Cảm nhận tình yêu cuộc sống qua bài thơ đầy ý nghĩa, một cảm nhận rất đời, cho cuộc sống xunh quanh, về cậu bé lang thang không nơi nương tựa, về bác hàng rong, đã buông gánh giữa đêm khuya

nghỉ thôi, đêm đã khuya, thân đã mệt rồi
Phố về đêm phố chẳng im lìm

Nghỉ thôi, đêm đã buông, thân đã mệt rồi ….

Phố về đêm, phố chẳng im lìm
Người người vẫn ngược xuôi hối hả
Kẻ quay về, bơ phờ, mệt bã
Người chơi khuya, phấn chấn, hả hê
Có những phận chẳng chốn đi về
Chọn vỉa hè làm nơi nương náu

nghỉ thôi, đêm đã khuya, thân đã mệt rồi
Có những phận chẳng chốn đi về .Chọn vỉa hè làm nơi nương náu

Nhân sinh vốn hữu biệt
Sinh hữu định, tử lại bất kỳ
Nay xa giá, mai lại suy vi
Lúc đắc ý, khi sầu rơi lệ
Lại chẳng biết cuộc đời vốn thế
Chỉ biết than thế thái nhân tình.

nghỉ thôi, đêm đã khuya, thân đã mệt rồi
Nhân sinh vốn hữu biệt. Sinh hữu định, tử lại bất kỳ

Đến với đời, tay trắng, tay không
Sống với đời, lại muốn vơi, muốn chặt
Trí nhủ buông, tâm lại không bỏ
Thân ngược xuôi đến tận lúc lên đèn
Khó thì khóc phận đen, vinh lại cười số đỏ
Rồi quẩn quanh cái triết lý thế thời.

nghỉ thôi, đêm đã khuya, thân đã mệt rồi
Đến với đời, tay trắng, tay không. Sống với đời, lại muốn vơi, muốn chặt

Ơ, hay chưa kìa,
Giữa nhộn nhịp cuộc đời
Góc phố nhỏ, một bác hàng rong
Đã buông lơi gánh hàng bán dở
Một dấu chấm giữa ngàn dấu phẩy,
Nghỉ thôi,
đêm đã buông,
thân đã mệt rồi…

nghỉ thôi, đêm đã khuya, thân đã mệt rồi
Góc phố nhỏ, một bác hàng rong. Đã buông lơi gánh hàng bán dở