Quả đáng tội khi đang nằm đợi em vào phong tắm, tôi cũng đỡ manh nha nghĩ đến “tình một đêm” nóng bỏng, thế nhưng mọi thứ dường như biến mất khi tôi nghe câu hỏi của em “Vợ anh có đẹp bằng em không” ?

Tôi là trai ở tỉnh còn vợ tôi lại là cô gái phố. Chúng tôi đã kết hôn được gần 10 và hiện đã có 2 thiên thần nhỏ 1 trai và 1 gái. Còn nhớ ngày đưa em về ra mắt, mẹ tôi có khuyên rằng gia cảnh khác nhau sẽ rất khó dung hòa. Thực sự thì bản thân tôi cũng rất đắn đo nhưng vì em rất quả quyết nên chúng tôi vẫn kết hôn.

Tôi đã tự chứng minh khả năng của mình bằng việc tự lực làm mọi việc mà không nhờ bất kỳ sự trợ giúp nào từ nhà vợ. Vợ tôi – cô ấy cũng rất hiểu tôi nên đã rủ bỏ hoàn toàn hình ảnh tiểu thư khuê các, ăn vận và sống rất giản dị, và tuyệt nhiệt cũng chẳng nhận bất cứ thứ gì từ nhà vợ.

Rồi cuộc sống dần ổn định, tôi có công ty riêng, mức thu nhập ổn lên, chúng tôi có con, cuộc sống vô cùng mĩ mãn. Người ta rói rằng tôi có tài, và nói vợ tôi khéo nhìn người, nhưng hơn ai hết tôi hiểu rằng nếu không nhờ sự hậu thuẫn của vợ chắc chắn tôi sẽ không thể có được như ngày hôm nay.

Cho tới một dạo, công ty tôi có tuyển một cô thư ký mới. Em rất trẻ là sinh viên năm cuối, thuộc người hiện đại, nóng bỏng và rất chịu chơi. Em liên tục liếc mắt đưa tình với tôi trong suốt ngày đầu tiên làm việc. Nhưng phải đến ngày thứ ba tôi mới chủ động hẹn em đi ăn tối và em đồng ý. Ngay cả khi tôi có nhã hứng rủ em đi khách sạn, em cũng e lệ mà cúi đầu chấp nhận luôn. Đột nhiên nghĩ, con gái bây giờ dễ dãi đến thế sao.

cô thư ký nóng bỏng, nóng bỏng, tình một đêm
Ảnh minh họa

Xem thêm:  Biết chồng ngoại tình, vợ âm thành đổi số cô bồ, thành số mẹ chồng và cái kết

Tôi cũng đang mường tượng đến viễn cảnh tỉnh một đêm mặn nồng, cuồng nhiệt, bởi thực ra thời này chuyện tình một đêm nơi công sở chẳng có gì to tát. Đúng lúc đó, em bước ra từ cửa nhà tắm, vóc dáng nóng bỏng, khuôn mặt dù qua làn nước vẫn khá tinh tế do được trang điểm kỹ càng, tôi nghĩ em là một cô gái rất biết cách làm đẹp, bầu ngực căng tròn lấp ló dưới tấm khăn tắm cuốn hờ hững.

 Khí thế trong tôi hừng hực dâng cao. Rồi em châm thuốc, em vừa hút vừa phả hơi vào mặt tôi, uốn éo hỏi “Vợ anh có đẹp bằng em không?”.  Câu hỏi đó của em làm tôi như tỉnh lại . Bao nhiêu ham muốn khi nãy đột nhiên biến mất.

Đúng vậy, vợ tôi sau 2 lần sinh nở cho tôi nhưng thiên thần tuyệt diệu vóc dáng đã khác xưa rất nhiều, không còn rắn chắc, cũng không còn nóng bỏng và trẻ trung như em, thế nhưng em làm sao có thể đem so sánh với vợ tôi được. Như thế đâu có xứng.  Tôi liền tránh sự nhiệt tình của em và nói “Vợ anh không đẹp bằng em nhưng…”. Rồi tôi lấy áo khoác rời khỏi khách sạn. Đồng thời cũng nhắn cho phòng nhân sự một tin nhắn. Em không xứng làm việc ở công ty tôi.

Trên đường về, đầu tôi có rất nhiều suy nghĩ, bây giờ mới hơn 8h tối. Có lẽ vợ và các con tôi vẫn chưa dùng cơm. Trước đây, lần nào cô ấy cũng nhắn tôi về ăn tối, riết các bữa ăn ở nhà của tôi thưa hơn, đã lâu rồi tôi không thưởng thức cơm nhà. Tự nhiên tôi lại thấy nhớ vợ. Có thể vợ tôi không đẹp nhưng cô ấy có nhiều thứ mà bao cô gái khác không thể có.

Ngày mới cưới tôi đã hứa sẽ cho cô ấy một cuộc sống đầy đủ. Cô ấy chỉ cười và nói rằng “em không cần mấy thứ phù phiếm đó, em chỉ muốn chúng ta mãi bên nhau”. Gần 10 năm qua, cô ấy chưa một ngày được thảnh thơi, tôi lại nỡ đi phản bội cô ấy chỉ một phút yếu lòng thì quả thật rất có lỗi.

Đánh xe vào sân, 2 đứa trẻ thấy tôi ùa ra như “mẹ về chợ”. Tôi vẫn thường khâm phục cách dạy giỗ con của vợ tôi vì dù ít ở cạnh các con nhưng chúng luôn dành cho tôi tình yêu đặc biệt.

Vợ tôi đeo tạp dề từ trong bếp đi ra cười nói “em tưởng anh không về ăn tối nên nấu đơn giản lắm. Anh có muốn ăn thêm không em nấu”. Cô ấy cười vẫn đẹp như ngày nào, dù phía đuôi mắt đã hiện rõ những dấu ấn của thời gian.