Chuyện công sở: Nhìn thấy bức ảnh một cô nhân viên trong cơ quan chồng tôi gửi qua facebook, máu ghen trong người tôi lại nổi lên. 

Trước đây, tôi với chồng làm chung một cơ quan. Thế nhưng, từ sau khi lập gia đình, việc chăm con cái bận rộn quá nên tôi xin nghỉ tại cơ quan cũ, chuyển sang chỗ mới làm việc. Dù sao, vợ chồng không cùng cơ quan cũng tốt, mọi thứ đỡ gò bó, tôi cũng có nhiều thời gian hơn dành cho bản thân hay bè bạn.

Thế nhưng, từ ngày “sểnh vợ” ra, chồng tôi “đổ đốn” ngay theo như những lời mật báo từ đồng nghiệp cũ. Nhất là khi cô bé đó gửi ảnh chồng tôi thường nằm riêng một góc, đắp chăn chung với một cô nhân viên mới, tôi không thể nào giữ nổi bình tĩnh.

Đồng nghiệp nữ thường rủ chồng tôi ngủ trưa.

Chuyện là cô gái này mới được nhận vào cơ quan chồng tôi làm việc. Vì được chồng tôi phân công hướng dẫn nên cả 2 khá thân thiết. Trước đó, dù có lời bàn tán xì xào, thế nhưng chuyện cũng chẳng tới mức làm lớn, nên tôi nhắm mắt cho qua.

Dạo gần đây, không chỉ dừng lại ở việc đi ăn chung với nhau, chồng tôi và cô bé ấy còn thường… ngủ trưa cùng một chỗ. Trước đấy, thói quen chỉ anh chỉ nằm ngả lưng trên ghế cho khỏi mỏi mắt đầu giờ chiều làm việc. Chẳng hiểu gần đây thế nào mà suốt ngày kêu đau lưng, phải nằm xuống chiếu mới thấy đỡ.

Chưa kịp chuẩn bị chăn chiếu cho chồng nằm một mình một chỗ, cô bé đồng nghiệp cũ ngày hôm kia đã gửi ngay cho tôi bức ảnh chồng tôi và cô gái đó nằm chung, thậm chí còn… đắp chăn chung cho ấm.

Phòng làm việc có 6 người 2 nam, 4 nữ, nhưng trừ một cậu thanh niên thường xuyên đi trà đá buổi trưa, thì chỉ có chồng tôi với 4 cô đồng nghiệp ngủ chung phòng. Tới giờ, cả phòng tắt điện, ai về góc nấy. Dạo này 3 cô gái trẻ kia ngủ chung 1 góc, chồng tôi ban đầu nằm gục mặt trên bàn nhưng sau một phần trời lạnh, một phần lại đau lưng nên được cô đồng nghiệp nữ… mời ngủ chung.

Nhìn thấy bức ảnh kèm theo vài dòng mỉa mai của “gián điệp”, tôi không kìm nén nổi máu ghen. Tôi đùng đùng gọi điện chửi mắng chồng khiến anh không thèm nghe tôi nói, dập điện thoại một cách phũ phàng. Tối hôm đó, tôi hẹn chồng ra ngoài nói chuyện cho rõ ràng, không để ảnh hưởng tới bố mẹ chồng cũng như các con.

Tôi đưa bức ảnh cho chồng xem, anh thản nhiên bảo: “Cả phòng 5 con người nằm chung, có phải mỗi anh với con Diệp nằm một phòng đâu mà em ghen này ghen nọ. Chưa kể, mới có 2, 3 lần gần đây mệt mỏi quá, anh mới xuống nằm cùng. Chuyện bình thường thế này mà em cũng ghen thì anh chịu”.

Tôi vẻ mặt hầm hầm tức giận: “Thế này mà bình thường à? Trai có vợ, gái chưa chồng, nằm cạnh nhau thế này mà anh bảo bình thường à? Sao anh không sắm chăn gối ngủ riêng đi? Đàn ông nằm cùng cả nhóm phụ nữ không thấy xấu mặt à?”.

Loading...

Chồng tôi gằn giọng: “Cô im đi, đừng có xúc phạm tới tôi. Nếu cô không thích, tôi không nằm, thế thôi. Tôi đàng hoàng tử tế nằm ở văn phòng chứ không nằm nhà nghỉ. Cô đừng “bới móc” rồi ghen này ghen nọ, tôi mệt mỏi lắm”.

Loading...

Nói xong, chồng tôi bỏ về nhà trước, bỏ lại tôi với “cơn ghen Hoạn Thư” bừng bừng trong người.

Loading...