Hôm nay chuyên mục mẹ chồng nàng dâu của blogtamsu.com xin chia sẻ với bạn  một câu chuyện có thật của một cô gái sống chung với mẹ chồng để bạn có thể cảm nhận được nỗi uất hận trong lòng cô gái ấy nhé !

“Em năm nay 26 tuổi, lập gia đình được hơn 3 năm rồi và hiện tại con trai em đã được gần 3 tuổi. Chồng em là con một nên từ ngày cưới đến giờ vợ chồng em vẫn sống chung với mẹ chồng. Giai đoạn đầu sống chung cũng không có nhiều mâu thuẫn. Nhưng gần đây em bắt đầu rơi vào trạng thái khủng hoảng trong mối quan hệ với mẹ chồng. Mà nguồn cơn tất cả cũng từ bé con nhà em.

Từ ngày em có con đến bây giờ , chủ yếu là bà nội gần gũi và chăm sóc mẹ con em vì bà ngoại còn bận chăm ông ngoại ốm. Khi em hết thời gian ở cữ, từ miếng ăn giấc ngủ của cháu đều một tay bà lo. Vậy mà khoảng 1 tháng trở lại đây, chẳng hiều sao bé luôn phản ứng mỗi lần bà nội gần gũi, chăm sóc.

Nỗi uất hận khi sống chung với mẹ chồng
Nỗi uất hận khi sống chung với mẹ chồng

Thời gian đầu bé chỉ tỏ thái độ cáu kỉnh với bà còn bây giờ bất cứ lúc nào bà đến gần là bé gào lên, bà chạm tay vào người thì khóc, lấy tay lau lau đi… mà khổ lắm chẳng ai dạy bé thế cả. Những lúc đó, hơn ai hết em hiểu được sự tự ái và tủi thân của mẹ chồng nên lựa lúc con bình tĩnh lại em cũng bảo cháu không được hỗn với bà, bà có yêu và thương con thì mới bế ẵm và chăm sóc con như thế. Nhưng trẻ con nói thế thôi chứ chúng đâu có hiểu được ngay.

Thế là mẹ chồng bắt đầu quay sang hậm hực và quy tội cho em là dạy con xa lánh bà nội. Khi con em ngày càng “phản ứng” với bà thì mẹ chồng em bắt đầu đay nghiến và dành cho em những lời cay độc. Bà rêu rao với hàng xóm rằng em ăn cháo đá bát, sống không có phúc, em dạy con em xa lánh bà nội…

Có những hôm cả nhà đang ngồi chơi vui vẻ, bà bế cháu vào lòng nhưng bé cứ vùng vẫy và sà vào lòng mẹ thì bà lu loa lên rằng tưởng cưới con dâu về sẽ được thêm con, thêm cháu, nào ngờ mất luôn cả con trai, giờ có cháu lại mất luôn cả cháu. Và trong mắt mẹ chồng em bây giờ em như là hồ ly tinh cướp đi những người thân yêu nhất của bà.

Mặc cho bố chồng em hết lời khuyên nhủ dàn xếp, rằng trẻ con nó đã biết gì đâu mà chấp nhặt nhưng bà vẫn khăng khăng với suy nghĩ tiêu cực đó. Em thực sự rất ức chế vì bị mẹ chồng nghĩ oan.

Câu chuyện  trên khiến người đọc phải ức nghẹn vì những gì cô gái ấy phải chịu đựng . Có ai cùng phải chịu cành ngộ như cô nàng không. Hãy cùng nhau chia sẻ thêm nhé !