng, có những sai lầm không ồn ào, nhưng đủ để phá hủy sự bình yên còn sót lại trong một con người.

    Nếu ai đó đọc câu chuyện này và nghĩ tôi đáng bị lên án, tôi chấp nhận. Nhưng nếu có một người phụ nữ nào đó đang đứng trước ranh giới giống tôi từng đứng, xin hãy tin tôi: bước qua rồi, không có đường quay lại nguyên vẹn…

  • Chồng ôm 500 triệu đi mua ô tô cho em gái, tôi tiếc của làm ầm lên đòi lại xe thì bị cả nhà chồng “lật tẩy” thân phận thật

    Chồng ôm 500 triệu đi mua ô tô cho em gái, tôi tiếc của làm ầm lên đòi lại xe thì bị cả nhà chồng “lật tẩy” thân phận thật

    Tôi về nhà, mở két sắt ôm hết tiền, sổ đỏ, tất cả những gì đứng tên chung, rồi bắt xe về nhà bố mẹ đẻ.

    Trước khi mọi chuyện vỡ ra, tôi vẫn nghĩ gia đình mình đang ở trạng thái ổn định, không quá hạnh phúc rực rỡ nhưng đủ an toàn bình yên. Chồng tôi thu nhập cao, công việc tốt, ra ngoài ai cũng khen tôi số sướng. Tôi xuất thân nhà bình dân, bố mẹ làm ăn nhỏ, cả đời tích cóp mới có được căn nhà 2 tầng. Lấy được chồng như vậy, tôi luôn tự nhắc mình phải biết điều, biết nhịn.

    Tôi nhịn từ những chuyện nhỏ, nhịn việc chi tiêu trong nhà phần lớn do tôi lo, vì chồng nói lương anh để đầu tư, để việc lớn. Nhịn việc anh gửi tiền đều đều cho em gái, lúc thì vài triệu, lúc thì cả chục triệu với lý do em còn trẻ, chưa ổn định. Tôi nghĩ, thôi thì anh em ruột, giúp được thì giúp, cho đến ngày tôi phát hiện chiếc ô tô.

    Không phải do anh nói mà là do tôi tình cờ nghe người quen chúc mừng em gái anh có xe mới đi làm. Tôi về nhà hỏi lại, anh bảo đúng là anh mua cho em gái tiện sử dụng. Anh nói như thể đó là một chuyện hiển nhiên, một khoản chi tiêu không đáng để bàn. Vài tháng lương của anh, mua xe cho em gái ruột thì có gì ghê gớm.

    Lúc đó tôi thấy trong người trống rỗng, không phải vì cái xe, mà vì cách anh quyết định mọi thứ mà không cần hỏi tôi một câu. Tôi là vợ nhưng dường như chỉ được thông báo sau cùng, thậm chí là qua người khác.

    Tôi về nhà chồng trong cơn bực tức, tôi làm ầm lên, đòi nói cho ra lẽ, đòi hỏi vì sao tiền bạc chung mà anh tự ý đem đi mua tài sản lớn cho em gái anh. Tôi không nhớ mình đã nói những gì, chỉ nhớ không khí lúc đó đặc quánh. Mọi ánh mắt nhìn tôi đều mang cùng một thái độ như thể tôi đang làm quá.

    Chồng tôi mắng tôi ngay trước mặt mọi người, anh nói tôi nhỏ nhen, không hiểu chuyện, không biết vị trí của mình. Nhà chồng cũng nói vậy. Họ cho rằng tôi xuất thân bình dân, lấy được người chồng thu nhập cao như thế là phúc phần, phải biết đủ. Họ nói như thể tôi đang hưởng ké sự hào phóng của anh, không có quyền thắc mắc.

    Chồng mua ô tô cho em gái, tôi làm ầm lên đòi lại xe thì bị cả nhà chồng

    Ảnh minh họa

    Những lời đó làm tôi lạnh hẳn đi, tôi nhận ra vấn đề không còn nằm ở chiếc xe nữa, mà ở thái độ nhà chồng đối xử với tôi.

    Tôi về nhà, mở két sắt ôm hết tiền, sổ đỏ, tất cả những gì đứng tên chung, rồi bắt xe về nhà bố mẹ đẻ. Tôi làm trong im lặng, rất tỉnh táo, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình rõ ràng đến thế.

    Về đến nhà, tôi nói với bố mẹ rằng tôi muốn ly hôn, không ai ngăn tôi, bố tôi chỉ thở dài, mẹ tôi im lặng rất lâu. Tôi biết họ lo nhưng họ cũng hiểu tôi không phải người bốc đồng.

    Nhà chồng gọi điện nói tôi làm quá, chồng tôi nhắn rằng tôi nên suy nghĩ lại, tôi đang tự tay đập bỏ cuộc hôn nhân mà nhiều người mơ ước. Những lời đó không làm tôi dịu đi mà càng khiến tôi giận hơn. Vì đến lúc này, họ vẫn nghĩ vấn đề nằm ở tiền và địa vị, chứ không phải ở sự tôn trọng.

    Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, không biết nên tiếp tục quay về sống bình yên, tích cóp tiền riêng cho mình, bỏ ngoài tai những gì nhà chồng nói, hay chấp nhận bước ra, dù biết con đường phía trước sẽ rất khó?

  • Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế/t lặng b/àng h/oàng

    Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế/t lặng b/àng h/oàng

    Tôi nghe tin vợ cũ sắp tái hôn vào một buổi chiều rất bình thường.

    Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi:
    “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty mình đấy.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài giây. Rồi tôi bật cười.

    Cười lớn đến mức cô thư ký ngoài phòng còn liếc vào, tưởng tôi vừa nghe được tin gì vui lắm. Tôi cười đến cay sống mũi, cười đến tức ngực, cười đến mức suýt sặc nước.

    Lan – vợ cũ tôi – người từng khóc lóc đòi ly hôn vì “không chịu nổi áp lực”, vì “anh quá thực dụng, quá coi trọng tiền bạc”, cuối cùng lại đi lấy… một anh bảo vệ.

    Một anh bảo vệ.

    Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng. Có lần tôi còn quát anh ta vì để xe khách chắn lối vào.

    Đời đúng là biết đùa.

    Tôi lập tức quay sang nhìn vợ tôi bây giờ – .

    Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao. Tôi cưới Hà sau khi ly hôn Lan chưa đầy một năm. Ai cũng bảo tôi “số hưởng”, “đổi đời”.

    Tôi cũng nghĩ vậy.

    “Hà này,” tôi nói, cố giữ giọng thản nhiên nhưng không giấu nổi sự hả hê, “cuối tuần này em có rảnh không?”

    “Có chuyện gì không anh?” – Hà hỏi.

    “Vợ cũ anh cưới chồng.”

    Hà nhướn mày.

    “À, em nghe loáng thoáng rồi. Hình như lấy bảo vệ đúng không?”

    Tôi gật đầu, cười khẩy.

    “Anh định đi.”

    Hà nhìn tôi, im lặng vài giây.

    “Anh đi làm gì?”

    Tôi nghiêng người lại gần, hạ giọng:

    “Đi cho người ta biết… bỏ anh là sai.”

    Hà không cười. Nhưng cô cũng không từ chối.


    Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ. Tôi đã tưởng Lan sẽ làm một bữa tiệc đơn giản, đúng kiểu “liệu cơm gắp mắm”.

    Ngay từ khi xe vừa dừng trước khách sạn, tôi đã khựng lại.

    Không phải vì xúc động.
    Mà vì… bất ngờ.

    Khách sạn nơi tổ chức tiệc cưới không phải dạng trung tâm tiệc cưới bình dân như tôi tưởng. Đó là một khách sạn năm sao nằm ngay trung tâm thành phố – nơi trước giờ tôi chỉ đến dự tiệc của đối tác lớn hoặc các sự kiện cấp tập đoàn.

    Cửa kính cao chạm trần. Thảm đỏ trải dài từ sảnh vào tận phòng tiệc. Hai bên lối đi là hoa tươi – không phải mấy loại hoa trang trí rẻ tiền – mà là hoa nhập khẩu, phối toàn tông trắng – kem – vàng nhạt, cắm dày đến mức nhìn thôi cũng đủ biết giá không hề rẻ.

    Hà bước xuống xe trước tôi, khẽ siết tay tôi lại.

    “Anh chắc là… đúng chỗ không?” – cô hỏi nhỏ.

    Tôi cũng đang tự hỏi điều đó.

    Bảng điện tử lớn trước sảnh hiện dòng chữ chạy ánh vàng:
    “LỄ THÀNH HÔN – NGUYỄN MINH KHÔI & TRẦN THU LAN”

    Tên Lan hiện lên rõ ràng, nổi bật, không hề né tránh hay khiêm tốn.

    Bên trong sảnh, khách mời ăn mặc chỉnh tề. Đàn ông vest may đo, đồng hồ sáng loáng nơi cổ tay. Phụ nữ váy dạ hội, tóc tai chỉn chu, trang sức tinh tế chứ không phô trương. Đây không phải kiểu tiệc cưới khoe mẽ, mà là đẳng cấp của những người không cần chứng minh mình giàu.

    Tôi bắt đầu thấy có gì đó… sai sai.

    Lan từng nói với tôi rằng cô không thích phô trương. Cô từng chấp nhận một đám cưới đơn giản khi cưới tôi. Vậy mà bây giờ…

    Phòng tiệc mở ra khiến tôi sững người.

    Trần cao, đèn chùm pha lê khổng lồ, ánh sáng vàng dịu hắt xuống từng bàn tiệc phủ khăn trắng tinh. Sân khấu được dựng sâu, phía sau là phông hoa tươi khổng lồ, kết hoàn toàn bằng hoa thật – không phải hoa lụa. Tôi nhận ra vài loại hoa cực đắt, thường chỉ thấy trong tiệc của giới thượng lưu.

    Âm nhạc không ồn ào. Là tiếng violin và piano chơi live, nhẹ nhàng nhưng sang trọng.

    Tôi liếc nhanh qua các bàn khách mời.

    Và tim tôi… bắt đầu đập chậm lại.

    Ở góc trái là vài gương mặt quen. Rất quen.

    Một phó tổng giám đốc tập đoàn đối tác mà tôi từng phải chờ cả tháng mới xin được lịch gặp. Một giám đốc ngân hàng lớn – người mà bố vợ tôi mỗi lần nhắc đến đều gọi bằng “anh” với thái độ kính trọng. Xa hơn nữa, tôi còn thấy vài gương mặt chỉ xuất hiện trong những buổi họp cấp cực cao, nơi tôi chưa bao giờ có tư cách ngồi vào.

    Hà cũng nhận ra.

    Tôi thấy tay cô khẽ run.

    “Anh…” – cô thì thầm – “mấy người này… sao lại ở đây?”

    Tôi không trả lời được.

    Lan xuất hiện từ phía sau cánh gà, cùng phù dâu. Váy cưới của cô không quá cầu kỳ nhưng rõ ràng là hàng thiết kế riêng. Đường cắt tinh tế, ôm vừa đủ, không phô trương nhưng tôn dáng đến mức khiến cả sảnh tiệc chậm lại vài nhịp.

    Cô bước đi chậm rãi, lưng thẳng, gương mặt bình thản.

    Không còn là Lan của những ngày sống cạnh tôi – luôn dè dặt, luôn phải nhìn sắc mặt người khác.

    Cô đứng đó, như thể đã quen với không gian này từ rất lâu rồi.

    Rồi MC mời chú rể xuất hiện.

    Khoảnh khắc người đàn ông ấy bước ra, tôi biết… mọi tính toán của tôi sụp đổ hoàn toàn.

    Anh ta không phải “anh bảo vệ” trong trí nhớ của tôi.

    Không phải dáng vẻ cúi đầu, không phải ánh mắt lặng lẽ ngày xưa.

    Người đàn ông đứng trên sân khấu là một người có khí chất của người quen ra quyết định. Từng bước đi vững vàng. Từng cử chỉ vừa đủ. Không cần tỏ ra hơn người, nhưng ai nhìn cũng hiểu: đây là người đứng trên đỉnh chuỗi quyền lực.

    Khi MC giới thiệu thân thế chú rể, cả căn phòng im phăng phắc.

    Và tôi thì…

    chết lặng.

    Không phải vì ghen.
    Không phải vì tức.
    Mà vì tôi nhận ra, ngay từ khi bước chân vào đây, tôi đã là kẻ thấp nhất trong căn phòng này.

    Người tôi từng coi thường.
    Người tôi từng quát nạt.
    Người tôi đưa vợ mới đến để “lên mặt”.

    Hóa ra… là người mà sang năm sẽ trở thành sếp của cả tôi và bố vợ tôi.

    Lan bước lên sân khấu, đứng cạnh chú rể. Ánh đèn chiếu xuống. Họ đứng cạnh nhau, không phô trương, không khoa trương, nhưng toát ra một thứ khí chất mà tôi chưa từng có.

    Tôi nhớ lại.

    Ngày xưa, anh ta đúng là bảo vệ.

    Nhưng là bảo vệ… trong thời gian thực tập nội bộ. Một chương trình đào tạo mà chỉ con cháu cấp cao mới được tham gia, để “hiểu công ty từ gốc”.

    Còn tôi, khi đó, đã coi anh ta không bằng một nhân viên chính thức.

    Buổi tiệc diễn ra mà tôi không nhớ nổi mình đã ăn gì, uống gì. Tôi chỉ nhớ cảm giác cổ họng khô rát, tim đập nặng nề.

    Cuối buổi, chú rể đi xuống, chủ động tiến về phía tôi.

    “Anh còn nhớ tôi không?” – anh ta hỏi, giọng bình tĩnh.

    Tôi gật đầu máy móc.

    “Ngày đó, anh từng nói với tôi,” anh ta mỉm cười nhẹ, “rằng người không biết vị trí của mình thì sớm muộn cũng bị đào thải.”

    Tôi không nói được gì.

    Anh ta quay sang Hà, gật đầu lịch sự:

    “Chào chị.”

    Rồi quay lại tôi:

    “Sang năm, mong được anh hỗ trợ công việc.”

    Hỗ trợ.

    Tôi biết, từ khoảnh khắc đó, tôi không còn ở thế “trên” nữa.

    Khi ra về, Hà không nói một lời nào.

    Còn tôi, lần đầu tiên trong đời, hiểu ra một điều:

    Có những người không cần lên tiếng để chứng minh họ hơn bạn.
    Chỉ cần họ đứng đúng chỗ, cả thế giới sẽ tự động cúi đầu.

  • Tưởng về quê nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng

    Tưởng về quê nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng

    Quyết định nghỉ hưu và giấc mơ trở về quê an dưỡng tuổi già

    Sinh ra và lớn lên ở vùng quê yên bình, nhưng phần lớn cuộc đời vợ chồng tôi lại gắn bó với thành phố.

    Gần nửa đời người quay cuồng với công việc, áp lực và các mối quan hệ xã hội, đến năm 2021, khi chính thức nghỉ hưu, chúng tôi chỉ có một mong muốn giản dị, trở về quê sống những ngày tháng an nhàn, tận hưởng tuổi già trong không gian quen thuộc.

    Trong suy nghĩ của chúng tôi, cuộc sống nghỉ hưu ở quê là những buổi sáng trong lành, chiều thong thả, tối yên bình.

    Dù hai người con ban đầu phản đối vì lo bố mẹ khó thích nghi sau nhiều năm xa làng, nhưng trước sự quyết tâm và những viễn cảnh đẹp đẽ mà chúng tôi vẽ ra, các con cũng dần xuôi theo.

    Tưởng về quê nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng - Ảnh 1.
    Những ngày đầu, tôi thực sự tin rằng quyết định nghỉ hưu ở quê là hoàn toàn đúng đắn. Ảnh minh họa

    Ngày đầu về quê nghỉ hưu: Niềm vui và sự đón tiếp nồng hậu

    Ngày vợ chồng tôi trở về quê nghỉ hưu, cả làng rộn ràng như có hội. Họ hàng, hàng xóm kéo đến thăm hỏi, chúc mừng, nhà tôi chật kín người.

    Ai cũng tỏ ra ghen tị vì chúng tôi có con cháu hiếu thảo, có điều kiện để nghỉ hưu sớm và về quê an dưỡng.

    Sự đón tiếp nồng hậu ấy khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Để đáp lại tấm lòng của bà con, chúng tôi đem hết quà bánh con cháu biếu tặng chia cho mọi người.

    Những ngày đầu, tôi thực sự tin rằng quyết định nghỉ hưu ở quê là hoàn toàn đúng đắn.

    Sáng sớm, vợ chồng tôi thức dậy từ 5 giờ để tập thể dục, chăm sóc vườn rau, nuôi thêm đàn gà.

    Chiều đến, hàng xóm lại sang sân nhà đánh cầu lông, trò chuyện rôm rả. Tình làng nghĩa xóm tưởng chừng ngày càng khăng khít.

    Ở thời điểm đó, tôi đã nghĩ đây mới chính là cuộc sống nghỉ hưu lý tưởng, nơi con người được sống chậm, sống thật và gần gũi với thiên nhiên.

    Những bất tiện âm thầm phá vỡ cuộc sống nghỉ hưu ở quê

    Thế nhưng, khi thời gian kéo dài, những bất tiện bắt đầu lộ rõ. Việc mua sắm trở nên khó khăn khi muốn đi siêu thị phải di chuyển hơn chục cây số.

    Để hạn chế đi lại, chúng tôi buộc phải tích trữ thực phẩm trong thời gian dài, điều hoàn toàn không phù hợp với sức khỏe người cao tuổi.

    Đáng lo ngại hơn là chuyện khám chữa bệnh. Trong làng chỉ có y tá, muốn gặp bác sĩ phải đi gần 100 km lên bệnh viện tuyến trên. Mỗi lần đau ốm, việc di chuyển mất gần cả ngày khiến vợ chồng tôi vừa mệt mỏi vừa bất an.

    Cuộc sống nghỉ hưu vốn cần sự an tâm về sức khỏe, nhưng ở quê, điều đó lại trở thành nỗi lo thường trực.

    Nghỉ hưu ở quê và áp lực tiền bạc từ những mối quan hệ làng xóm

    Rắc rối lớn nhất lại đến từ chính những mối quan hệ xung quanh. Biết chúng tôi từ thành phố về nghỉ hưu, nhiều người trong làng bắt đầu tìm đến vay tiền. Ban đầu là những lý do rất chính đáng như có người nhà đi viện, thiếu tiền đóng học cho con.

    Nghĩ rằng giúp nhau lúc khó khăn là điều nên làm, vợ chồng tôi không ngần ngại cho vay. Chúng tôi mang về quê khoảng 300.000 NDT (hơn 1 tỷ đồng), phần lớn số tiền ấy lần lượt được đem cho bà con vay mượn.

    Theo thời gian, những lời vay mượn ngày càng nhiều, lý do ngày càng khó chấp nhận. Có người hẹn ngày trả nhưng mãi không thấy hồi âm.

    Chỉ sau hơn bảy tháng nghỉ hưu ở quê, số tiền tích cóp cả đời của chúng tôi gần như cạn sạch.

    Khi từ chối cho vay, cuộc sống nghỉ hưu trở nên ngột ngạt

    Nhận ra tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát, vợ chồng tôi quyết định dừng việc cho vay và khéo léo nhắc chuyện trả nợ.

    Từ đó, thái độ của hàng xóm thay đổi rõ rệt. Những lời xì xào xuất hiện, cho rằng chúng tôi giàu có nhưng keo kiệt, rằng nghỉ hưu ở quê nhưng lại xa lánh bà con.

    Sân nhà từng rộn ràng mỗi buổi chiều giờ trở nên vắng lặng. Một số người chỉ đến khi có việc, thậm chí có người cố tình gây phiền phức, cho rằng nước từ vườn rau nhà tôi chảy sang ruộng họ làm hỏng cây cối và đòi bồi thường.

    Chuỗi sự việc ấy khiến cuộc sống nghỉ hưu của chúng tôi trở nên căng thẳng, mệt mỏi và đầy áp lực tinh thần.

    Rời quê sau chưa đầy một năm nghỉ hưu: Bài học đắt giá

    Chưa đầy một năm sau khi về quê nghỉ hưu, vợ chồng tôi cảm thấy kiệt quệ cả thể lực lẫn tinh thần. Sau nhiều đêm suy nghĩ, chúng tôi quyết định thu dọn hành lý, dứt khoát quay lại thành phố.

    Chúng tôi không hẳn hối hận, nhưng buộc phải thừa nhận rằng cuộc sống nghỉ hưu ở quê không phải lúc nào cũng đẹp như trong tưởng tượng. Với người cao tuổi, nghỉ hưu không chỉ cần sự yên bình mà còn cần điều kiện y tế, sự riêng tư và những mối quan hệ rõ ràng.

    Giấc mơ vui thú điền viên của chúng tôi khép lại, để lại một bài học sâu sắc: nghỉ hưu ở đâu cũng cần cân nhắc kỹ, bởi không phải nơi nào gắn với ký ức tuổi thơ cũng phù hợp để sống trọn những năm tháng cuối đời.

  • Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết

    Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết

    Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan đang mơ màng vali thì mẹ chồng gọi: “Con ơi, Tết Dương nhà mình lên chơi đông lắm, hơn hai chục người. Mẹ báo để Lan chuẩn bị cơm nước, nhà cửa cho chu đáo”.

    Minh gật gù đồng ý ngay, Lan chỉ biết thở dài. Kế hoạch Đà Lạt tan biến.

    Ngày 30 tháng 12, đoàn họ hàng kéo đến từ sớm. Xe máy, ô tô đỗ kín ngõ. Cô chú, dì dượng, anh em họ, con cháu… tổng cộng 23 người lớn và mấy đứa trẻ. Mẹ chồng cười toe toét: “Vào nhà con Lan đi, nó chuẩn bị hết rồi!”

    Lan chạy ra chào hỏi, cười tươi dù trong lòng ngao ngán. Cô tất bật nấu nướng, dọn dẹp từ sáng đến tối. Mọi người ăn uống no say, khen lấy khen để nhưng chẳng ai động tay phụ.

    Ngày mùng 1 Tết Dương, không khí vẫn rộn ràng. Ăn sáng xong, mấy chị em họ rủ rê: “Lâu rồi không lên Hà Nội, đi chơi chút đi! Đi Vincom, đi Lotte, đi siêu thị mua đồ mang về quê!”. Cả đoàn ồ ạt đồng ý. Mẹ chồng vỗ vai Lan: “Con dẫn mọi người đi chơi cho vui, chứ ở nhà mãi buồn!”

    Lan ngớ người: “Dạ… nhưng đông thế này đi xe gì ạ?” Minh bảo: “Thuê xe du lịch 30 chỗ đi, tiện”.

    Thế là cả nhà lên xe, Lan ngồi ghế đầu cùng chồng. Đến Vincom Mega Mall Hoàng Mai, đoàn người ùa vào như chợ vỡ. Mọi người tha hồ thử đồ, chọn mỹ phẩm, mua quần áo, giày dép, bánh kẹo nhập khẩu, đồ điện tử nhỏ… Xe đẩy chất đầy.

    Đến quầy tính tiền, chị họ Minh cầm một đống quần áo trẻ con đưa cho Lan: “Em tính tiền giùm chị nhé, chị quên mang ví”. Cô dì khác cười: “Lan làm dâu trưởng, có lương cao, trả giùm cả nhà đi, Tết mà!”. Mẹ chồng gật gù: “Đúng rồi, con dâu nhà này sướng, lương tháng mấy chục triệu, mua cho họ hàng chút quà mang về quê có là bao”.

    Lan chết sững. Tổng bill gần 28 triệu đồng. Cô nhìn chồng cầu cứu. Minh lúng túng: “Thôi… em cứ trả đi, mai anh chuyển lại cho”. Nhưng trong lòng Minh biết rõ, mọi người sẽ chẳng ai trả lại đồng nào.

    Lan cắn răng quẹt thẻ. Mặt cô đỏ bừng vì tức, nhưng vẫn cười gượng: “Dạ không sao ạ, mọi người mua vui là được”.

    Về nhà, đoàn tiếp tục ăn uống, nhậu nhẹt. Lan lặng lẽ vào bếp rửa bát, nước mắt rơi lộp bộp xuống chậu. Cô nghĩ: “Họ hàng mà sao vô duyên thế này? Lên chơi đã đành, ăn ở toàn mình lo, giờ còn bắt mình trả tiền mua sắm cho cả nhà họ mang về quê?”

    Tối đó, Minh vào phòng thấy vợ ngồi thẫn thờ. Anh áy náy: “Anh xin lỗi, anh không ngờ mọi người lại… thế”. Lan nghẹn ngào: “Không phải tiền, mà là cách họ làm. Họ coi em như osin có lương hay sao? Lên đây ăn uống miễn phí, đi chơi xe thuê em trả, giờ mua sắm cả chục triệu cũng bắt em trả, mà chẳng ai hỏi em một câu có chịu nổi không”.

    Minh im lặng ôm vợ. Anh biết lần này vợ giận thật.

    Ngày mùng 2, mọi người vẫn chưa chịu về. Lại thêm một buổi đi Aeon Mall Long Biên. Lần này bill hơn 15 triệu nữa – toàn đồ ăn vặt, quần áo, quà Tết mang về. Lại cảnh cũ: mọi người cười nói đẩy xe cho Lan tính tiền. Lan lắc đầu: “Dạ lần này mọi người tự trả nhé, cháu hết tiền lẻ rồi”.

    Mẹ chồng cau mày: “Con nói thế mà nghe được à? Tết nhất, họ hàng từ quê lên, con không lo cho chu đáo thì ai lo?” Một người chú chen vào: “Thời buổi này con cái làm ăn khá thì phải chia sẻ chứ, chứ để bố mẹ anh em nghèo khổ à?”

    Lan bật khóc ngay giữa siêu thị. Cô quay lưng đi thẳng ra ngoài, để lại cả đoàn ngượng ngùng. Minh vội chạy theo vợ.

    Tối đó, Minh gọi cả nhà lại nói chuyện nghiêm túc: “Mọi người lên chơi con rất vui, nhưng cách mọi người đối xử với vợ con là không được. Cô ấy cũng chỉ là phận làm dâu, lương tháng có hạn, không phải cái máy in tiền. Lần sau nếu lên thì tự lo chi phí cá nhân, chứ đừng bắt vợ chồng con gánh hết”.

    Mẹ chồng ban đầu cằn nhằn, nhưng thấy con trai nghiêm mặt, bà cũng xuôi xuôi. Mấy người họ hàng ngại ngùng xin lỗi qua loa rồi hôm sau lặng lẽ về quê sớm hơn dự định.

    Khi nhà cửa yên ắng trở lại, Lan ngồi bên chồng, thở phào: “Em không trách anh, nhưng từ nay Tết Dương mình khóa cửa đi chơi riêng nhé. Họ hàng muốn lên thì báo trước, và tự lo tiền bạc, chứ em không hầu nổi kiểu này nữa”.

    Minh gật đầu, ôm vợ thật chặt: “Anh hứa. Tết là để vui vẻ gia đình, chứ không phải để ai phải chịu thiệt thòi”.

    Từ đó, mỗi dịp lễ Tết, Minh đều chủ động đặt giới hạn rõ ràng với gia đình. Còn Lan, cô học được cách nói “không” mà không cảm thấy áy náy. Hôn nhân vững vàng hơn, vì cả hai biết bảo vệ nhau trước những đòi hỏi vô lý từ người ngoài – dù đó có là họ hàng ruột thịt.

  • Chồng thất nghiệp cả năm, Tết Dương đòi biếu bố mẹ 20 triệu để mở mặt với cả họ

    Chồng thất nghiệp cả năm, Tết Dương đòi biếu bố mẹ 20 triệu để mở mặt với cả họ

    Hùng và Ngọc kết hôn được bốn năm, có thằng cu Tí ba tuổi nghịch ngợm. Trước kia Hùng làm sales bất động sản, lương thưởng cao ngất, tháng nào cũng dư dả biếu bố mẹ nội 10-15 triệu, còn khoe khắp họ hàng. Nhưng từ đầu năm 2025, thị trường đóng băng, công ty cho Hùng nghỉ việc. Một năm trời thất nghiệp, Hùng ở nhà trông con, thỉnh thoảng chạy Grab kiếm vài trăm nghìn lẻ tẻ, nhưng phần lớn vẫn dựa vào lương tháng 18 triệu của Ngọc – nhân viên kế toán một công ty nước ngoài.

    Cuộc sống bắt đầu căng thẳng từ lâu, nhưng cả hai cố giấu. Ngọc đi làm từ 7 giờ sáng đến 7 giờ tối, về nhà còn cơm nước, giặt giũ, dạy con. Hùng thì hay cáu gắt vì “mất mặt đàn ông”, tối nào cũng ôm điện thoại chơi game hoặc lướt Facebook than vãn “thời buổi khó khăn”.

    Ngày 28 tháng 12 năm 2025, chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết Dương lịch 2026, Hùng ngồi ở ghế sofa, mặt nghiêm nghị gọi vợ:

    “Ngọc, anh quyết rồi. Tết này về quê nội, mình phải biếu bố mẹ 20 triệu. Không thể ít hơn được.”

    Ngọc đang rửa bát, tay dừng lại, quay phắt ra: “20 triệu? Anh đùa à? Nhà mình đang nợ ngân hàng 200 triệu vay mua nhà, tháng nào em cũng phải trả gốc lẫn lãi 10 triệu. Tiền tiết kiệm còn đúng 12 triệu để sống qua Tết. Anh lấy đâu ra 20 triệu?”

    Hùng gằn giọng: “Thì em vay bạn bè, vay đồng nghiệp, hay rút lương tháng sau trước! Anh cả biếu 35 triệu, chị hai 28 triệu, thằng em họ mới cưới cũng khoe biếu 15 triệu. Mình là con trai út mà biếu lèo tèo vài triệu thì cả họ cười vào mặt. Bố mẹ anh già rồi, anh không để bố mẹ mất mặt vì thằng con thất nghiệp!”

    Ngọc bật cười chua chát: “Mất mặt? Anh thất nghiệp cả năm nay, tiền trong nhà toàn em đổ mồ hôi nước mắt làm ra. Anh ở nhà nhưng việc nhà em vẫn phải làm gần hết vì anh bảo ‘mệt’. Giờ anh đòi em vay nợ để anh ‘giữ thể diện’ với họ hàng? Họ hàng cười anh chứ có cười em đâu! Em mới là người bị cả xóm này xì xào: ‘Chồng nó thất nghiệp mà vợ vẫn đi làm nuôi à?’”

    Hùng đập tay xuống bàn: “Em nói thế mà nghe được à? Anh là trụ cột gia đình! Anh ở nhà cả năm đã nhục lắm rồi, giờ Tết nhất mà về quê tay không thì anh sống thế nào? Em không thương anh thì thôi, chứ đừng nói kiểu ấy!”

    Ngọc nước mắt giàn giụa: “Thương? Em thương anh nên mới cắn răng gánh hết. Nhưng anh có thương em không? Anh có thấy em mệt đến mức suy nhược, doctor bảo thiếu máu mà vẫn phải đi làm? 20 triệu đó là tiền sữa cho con cả năm, tiền học mẫu giáo, tiền trả nợ. Anh muốn em vay nóng lãi suất 5 nghìn/ngày để anh ‘mở mặt’ à?”

    Cuộc cãi vã kéo dài đến khuya. Thằng cu Tí sợ hãi trốn trong phòng khóc thút thít. Hùng bỏ ra ngoài nhậu với bạn đến sáng.

    Sáng 29 tháng 12, mẹ chồng gọi điện thẳng cho Ngọc:

    “Alo, con ơi, mẹ nghe Hùng bảo năm nay nhà con khó khăn lắm hả? Thôi Tết nhất, cố gắng biếu bố mẹ ít nhất 20 triệu nhé. Anh cả con biếu nhiều, chị hai con cũng thế, nhà mình không để thua kém ai. Mẹ với bố già rồi, chỉ mong các con hiếu thảo cho cả họ nhìn vào.”

    Ngọc cắn môi đến bật máu, nhẹ nhàng đáp: “Dạ con biết rồi mẹ. Con sẽ cố.”

    Tắt máy, Ngọc ngồi sụp xuống sàn nhà khóc nức nở. Cô gọi cho chị gái ruột tâm sự, rồi quyết định: không vay nóng, cũng không đưa 20 triệu.

    Chiều 30 tháng 12, Hùng về nhà với vẻ mặt hầm hầm, cầm vali: “Em không đưa tiền thì anh tự về quê một mình. Anh sẽ bảo với cả họ là vợ không cho tiền biếu bố mẹ. Để xem em mất mặt thế nào!”

    Ngọc lạnh lùng nhìn chồng: “Anh cứ việc nói. Em sẽ gọi video call cho cả nhà nội ngay bây giờ, kể rõ năm nay anh thất nghiệp, em gánh hết chi phí gia đình ra sao, anh đòi em vay nợ nặng lãi để biếu Tết thế nào. Để cả họ biết ai mới là người không có trách nhiệm.”

    Hùng chết sững, lần đầu tiên im lặng. Anh buông vali xuống, ngồi phịch ra ghế, đầu gục xuống: “Anh… anh xin lỗi. Anh sợ lắm. Sợ cả họ khinh thường, sợ bố mẹ thất vọng. Nhưng anh sai rồi. Anh không nghĩ đến em.”

    Ngọc vẫn khóc, nhưng giọng đã dịu lại: “Em không cần anh phải biếu 20 triệu để chứng minh hiếu thảo. Em chỉ cần anh đi làm lại, dù lương thấp cũng được, để em không phải gánh một mình. Sĩ diện thật sự là khi anh đứng thẳng lưng bằng chính sức lao động của mình, chứ không phải bằng phong bì dày lấy từ tiền vay nợ của vợ.”

    Đêm giao thừa Tết Dương, hai vợ chồng không về quê nội. Họ ở nhà, gói bánh chưng nhỏ, ăn bữa cơm đơn giản bên con trai. Hùng tự tay gói 5 triệu vào phong bì, ghi tên cả hai vợ chồng, nhờ anh cả mang về biếu bố mẹ kèm lời nhắn: “Năm nay con khó khăn, chỉ biếu được thế này. Năm sau con sẽ cố gắng hơn.”

    Mẹ chồng gọi điện trách móc ban đầu, nhưng khi nghe Hùng kể thật về tình hình thất nghiệp và những tháng ngày vợ gánh vác, bà chỉ thở dài: “Thôi, các con còn trẻ, cố lên. Sức khỏe và vợ chồng hòa thuận mới là quan trọng nhất.”

    Sau Tết, Hùng thực sự thay đổi. Anh nhận việc giao hàng full-time, lương chỉ 10 triệu nhưng đều đặn. Tối về anh phụ vợ việc nhà, chăm con. Sáu tháng sau, anh tìm được việc sales mới dù lương khởi điểm thấp.

    Ngọc nhìn chồng dần lấy lại tự tin, mỉm cười: “Tết năm nay mình biếu bố mẹ bao nhiêu cũng được, miễn là tiền do cả hai cùng làm ra.”

    Hùng ôm vợ: “Anh hiểu rồi. Sĩ diện lớn nhất của anh là có một người vợ như em, và không bao giờ để em phải gánh một mình nữa.”

    Xung đột Tết Dương năm ấy tưởng chừng có thể phá vỡ gia đình, nhưng cuối cùng lại trở thành bước ngoặt để cả hai thấu hiểu và gắn bó hơn. Vì đôi khi, phải chạm đến đáy của sự bất đồng mới nhận ra điều quý giá nhất không phải là phong bì dày, mà là trách nhiệm và sự sẻ chia giữa hai vợ chồng.

  • Cô ấy bước đến gần, đưa tay lên tháo khăn. Nhưng khi tấm khăn rơi xuống, tôi s:ữ:ng người

    Cô ấy bước đến gần, đưa tay lên tháo khăn. Nhưng khi tấm khăn rơi xuống, tôi s:ữ:ng người

    Khi cánh cửa phòng tắm mở ra, Hân bước ra, trên người chỉ quấn khăn tắm. Dù đã lâu không gặp, hình ảnh ấy vẫn khiến tim tôi xốn xang y như ngày đầu yêu nhau.

    Một năm sau ly hôn, cuộc sống của tôi bình lặng đến mức nhàm chán. Tôi quen dậy một mình, ăn một mình, đi làm một mình. Căn nhà rộng 2 phòng ngủ trở nên trống trải như thể mọi âm thanh đã bị rút ra khỏi đó cùng ngày vợ cũ kéo vali rời đi.

    Thời gian dần trôi, tôi nghĩ mình đã quen, nhưng sau đó tôi nhận ra chẳng qua mình chỉ đang tập sống như một cái máy.

    Rồi một buổi chiều mưa, khi tôi đang đứng nép dưới mái hiên đợi trời tạnh bớt, thì có người gọi tên tôi. Giọng nói ấy quen thuộc đến mức tim tôi thót lại. Tôi quay lại nhìn thì thấy Hân, vợ cũ của tôi, đang đứng ngay phía sau.

    Toàn thân Hân ướt sũng, đang run lên vì lạnh. Cô ấy không trang điểm, không mạnh mẽ như ngày ly hôn. Lúc đó, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt mong manh, yếu đuối rồi như dồn hết can đảm hỏi tôi:

    – Chúng ta… có thể bắt đầu lại được không anh?

    Tôi sững sờ tới mức không nói được gì, nhưng thật ra trong lòng lại có chút mừng, chỉ muốn ôm chầm lấy cô ấy. Sau đó, tôi đưa cô ấy về căn nhà cũ, nơi hai chúng tôi từng sống. Hân đi một vòng, chạm vào những món đồ quen thuộc mà cô từng mua, trong ánh mắt thoáng buồn lẫn tiếc nuối.

    Không khí giữa chúng tôi không còn xa lạ như tôi tưởng. Chỉ cần một cái chạm tay nhẹ, tất cả ký ức ùa về. Hân nói cô muốn tắm rửa trước rồi… “nói chuyện đàng hoàng”.

    Tôi ngồi ngoài phòng ngủ, lòng hồi hộp đến mức tay không yên. Tôi đã từng mơ đến việc đoàn tụ biết bao đêm, nhưng không ngờ lại xảy ra nhanh như vậy.

    Khi cánh cửa phòng tắm mở ra, Hân bước ra, trên người chỉ quấn khăn tắm. Dù đã lâu không gặp, hình ảnh ấy vẫn khiến tim tôi xốn xang y như ngày đầu yêu nhau.

    Cô ấy bước đến gần, đưa tay lên tháo khăn. Nhưng khi tấm khăn rơi xuống, tôi sững người. Người cô ấy đầy những vết bầm tím, kéo dài từ bả vai xuống tận lưng. Có vết cũ chuyển màu vàng, có vết mới tím đậm, và một vết còn sưng đỏ.

    Tôi bật dậy, giọng nghẹn lại theo bản năng:

    – Ai làm em thành ra thế này?

    Hân khựng lại. Cô kéo khăn lên, mặt trắng bệch. Một giây sau, đôi mắt cô đỏ ngầu rồi nước mắt trào ra, nặng nề như thể cô đã cố kìm rất lâu. Rồi, cô ấy chỉ nói 3 từ:

    – Em xin lỗi…

    Không giải thích, không biện minh, chỉ là một lời xin lỗi đầy đau đớn. Nhưng, như thế đã đủ khiến tôi hiểu ra cô ấy đang che giấu một điều tồi tệ.

    Tôi lấy áo khoác trùm lên người vợ cũ. Cô ấy run rẩy như con chim bị thương, hơi thở đứt đoạn. Cuối cùng, Hân ngồi xuống giường và bắt đầu kể, bằng một giọng khản đặc vì khóc:

    – Hắn đánh em… nhiều tháng rồi.

    Tôi ngồi lặng nghe Hân kể trong tiếng nấc. Cô nói người đàn ông mà cô vội vã yêu sau khi ly hôn đã đánh cô ấy. Hắn ghen tuông, kiểm soát rồi bắt đầu đánh cô. Ban đầu chỉ là vài cái tát, sau đó thành những trận hành hạ kéo dài.

    Nhưng sau mỗi lần như vậy, hắn lại quỳ gối cầu xin tha thứ, mua quà, nói những lời ngon ngọt, thề thốt nên cô ấy đã mềm lòng. Ngày gặp tôi, cô ấy vừa mới bị hắn đánh xong. Không thể chịu đựng được nữa, cô ấy đã quyết tâm chia tay hắn ta.

    Khi Hân ngừng kể, căn phòng chìm trong im lặng. Tôi nhìn cô ấy, gương mặt quen thuộc nhưng nay mệt mỏi đến xót xa. Tôi chậm rãi nắm lấy tay vợ cũ, bàn tay run run như chỉ cần buông ra là vỡ.

    Khoảnh khắc ấy, mọi ký ức xưa bỗng ùa về. Ngày đó, tôi và Hân ly hôn không phải vì hết yêu, chỉ là lúc đó cả hai đều quá mệt. Tôi cắm đầu vào công việc, ít nói, ít quan tâm, còn Hân thì đơn độc trong chính ngôi nhà của mình. Những giận hờn nhỏ không ai chịu giải thích, những lần hiểu lầm không ai chịu dỗ dành. Tất cả tích lại thành khoảng cách.

    Đến khi Hân đưa đơn, tôi tự ái không níu giữ, còn cô ấy thì kiệt sức không thể chờ thêm. Thế là chúng tôi đánh mất nhau, chỉ vì cả hai quá ít nói một câu đơn giản: “Anh/Em cần anh/em”.

    Đêm ấy, tôi đưa Hân đến bệnh viện kiểm tra rồi chở cô ấy về nhà cũ. Trời đã ngớt mưa, đường vắng, cô ấy ngồi sau xe im lặng, nhưng bàn tay đặt nhẹ lên áo tôi lại khiến tim tôi ấm lên lạ thường.

    Khi bước đến trước cửa nhà, Hân bỗng đứng sững lại. Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt vừa sợ vừa mong chờ, rồi khẽ hỏi:

    – Em… có thể ở đây một thời gian không anh?

    Tôi không trả lời ngay. Những vết bầm trên cổ tay cô đập vào mắt tôi, gương mặt cố tỏ ra bình thản nhưng lại mệt mỏi đến đáng thương. Tôi hiểu cô ấy đã trải qua điều gì, và cũng hiểu điều mình thật sự muốn.

    Tôi gật đầu. Không phải vì nghĩa tình cũ, mà vì tôi biết trong lòng mình, tình cảm dành cho cô chưa bao giờ hết.

    Tối đó, chúng tôi không làm gì cả, chỉ trò chuyện cùng nhau. Khi nhìn Hân ngồi co ro trên sofa ở phòng khách mà vẫn cố mỉm cười, tôi cảm nhận một điều rất rõ rằng, căn nhà này không còn lạnh lẽo như trước nữa. Không phải vì cô quay lại, mà vì tôi biết… cả hai chúng tôi đang bắt đầu chữa lành. Và biết đâu, từ sự bình yên này, một tương lai khác sẽ mở ra.

  • Mỗi bước cô đi dưới sân khấu như đặt sâu vào ngực tôi một câu hỏi: “Tại sao cô ấy lại chọn mình, giữa khi mình chẳng thể cho cô ấy điều thiêng liêng nhất?”

    Mỗi bước cô đi dưới sân khấu như đặt sâu vào ngực tôi một câu hỏi: “Tại sao cô ấy lại chọn mình, giữa khi mình chẳng thể cho cô ấy điều thiêng liêng nhất?”

    “Sự Thật Dưới Tấm Chăn”
    Tôi nhận kết quả khám tiền hôn nhân vào một chiều thứ sáu bình thường như bao chiều khác. Gió Sài Gòn hun hút trên hành lang phòng khám, còn tay tôi run như chưa bao giờ từng run đến vậy. Bác sĩ đẩy tờ giấy về phía tôi, tay ông đặt nhẹ lên mặt bàn như cố tránh tạo âm thanh gây chấn động.

    “Anh Hóa… tinh dịch đồ của anh cho thấy anh… rất khó có con. Khả năng gần như bằng không.”

    Tôi nghe thấy ba chữ “gần như không” lặp đi lặp lại trong đầu, át hết mọi tiếng ồn bên ngoài. Không phải sốc. Mà là… trống rỗng. Như thể có ai đó mở cửa sổ trong lòng tôi rồi ném toàn bộ tương lai xuống dưới.

    Tôi nghĩ đến Linh – người con gái tôi yêu tám năm. Tôi nghĩ đến đám cưới chỉ còn hai tháng nữa. Nghĩ đến ánh mắt bố mẹ cô khi nói câu: “Con gái bác nó yêu cậu lắm.” Nghĩ đến nỗi mong cháu của bố mẹ tôi – thứ niềm hy vọng mà cả đời họ để dành.

    Và nghĩ đến việc… tôi sẽ phá hủy tất cả.

    Tối đó, tôi không về nhà ngay. Tôi chạy xe lòng vòng khắp thành phố như người say không biết đường. Đèn đường nhòe nước. Hay mắt tôi nhòe, tôi cũng không phân biệt được.

    Đến gần 10 giờ đêm, tôi dừng xe trước căn nhà nhỏ nơi Linh trọ cùng em gái. Cửa phòng cô mở hé, ánh đèn vàng tỏa ra, ấm áp một cách đau lòng. Tôi đứng đó một lúc lâu, không bước vào. Nhưng cuối cùng Linh mở cửa, thấy tôi liền khựng lại.

    “Anh đứng đây từ bao giờ vậy? Trời đất, áo anh ướt mồ hôi hết rồi.”

    Tôi chỉ nhìn cô. Mọi câu từ muốn nói tan hết.

    Linh bước tới.
    “Anh sao thế?”

    Tôi mở miệng, nhưng cổ họng nghẹn lại.

    Cuối cùng tôi đưa tờ giấy xét nghiệm ra.

    Chỉ vậy.

    Cô đọc. Rất chậm. Mặt cô không hề biến sắc, không khóc, không sốc. Chỉ hơi cúi xuống, đặt tờ giấy lên bàn như đặt một vật dễ vỡ. Rồi cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt tôi.

    “Vậy thì… mình cưới rồi tính tiếp.”

    Tôi bật cười – một tiếng cười méo xệch. “Em điên à? Em hiểu gì trong tờ giấy đó không?”

    “Em hiểu.” – Linh bước đến gần – “Anh không có lỗi. Và em vẫn muốn lấy anh.”

    “Linh… em còn trẻ. Em có quyền làm mẹ. Anh không thể—”

    Cô khẽ bịt miệng tôi bằng lòng bàn tay nhỏ xíu.
    “Em lấy chồng. Không phải lấy một cái tử cung để đẻ con.”

    Tim tôi nhói lên theo cách chưa bao giờ cảm nhận.

    Tôi muốn tin cô. Nhưng thứ mặc cảm trong tôi quá lớn. Tôi ôm cô, như sợ buông ra sẽ mất hẳn.

    Cô vỗ nhẹ vào lưng tôi.
    “Cưới nha anh?”

    Và tôi gật.

    Gật như một kẻ đã bị tình yêu đánh gục.

    Đám cưới diễn ra sau đó đúng lịch. Không ai trong hai gia đình hay biết điều gì. Bố tôi còn khoe với họ hàng rằng: “Thằng Hóa đi khám sức khỏe tiền hôn nhân hẳn hoi. Con mình giờ là yên tâm.”

    Tôi cười mà muốn khóc.

    Linh thì đẹp đến mức tôi nghĩ mình đang mơ. Mỗi bước cô đi dưới sân khấu như đặt sâu vào ngực tôi một câu hỏi: “Tại sao cô ấy lại chọn mình, giữa khi mình chẳng thể cho cô ấy điều thiêng liêng nhất?”

    Sau lễ thành hôn, bạn bè kéo tôi đi uống bia. Ai cũng nói đủ chuyện tếu táo về đêm tân hôn. Còn tôi chỉ cười gượng, đầu óc tối mịt.

    Khi tiệc tàn, tôi đưa Linh về phòng tân hôn – căn phòng bố mẹ tôi sắm sửa cả tháng nay. Bó hoa trên bàn, tấm ga giường mới, ánh đèn vàng dịu… mọi thứ đúng như cảnh tôi từng tưởng tượng. Chỉ có tôi là không còn nguyên vẹn.

    Linh mở vali, lấy đồ phấn son bỏ vào một góc. Còn tôi ngồi trên giường, hai bàn tay siết chặt đến tê dại.

    “Anh hồi hộp vậy hả?” – Cô quay lại mỉm cười trêu.

    Tôi cố cười.
    “Ừ… hồi hộp.”

    “Nhưng em thì mệt quá.” – Linh khẽ ngáp – “Anh tắt đèn nha?”

    “Ừ.”

    Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng điều hòa chạy êm. Linh nằm xuống trước, kéo chăn lên. Tôi nằm cạnh, lưng quay về phía cô. Bóng lưng của tôi chắc co rúm lại.

    Một lúc, Linh chạm vào vai tôi.

    “Tại sao anh lại quay lưng?”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh… sợ làm em thất vọng.”

    “Anh sợ chuyện đó… đêm nay?” – Giọng cô nhỏ như gió.

    Tôi im lặng. Đó là câu trả lời.

    Rồi đột nhiên, Linh nắm tay tôi.
    “Anh Hóa… đêm nay em có một điều muốn cho anh xem.”

    Cô bật đèn ngủ màu vàng nhạt. Rồi cô ngồi dậy, kéo tấm chăn trên người mình xuống.

    Tôi giật mình.

    Không phải vì điều tôi nghĩ.

    Mà vì… cô đang mặc một chiếc áo thun rộng đến ngang đùi, không phải loại đồ ngủ ren quyến rũ như tôi tưởng sẽ có trong đêm tân hôn.

    Nhưng thứ khiến tôi chết lặng…
    lại là xấp hồ sơ mà cô đặt dưới chăn, giờ được cô lôi ra và để trước mặt tôi.

    “Hóa… đây là sự thật mà em muốn anh biết từ lâu.”

    Tôi nhìn xuống.

    Trên bìa hồ sơ ghi:

    Hồ sơ nhận con nuôi – Trung tâm bảo trợ trẻ em Minh Tâm
    Người xin nhận: Trần Ngọc Linh

    Tôi ngẩn người.

    “Cái… cái gì đây?”

    Linh hít một hơi thật sâu.
    “Em xin nhận một bé gái làm con nuôi. Từ… một năm trước.”

    Tôi trố mắt.
    “Một năm? Khi đó mình còn chưa nói đến chuyện cưới.”

    “Đúng.” – Linh gật – “Nhưng khi ấy em đã biết mình không thể làm mẹ.”

    Tôi sững lại như bị đá tảng nện thẳng vào ngực.
    Tôi quay phắt sang nhìn cô.
    “Em… em không thể làm mẹ?”

    Linh nhẹ nhàng gật đầu.

    “Em bị viêm vùng chậu nặng năm 19 tuổi, do một lần nhập viện muộn. Bác sĩ nói khả năng mang thai tự nhiên của em gần như không còn. Nhưng lúc đó, em… chưa quen anh đủ lâu để kể. Rồi càng ngày càng khó nói.”

    Cô cười.
    Nụ cười chua xót nhất tôi từng thấy.

    “Em sợ anh nghĩ em lừa dối. Sợ bố mẹ em buồn. Sợ người ta nói em ‘không lành lặn’. Nên… em giữ im lặng.”

    Tôi nghe tiếng tim mình rơi xuống tận đáy.

    Cô nói tiếp, giọng khàn đi:
    “Nhưng rồi em yêu anh. Em nghĩ, hay là mình cố sinh bằng phương pháp khác. Nhưng khi hai đứa quyết định đi khám tiền hôn nhân, em đã chuẩn bị sẵn một ngày… phải nói sự thật. Nhưng chưa kịp nói thì anh lại là người nhận kết quả nặng nề hơn.”

    Tôi ôm đầu. Tất cả xoáy lại, xoắn vào nhau.

    “Em biết em không có quyền giận anh vì chuyện anh giấu em. Vì chính em cũng làm điều y như vậy.”

    Cô đưa tôi tờ giấy xét nghiệm của cô – cũ, ố vàng một góc.

    “Em định… sau khi cưới xong, mình sẽ từ từ nói. Rồi cùng nhau nhận bé gái này về. Em đã gặp con bé mấy lần. Bé ngoan lắm.”

    Tôi nhìn tấm hình đính kèm.
    Một bé gái chừng hai tuổi, tóc cụp, đôi mắt đen và nụ cười lúm đồng tiền. Cú nhìn đầu tiên đã khiến tim tôi mềm đi.

    “Linh…” – Giọng tôi run – “Em chịu đựng chuyện này một mình… bao lâu rồi?”

    “Tám năm. Từ lúc bắt đầu quen anh.”

    Tôi không kìm được, kéo cô vào lòng.
    Linh bật khóc – lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.

    “Em xin lỗi… Em sợ anh rời bỏ em.”

    Tôi ghì chặt cô hơn.
    “Sao anh lại bỏ người duy nhất dám đi cạnh anh ngay cả khi biết anh không thể có con?”

    Linh ngước lên, mắt đỏ hoe.
    “Anh cũng vậy mà… anh cũng định bỏ em đúng không?”

    Tôi gục đầu vào vai cô.
    “Anh ngu. Nhưng anh sợ làm khổ em.”

    “Anh không làm khổ em. Anh làm em… thương anh hơn.”

    Chúng tôi ôm nhau rất lâu.
    Không phải ôm để bắt đầu một đêm tân hôn nồng cháy.
    Mà là ôm để xoa dịu những vết thương mà hai đứa giấu dưới lớp mạnh mẽ bề ngoài.

    Một lúc sau, Linh chạm nhẹ vào tờ hồ sơ.
    “Nếu anh không muốn nhận con nuôi, em… có thể để hồ sơ sang năm…”

    Tôi lắc đầu.
    “Không. Anh muốn. Anh muốn từ… lúc nhìn vào mắt con bé.”

    Linh bật cười giữa những giọt nước mắt.
    “Vậy… đêm nay anh lật chăn lên… là để thấy con đầu lòng của tụi mình hả?”

    Tôi ôm lấy mặt cô.
    “Đúng. Dưới tấm chăn đó… là sự thật đẹp nhất mà anh từng nhìn thấy.”

    Ba tháng sau, chúng tôi chính thức đón bé My – “con gái đầu lòng”. Cô bé chạy lon ton vào nhà, ôm chân tôi, miệng líu ríu: “Ba ba ba…”

    Tôi bế nó lên.
    Mùi thơm của trẻ con – thứ mà tôi từng nghĩ mình không bao giờ có cơ hội chạm đến – giờ nằm trong vòng tay tôi.

    Linh đứng bên, ánh mắt ấm như nắng cuối ngày.

    Và tôi biết…

    Một gia đình không phải được tạo nên bởi khả năng sinh sản.
    Mà bởi tình yêu, sự thật và lòng can đảm để bước tới nhau, dù cả hai đều mang những thiếu sót.