Nếu nói về mức độ chiều vợ thương con thì không ai được như chồng tôi, thế nhưng chắc sẽ cũng chắc có người đàn ông nào lại ghen tuông và ích kỷ như anh. Cuộc sống hôn nhân gia đình tôi chẳng hiểu sẽ đi về đâu nữa, khi mà tôi sắp đã không thể chịu đựng hơn được nữa. 

Họ hàng hai bên ai cũng khen tôi tốt số khi lấy được anh làm chồng. Mẹ tôi thầm chí còn từng nói đời này bà chỉ ưng và có một thằng rể là anh, bà cấm không cho tôi được phép bỏ chồng, không được ly hôn dù có việc gì xảy ra đi chăng nữa.

Mẹ tôi còn thẳng thừng nói nếu tôi mà ly hôn bà sẽ tử mặt tôi. Không phải ngẫu nhiên mà chồng tôi lại nhận được nhiều thiện cảm như vậy từ phía mọi người. Bởi anh sống tử tế, chân thành và rất nhiệt tình nên ai cũng yêu quý.

Tôi đã lấy chồng được 5 năm, hiện tại tôi đang có 2 đứa con, và bé thứ hai mới được hơn 1 tuổi.

Cuộc sống hôn nhân của tôi ắt hẳn sẽ hạnh phúc lắm nếu như mà chồng tôi cứ không mải đay nghiến chuỵen quá khứ, trước khi tôi lấy anh. Nó dày vò tôi khiến cho tôi cảm thấy vô cùng chán nản về cuộc hôn nhân này.

tâm sự tình yêu, tâm sự, tôi phải làm gì bây giờ
Tôi phải làm sao

Anh không phải là người đàn ông đầu tiên mà tôi yêu. Trước khi kết hôn, tôi từng yêu tha thiết một người đàn ông khác. Chúng tôi thậm chí còn về sống thử với nhau.

Ngày đó tuổi trẻ bồng bột, tôi chẳng những không giấu diếm, che đậy mà còn rất tự hào về tình yêu của mình.

Và rồi đùng một cái, hắn bỏ rơi tôi. Hắn về quê, lấy vợ và bỏ mặc tôi ở căn phòng trọ đó một mình. Tôi đã phải trải qua những tháng ngày đau khổ vô cùng khi mọi người bàn tán về cuộc tình của tôi.

Ngậm ngùi tôi phải về quê, nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ, tôi gặp gỡ rồi quen anh, chính là chồng tôi bây giờ. Chỉ sau vài tháng là chúng tôi cưới nhau.

Tôi thừa nhận, mới đầu tôi chỉ muốn kiếm một tấm chồng cho yên ổn chứ không yêu anh. Nhưng càng sống bên nhau, tôi lại càng yêu anh hơn. Tôi đã nghĩ mình có thể có một tổ ấm bình yên.

Nói về chồng tôi, anh tốt và hiền lành. Anh làm ra tiền nhưng không chơi bời, được bao nhiêu mang về đưa vợ hết. Anh còn chủ động giúp nhà tôi xây lại căn nhà cho khang trang hơn vì thương bố mẹ vợ bao năm khổ sở.

Việc bên đằng vợ, anh giúp đỡ nhiệt tình không quản nắng mưa. Bởi thế, ai cũng quý anh, coi anh như con trai chứ không phải con rể.

Tôi đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc, may mắn khi lấy được một người chồng như anh. Hai đứa con ra đời là kết quả của tình yêu mà tôi dành cho chồng. Mọi thứ sẽ thật trọn vẹn nếu như… chồng không mang quá khứ của tôi ra đay nghiến mãi.

Chồng tôi hiền lành, tử tế, trước khi cưới tôi chưa yêu ai. Nói tôi là mối tình đầu của anh ấy cũng không sai. Chính bởi vậy, nên sau khi cưới cũng bởi ghen tuông mà anh lại hậm hực ghen tuông vô lối.

Chuyện quá khứ của tôi thi thoảng anh cứ lôi ra như một thứ khiến tôi bị dằn vặt và cảm thấy có lỗi vì đã sống với người khác trước khi lấy anh.

Thời gian đầu tôi hiểu và thông cảm cho sự ấm ức trong lòng chồng. Thế nhưng khi mà sự việc cứ lặp đi lặp lại khiến tôi bắt đầu khó chịu, chản nản và căm phẫn vô cùng.

Mỗi khi giận nhau dù là việc to hay việc nhỏ, không cần biết là tôi đúng hay là sai anh đều mang câu đó ra “đập” vào mặt tôi khiến cho tôi chẳng nói được gì.

Tôi đang chán nản và cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống này, mặc dù biểu hiện của anh với mọi người đều rất tốt. Tôi phải làm gì bây giờ, liệu tôi có nên ly hôn không hay là cắn răng mà chịu đựng tính xấu duy nhất này của anh ?