Blog

  • Camera ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ lúc nửa đêm, người mẹ xem được tức tốc tung ngay lên mạng

    Camera ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ lúc nửa đêm, người mẹ xem được tức tốc tung ngay lên mạng

    26 triệu người “nín thở” trước sự việc của hai ông cháu.

    Trong cuộc sống gia đình, những khoảnh khắc ngọt ngào và hài hước giữa ông bà và các cháu thường mang lại những giây phút thú vị không thể nào quên. Một đoạn video cách đây không lâu đã thu hút sự chú ý của hàng triệu người trên mạng xã hội, ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ trong tình huống “dở khóc dở cười” vào giữa đêm.

    Nguồn: New York Post

    Trong video này, ông Ramon Aranda (California – Mỹ) lần đầu “lên chức” ông nội, đã gặp phải một sự cố hài hước khi đặt cháu gái Lenna vào cũi ngủ. Giáo dục cách chăm sóc trẻ nhỏ không phải là điều dễ dàng, và đôi khi những tình huống oái ăm lại trở thành những kỷ niệm đáng nhớ. Trong lúc ông cố gắng bế cháu lên và đặt bé vào cũi, do tấm nệm được hạ xuống khá thấp, ông đã vô tình ngã nhào qua rào chắn của cũi, khiến chiếc điện thoại trong túi rơi loảng xoảng.

    Cảnh tượng ông nội lăn lộn trong cũi cháu gái không chỉ khiến người mẹ của bé – chị Kelsea Bowersmith bật cười, mà còn thu hút sự quan tâm lớn từ cộng đồng mạng khi chị quyết định tung đoạn video đáng yêu này lên mạng xã hội TikTok. Video nhanh chóng trở nên viral, đạt hơn 26 triệu lượt xem, cùng hàng triệu bình luận hài hước từ cư dân mạng.

    Camera ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ lúc nửa đêm, người mẹ xem được tức tốc tung ngay lên mạng - 2

    Nguồn: New York Post

    Nguồn: New York Post

    Điểm nhấn trong video không chỉ là sự vụng về dễ thương của ông Ramon, mà còn thể hiện một khoảnh khắc ấm áp, vui vẻ giữa ông và cháu. Sau khi video được đăng tải, ông Aranda chia sẻ rằng ông cảm thấy xấu hổ nếu có ai đó nhìn thấy mình trong khoảnh khắc đó. Thế nhưng, trong mắt nhiều người xem, cảnh tượng này lại là một minh chứng cho tình yêu thương và sự chăm sóc mà ông dành cho cháu gái của mình.

    Camera ghi lại cảnh ông nội bế cháu đi ngủ lúc nửa đêm, người mẹ xem được tức tốc tung ngay lên mạng - 4

    Nguồn: New York Post

    Nguồn: New York Post

    Trên thực tế, việc nhờ ông bà phụ chăm cháu là xu hướng phổ biến ngày nay, tuy mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng có những hạn chế đáng lưu ý. Một trong những điểm mạnh lớn nhất là sự chăm sóc ấm áp và yêu thương từ ông bà, những người thường có nhiều kinh nghiệm trong việc nuôi dạy trẻ. Sự tương tác này không chỉ giúp trẻ cảm thấy an toàn mà còn củng cố mối quan hệ gia đình, tạo ra những kỷ niệm đẹp giữa các thế hệ. Thêm vào đó, việc này giúp tiết kiệm chi phí so với việc thuê bảo mẫu hoặc gửi trẻ ở các cơ sở giữ trẻ.

    Tuy nhiên, cũng cần nhận diện những thách thức có thể phát sinh. Sự khác biệt trong phương pháp nuôi dạy giữa ông bà và cha mẹ có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển toàn diện cho trẻ, đặc biệt khi các quy tắc và cách ứng xử không thống nhất. Hơn nữa, sức khỏe và năng lực của ông bà có thể hạn chế, ảnh hưởng đến chất lượng chăm sóc. Cha mẹ cũng có thể cảm thấy áp lực khi phải phụ thuộc vào ông bà, lo ngại về việc trẻ sẽ không được nuôi dạy theo những giá trị mà họ muốn truyền đạt. Do đó, việc giao tiếp rõ ràng và thấu hiểu giữa các thế hệ là rất quan trọng để tạo ra một môi trường nuôi dưỡng tốt nhất cho trẻ.

    Tại sao bố mẹ không nên quá ỷ lại vào việc nhờ ông bà chăm con?

    – Trẻ có thể trở nên không nghe lời

    Ông bà thường nuông chiều trẻ hơn so với cha mẹ. Thậm chí ông bà còn làm ngược lại với những điều cha mẹ nói và dạy con, cốt chỉ để trẻ vui vẻ.

    Chính điều đó sẽ phá vỡ mọi kỷ luật mà cha mẹ phải vất vả mãi mới thiết lập được cho trẻ, làm trẻ không còn nghe lời cha mẹ nữa.

    – Trẻ có thể không vận động đủ

    Trẻ em luôn tràn đầy năng lượng trong cơ thể cũng như tâm hồn. Chúng cần chạy nhảy và chơi đùa để cơ thể phát triển khỏe mạnh. Mà ông bà đã cao tuổi, thường sức khỏe và thể lực không đủ để theo chân trẻ trong những hoạt động ngoài trời.

    Chính vì hoạt động thể chất không đủ khiến trẻ cảm thấy không thoải mái, điều đó càng không tốt cho sự tăng trưởng tự nhiên của trẻ.

    – Trẻ có thể ăn quá nhiều

    Ông bà luôn sợ cháu đói và thường cho trẻ ăn quá nhiều trong 1 ngày. Các nghiên cứu gần đây thậm chí còn chỉ ra rằng, trẻ em có nguy cơ bị béo phì, gặp các vấn đề về răng lợi và bệnh tiểu đường do các món ăn của ông bà chúng như kẹo và những đồ ăn nhiều chất béo.

    Dẫu biết ông bà nào cũng mong cháu mau lớn và vui vẻ, nhưng chính những sự quan tâm thiếu hiểu biết ấy vô hình chung lại gây tổn hại nghiêm trọng cho sức khỏe của trẻ.

    – Trẻ có thể phát triển các kỹ năng xã hội kém

    Khi trẻ dành nhiều thời gian ở cạnh ông bà, chúng sẽ ít kết bạn với những đứa trẻ khác. Dần dà chúng có xu hướng ngại giao tiếp và mở rộng các mối quan hệ xung quanh, chỉ cảm thấy an toàn, thoải mái với các mối quan hệ quen thuộc vốn có của mình.

    Ngược lại, những đứa trẻ đi học mẫu giáo sẽ ít gặp các vấn đề về giao tiếp, kỹ năng xã hội cũng phát triển tốt hơn.

  • Cậu bé nhặt gần 900 triệu nhưng người mất khăng khăng đánh rơi 70 triệu: Phản ứng gia đình cho thấy dạy con quá tốt

    Cậu bé nhặt gần 900 triệu nhưng người mất khăng khăng đánh rơi 70 triệu: Phản ứng gia đình cho thấy dạy con quá tốt

    Một cậu bé Thẩm Dương nhặt được số tiền khổng lồ gần 900 triệu đồng. Khi tìm được chủ nhân, người chủ bối rối: “Chiếc túi là của tôi, nhưng tôi chỉ mất 70 triệu đồng”. Câu chuyện từng thu hút sự chú ý của cư dân mạng Trung Quốc. Chuyện gì đã xảy ra? 

    Được biết, Thân Bích Hàm là học sinh lớp năm. Một chiều tan học, cậu

    Tốn rất nhiều công sức mới đưa được chiếc túi từ trên cao xuống, khi mở ra, cậu bàng hoàng: Trong đó chứa đầy tiền! Thân Bích Hàm không khỏi hét lớn thông báo với mẹ.

    Người mẹ nghe thấy tiếng con trai liền vội chạy tới xem chuyện gì đang xảy ra. Cô cũng bị sốc trước cảnh tượng trước mắt: Không phải một, hai tờ tiền, cũng không phải hàng chục tờ tiền, mà là những chồng tiền giấy chất thành núi!

    Đối mặt với số tiền lớn như vậy, hai mẹ con đều không hề có ý định chiếm đoạt. Họ quyết định đợi người chủ xuất hiện và gọi cảnh sát đến giúp đỡ.

    – “Nếu mất nhiều tiền như vậy, tôi đoán người chủ sẽ đến tìm nên tôi nói với con trai rằng “Chúng ta hãy đợi một lát’”, bà mẹ nói. Thân Bích Hàm nghe lời mẹ và gật đầu lia lịa đồng tình. Cậu bé cảm thấy hạnh phúc vì mình đang làm điều đúng đắn.

    Tuy nhiên, 10 phút, 20 phút trôi qua… Hai mẹ con đợi gần một tiếng đồng hồ nhưng người chủ vẫn không đến. Lúc này Thân Bích Hàm đề nghị: “Đợi như vậy cũng không được, chúng ta gọi cảnh sát đi mẹ!”. Người mẹ đã gọi điện cho 110 và giải thích ngắn gọn tình hình.

    Sau khi biết tin, ông Dương ở đồn cảnh sát gần nhất đã lập tức bố trí cho nhân viên có mặt nhanh chóng đến hiện trường vụ việc. Mọi người đếm số tiền và phát hiện trong túi có tới 900 triệu đồng

    “Nơi nhặt tiền tình cờ là điểm mù camera, không ghi lại được hình ảnh chủ nhân. Nhưng sau gần một giờ điều tra, cuối cùng chúng tôi cũng tìm ra”, cảnh sát Dương nhớ lại. Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của cảnh sát, người đàn ông trả lời điện thoại đầu tiên phủ nhận việc anh ta đã rút tiền vào ngày hôm đó, sau đó nói rằng mình chỉ rút 70 triệu “tiền tiêu vặt”. Cảnh sát ngay lập tức liên lạc với cộng đồng nơi người này sinh sống.

    Thân Bích Hàm là học sinh lớp năm.

    Các quan chức xác nhận rằng người đàn ông này mắc bệnh tâm thần. Liên lạc với cha mẹ của người này, họ được biết 900 triệu là số tiền bồi thường dịp quy hoạch nhà đất. Đó cũng là toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình. Sau khi xác minh, các thủ tục liên quan đã được hoàn tất và nhận lại được 900 triệu

    Hai ông bà nhìn đống tiền giấy trước mặt và phấn khích đến mức không nói nên lời. Đây là số tiền họ chuẩn bị để chữa bệnh cho con trai, là niềm hy vọng và nguồn sống cho tương lai của họ. Hai ông bà biết ơn cảnh sát vì giúp đỡ nhiệt tình, nhưng người họ muốn cảm ơn nhiều hơn là cậu bé đã tìm thấy số tiền.

    “Số tiền lớn như vậy, nếu là người khác thì có lẽ tôi đã không nhận lại được. Cậu bé này thật tốt bụng, thật thà. Cậu ấy không chỉ giữ được tiền của mà còn cả mạng sống của chúng tôi”, người cha nói.

    Trước thắc mắc của mẹ Thân Bích Hàm rằng trong túi này có 900 triệu, sao con của bà chỉ nói mất 70 triệu ạ, người cha giải thích: “Tinh thần con trai tôi không ổn định, nó lúc tỉnh lúc không. Hôm đó con trai tôi lén lấy sổ ngân hàng rút 900 triệu. Sau khi phát hiện, tôi vội đuổi theo. Nhưng không ngờ nó lại bỏ tiền bên vệ đường”, người mẹ giải thích. Đồng thời ông quay sang Thân Bích Hàm, nói thêm: “Con thật là một đứa trẻ ngoan, mẹ con chắc chắn sẽ rất tự hào và hạnh phúc”.

    Cư dân mạng cho rằng, Thân Bích Hàm đã thể hiện tính cách cao thượng và trung thực tuyệt vời của một học sinh tiểu học. Cậu không chỉ có được sự biết ơn và tôn trọng của gia đình bị mất tiền, mà còn nhận về vô số lời khen ngợi. Cách dạy con của mẹ Bích Hàm cũng được nhiều người tán dương.

    “Mặc dù các cháu có được thầy cô, bố mẹ rao giảng về lòng trung thực rất nhiều, nhưng cuộc sống xung quanh thì rất muôn màu muôn vẻ, khiến các cháu không nhận ra đâu là việc tốt, việc xấu. Là mẹ, mình phải nhấn mạnh với các cháu rằng cái gì không phải của mình thì không bao giờ được giữ. Nó là mồ hôi, nước mắt, công sức của người khác. Mình giữ thì mình cũng không an yên, nên trả lại là điều tốt nhất” – người mẹ .

    Theo nguồn: https://phunusuckhoe.giadinhonline.vn/cau-be-nhat-gan-900-trieu-nhung-nguoi-mat-khang-khang-anh-roi-70-trieu-phan-ung-gia-inh-cho-thay-day-con-qua-tot-c21a479420.html

  • Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi

    Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi

    Hàng xóm cạnh nhà tôi là một bà góa, sống một mình. Dạo gần đây, mỗi lần gặp tôi ngoài cổng, bà lại buột miệng nói những câu khiến tôi khó chịu.

    “Con bé nhà cô… dạo này hay ở nhà lắm.”

    Tôi cười trừ.

    “Chắc bà nhìn nhầm. Giờ đó nó đang ở trường.”

    Nhưng bà ta lắc đầu, rất chắc chắn:

    “Không nhầm đâu. Tôi thấy nó đứng ở cửa sổ. Nhìn xuống đường.”

    Câu nói ấy cứ ám trong đầu tôi suốt mấy ngày.

    Con gái tôi mười tuổi. Ngoan, học đều, chưa bao giờ trốn học. Giáo viên không báo gì bất thường. Nhưng ánh mắt của bà hàng xóm hôm đó… không giống nói đùa.

    Hôm sau, tôi quyết định giả vờ đi làm.

    Sáng, tôi mặc áo khoác, xách túi, dắt xe ra khỏi cổng như thường lệ. Đợi vài phút rồi quay lại bằng cửa sau. Nhà yên ắng. Con bé đã “đi học”.

    Đại lý ô tô gần đây

     

    Tôi bước vào phòng con, tim đập mạnh.
    Rồi… chui xuống gầm giường.

    Không gian chật hẹp, bụi bám đầy mũi. Tôi nín thở, nhìn đồng hồ.

    8 giờ 15.

    Đúng giờ vào tiết đầu.

    Vài phút trôi qua dài như cả tiếng.

    Rồi tôi nghe thấy tiếng mở khóa cửa chính.

    Rất khẽ.
    Rất quen.

    Tiếng bước chân đi dọc hành lang.
    Nhẹ. Không vội.

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi cắn chặt môi để không phát ra tiếng.

    Cửa phòng con mở ra.

    Từ khe hở dưới gầm giường, tôi nhìn thấy… đôi giày của con bé.

    Nó bước vào.
    Mặc nguyên đồng phục học sinh.
    Cặp sách vẫn trên vai.

    Tôi suýt bật dậy gọi tên con.

    Nhưng rồi… có một đôi giày khác theo sau.

    Giày người lớn.
    Nam giới.

    Người đó đứng ngay trước bàn học của con tôi. Tôi chỉ thấy được phần gấu quần và bàn tay thô ráp đặt lên vai nó.

    Giọng đàn ông trầm, thấp:

    “Hôm nay ở nhà. Như mọi khi.”

    Con bé không trả lời. Chỉ gật đầu.

    Người đó cúi xuống, đặt lên bàn một xấp giấy đã in sẵn, giọng đều đều như đọc kịch bản:

    “Làm cho xong. Nhớ là… không được nói với mẹ.”

    Tôi cảm giác máu trong người đông lại.

    Người đàn ông rời đi. Cửa đóng lại.

    Con gái tôi ngồi xuống ghế. Nó không khóc. Không run.
    Chỉ mở cặp, lấy ra… một chiếc điện thoại khác — không phải cái tôi mua cho con.

    Màn hình sáng lên. Cuộc gọi video bắt đầu.

    Trên màn hình là một người đàn ông khác, tóc gọn gàng, đeo kính.

    “Bắt đầu đi.”

    Con tôi cầm bút. Tay nhỏ xíu, viết từng dòng theo chỉ dẫn trên màn hình.

    Tôi nhìn thấy rõ tiêu đề trên giấy:

    “BÁO CÁO GIA ĐÌNH – LỊCH SINH HOẠT – THỜI GIAN MẸ Ở NHÀ”

    Tôi không nhớ mình đã bò ra khỏi gầm giường bằng cách nào.

    Chỉ nhớ khoảnh khắc tôi bật đèn, con bé quay lại —
    mặt tái mét.

    “Nói cho mẹ biết,” tôi thì thào, giọng vỡ ra,
    “ai bắt con làm chuyện này?”

    Con bé bật khóc.
    Lần đầu tiên sau rất lâu.

    Nó ôm chặt lấy tôi:

    “Họ nói… nếu con không làm, họ sẽ làm mẹ biến mất.”

    Sau này tôi mới biết:
    Một đường dây lừa đảo, lợi dụng trẻ con trong khu để thu thập thông tin gia đình giàu có.
    Và bà hàng xóm — người tôi từng nghĩ là nhiều chuyện —
    chính là người duy nhất nhận ra có gì đó không ổn.

    Có những ngày, sự thật không nằm ở trường học…
    mà nằm ngay dưới mái nhà mình.

    Và đôi khi,
    chỉ cần chậm một ngày thôi,
    là không còn cơ hội chui xuống gầm giường để hiểu ra nữa.

  • Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận

    Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận

    Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay vào hai bên hông quần kaki đã sờn. Dù hôm nay chú đã tắm rửa kỹ càng, dùng cả chanh để chà, nhưng những vệt dầu nhớt đen kịt tích tụ suốt 22 năm sửa xe dường như đã ăn sâu vào từng vân tay, kẽ móng, không cách nào tẩy sạch.

    Trên bục vinh danh, loa phát thanh vang lên dõng dạc: “Mời tân kỹ sư, thủ khoa đầu ra toàn khóa – Nguyễn Thanh Hải”.

    Tiếng vỗ tay rào rào như sấm dậy. Chàng trai cao ráo, gương mặt sáng ngời trong bộ đồ cử nhân bước lên. Khoảnh khắc Hải nhận bằng, mắt cậu dáo dác tìm kiếm phía dưới. Khi bắt gặp dáng người gầy gò, khắc khổ của chú Quang sau gốc cây, Hải cười rạng rỡ, giơ cao tấm bằng. Chú Quang rơm rớm nước mắt, vội lấy mu bàn tay quệt ngang. Đó là thằng bé mà 22 năm trước, người yêu cũ của chú đã bỏ lại trước cửa tiệm sửa xe tuềnh toàng cùng một mảnh giấy vỏn vẹn: “Em xin lỗi, em không nuôi nổi nó”.

    Suốt hơn hai thập kỷ, chú Quang không lấy vợ. Chú sợ người ta không thương thằng bé. Chú làm bạn với cờ lê, mỏ lết, chui gầm xe tải, nhịn ăn nhịn mặc để Hải được uống sữa ngoại, học trường chuyên. Chú là “bố Quang” – người bố không cùng máu mủ nhưng nặng tình hơn núi. Mẹ đẻ chưa từng về thăm Hải 1 lần nhưng chú Quang vẫn luôn cho anh xem hình mẹ để con nhớ tới mẹ ruột của mình.

    Buổi lễ kết thúc. Hải chạy ào xuống, chưa kịp ôm lấy bố thì một chiếc Mercedes đen bóng láng đỗ xịch ngay trước mặt hai bố con. Cửa xe mở ra, một người phụ nữ sang trọng bước xuống. Bà mặc chiếc váy lụa đắt tiền, đeo kính râm to bản, theo sau là một người đàn ông ngoại quốc lịch lãm.

    Người phụ nữ tháo kính, để lộ đôi mắt đẹp nhưng vương nét u buồn. Bà nhìn Hải trân trân, rồi giọng run run: “Hải… con lớn quá rồi. Mẹ đây. Mẹ là mẹ Lan đây con”. Không khí như đông cứng lại. Chú Quang chết lặng. Chú nhận ra Lan, dù thời gian và tiền bạc đã biến cô gái quê mùa năm xưa thành một quý bà đài các.

    Lan bước tới, định nắm lấy tay Hải nhưng cậu lùi lại một bước. Bà bật khóc nức nở: “Mẹ xin lỗi con. Năm xưa mẹ túng quẫn quá. Giờ mẹ đã thành công rồi, mẹ về để bù đắp cho con. Chồng mẹ… dượng đây cũng rất ủng hộ. Ông ấy là chủ tịch tập đoàn xây dựng bên Mỹ. Mẹ đã làm xong thủ tục rồi, chỉ cần con gật đầu, con sẽ sang Mỹ định cư. Với tấm bằng này và thế lực của dượng, tương lai con sẽ sáng lạn gấp trăm lần ở đây”.

    Người đàn ông ngoại quốc gật đầu chào Hải một cách thân thiện, chìa ra một tấm danh thiếp mạ vàng. Xung quanh, sinh viên và phụ huynh bắt đầu xì xào. Ai cũng nhìn vào chiếc xe sang và lời đề nghị đổi đời như trong mơ ấy. Một bước lên mây – đó là điều mà hàng ngàn cử nhân ở đây khao khát.

    Chú Quang đứng đó, đôi vai gầy sụp xuống. Chú nhìn xuống đôi bàn tay nứt nẻ, dính đầy dầu mỡ của mình, rồi nhìn sang sự hào nhoáng của người mẹ ruột. Chú hiểu, mình không có gì ngoài sự nghèo khó. Chú nuốt nước bọt đắng ngắt, quay sang nói với Hải, giọng khản đặc: “Hải à… Mẹ con nói đúng đấy. Con… con đi với mẹ đi. Bố chỉ là thợ sửa xe, lo cho con ăn học đến đây là hết sức rồi. Sang bển, con mới bay cao được”.

    Nói rồi, chú Quang quay lưng, định lủi thủi bước đi về phía chiếc xe Dream “chiến” cũ nát dựng ở góc xa. Chú không muốn làm vật cản đường tương lai của con.

    “Bố đứng lại!”

    Tiếng Hải vang lên đanh thép khiến bước chân chú Quang khựng lại. Hải bước nhanh tới, không hề do dự nắm chặt lấy bàn tay thô ráp, đen đúa của chú Quang trước mặt bao nhiêu người. Cậu quay sang nhìn người phụ nữ tên Lan, ánh mắt kiên định nhưng không hề có sự oán hận, chỉ có sự xa cách lạnh lùng.

    “Thưa bà, cảm ơn bà đã có lời mời. Nhưng tương lai sáng lạn mà bà nói, nếu không có bố Quang, thì tôi đã chết đói ở vỉa hè hoặc trại trẻ mồ côi từ 22 năm trước rồi”. Hải siết chặt tay bố mình hơn, giơ lên cao cho mọi người thấy sự tương phản giữa bàn tay trắng trẻo của cậu và bàn tay sần sùi của người cha:

    “Bà nhìn đi. Bàn tay này vì ai mà nứt nẻ? Vì ai mà không bao giờ sạch dầu mỡ? Bà có thể cho tôi tiền, cho tôi nước Mỹ, nhưng bà không thể cho tôi những đêm bố thức trắng chườm khăn khi tôi sốt, những hộp cơm bố nhường phần thịt cho tôi còn bố chỉ ăn rau luộc”.

    Bà Lan sững sờ, nước mắt lăn dài trên má, lớp phấn son nhòe đi. Bà lắp bắp: “Nhưng con ơi… mẹ muốn tốt cho con…”. Hải lắc đầu, giọng cậu chùng xuống, nghẹn ngào nhưng chắc nịch từng chữ: “Với tôi, tốt nhất là được ở bên cạnh người đã hy sinh cả cuộc đời cho tôi. Tôi không bao giờ bỏ người đàn ông này được, bố Quang là tất cả với tôi.

    Cả sân trường lặng đi. Có tiếng sụt sùi của ai đó vang lên. Hải quay sang chú Quang, người đàn ông đang run lên bần bật vì xúc động, nước mắt đã chảy tràn xuống gò má hóp. Cậu cởi chiếc áo cử nhân, khoác lên vai người cha già: “Bố, mình về thôi. Nay con khao bố phở bò, thêm trứng trần, nhiều hành, bố nhé!”.

    Hai bố con leo lên chiếc xe máy cũ, tiếng pô xe nổ vang giòn tan, để lại phía sau chiếc Mercedes bóng lộn và người phụ nữ đang gục xuống trong hối tiếc muộn màng. Chiếc xe máy cũ kỹ ấy chở theo một “tài sản” vô giá mà không tiền bạc nào mua được: đó là tình phụ tử thiêng liêng được đúc kết từ 22 năm dầu nhớt và mồ hôi.

    Giữa dòng người tấp nập, bóng lưng người cha sửa xe gầy gò và chàng thủ khoa cao lớn tựa vào nhau, đẹp hơn bất kỳ bức tranh nào trên thế gian này.

  • Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp

    Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp

    Với 4 con giáp dưới đây, 7 ngày tới được xem là quãng thời gian nên mở lòng đón nhận, nhưng vẫn giữ sự tỉnh táo cần thiết.

    Có những giai đoạn, tiền bạc không đến theo kế hoạch đã vạch sẵn mà xuất hiện rất đột ngột, đúng lúc con người đang mệt mỏi hoặc buông lơi kỳ vọng. Bước vào khoảng thời gian 7 ngày sắp tới, vận tài chính của một số con giáp được cho là có dấu hiệu chuyển động rõ rệt. Không phải kiểu trúng số hay giàu lên sau một đêm, mà là những tin vui bất ngờ đủ để khiến tâm lý nhẹ nhõm, dòng tiền được khơi thông và cảm giác “dễ thở” quay trở lại sau chuỗi ngày lo toan.

    Điểm chung của giai đoạn này là tiền đến từ những nguồn tưởng như quen thuộc: công việc hiện tại, mối quan hệ cũ hoặc những khoản từng bị trì hoãn. Khi thời điểm chín muồi, chỉ cần một cú hích nhỏ cũng đủ tạo ra sự thay đổi đáng kể.

    Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp- Ảnh 1.

    Ảnh minh hoạ

    1. Tuổi Tý

    Tuổi Tý là con giáp đầu tiên có khả năng đón tin vui liên quan đến tiền bạc trong thời gian ngắn sắp tới. Sau một khoảng thời gian phải xoay xở khá nhiều, đặc biệt là với những khoản chi phát sinh liên tục, tuổi Tý bắt đầu thấy dòng tiền có dấu hiệu quay lại đúng nhịp. Tin vui có thể đến từ việc được thanh toán khoản tiền chờ đợi từ lâu, nhận thưởng, hoa hồng hoặc một cơ hội kiếm thêm thu nhập mà trước đó không quá kỳ vọng.

    Điều đáng nói là tiền đến với tuổi Tý theo cách khá bất ngờ, không nằm trong kế hoạch ban đầu. Chính vì vậy, tâm lý dễ sinh chủ quan hoặc muốn chi tiêu bù đắp. Tuy nhiên, nếu biết giữ lại một phần, dùng khoản tiền này để ổn định tài chính thay vì tiêu ngay, tuổi Tý sẽ cảm nhận rõ sự khác biệt trong thời gian ngắn.

    2. Tuổi Dần

    Với tuổi Dần, 7 ngày tới là giai đoạn vận tài chính có chuyển biến tích cực sau chuỗi ngày khá căng thẳng. Trước đó, tuổi Dần có thể đã phải đưa ra nhiều quyết định liên quan đến tiền, đôi lúc mang tính đánh đổi. Tin vui sắp tới thường gắn với công việc hoặc một mối quan hệ tưởng như không còn nhiều giá trị. Một lời đề nghị hợp tác, một dự án nhỏ hay đơn giản là sự ghi nhận đúng lúc cũng có thể mang lại lợi ích tài chính cụ thể.

    Tuổi Dần vốn không ngại làm việc, nhưng đôi khi lại thiếu kiên nhẫn khi chưa thấy kết quả ngay. Giai đoạn này, điều quan trọng là giữ được sự bình tĩnh, không vội vàng mở rộng chi tiêu khi tiền vừa vào. Tin vui tiền bạc đến không chỉ để giải quyết khó khăn trước mắt, mà còn là tín hiệu cho thấy hướng đi hiện tại đang đúng, chỉ cần đi chậm hơn một chút là sẽ chắc chắn hơn.

    Tin vui lớn về tiền bạc bất ngờ đến với 4 con giáp- Ảnh 2.

    Ảnh minh hoạ

    3. Tuổi Mùi

    Tuổi Mùi là con giáp có khả năng nhận tin vui tiền bạc theo cách rất nhẹ nhàng trong 7 ngày tới. Không ồn ào, không khiến người khác phải chú ý, nhưng đủ để bản thân cảm thấy yên tâm hơn về tình hình tài chính. Đó có thể là khoản tiết kiệm tưởng như nhỏ, nhưng khi cộng dồn lại lại phát huy tác dụng đúng lúc. Cũng có thể là việc giảm được một khoản chi cố định, giúp áp lực tiền bạc giảm đi đáng kể.

    Điểm mạnh của tuổi Mùi trong giai đoạn này nằm ở khả năng cân đối lại chi tiêu. Khi tin vui xuất hiện, họ không có xu hướng tiêu xài mạnh tay mà nghĩ nhiều hơn đến sự ổn định lâu dài. Chính thái độ này giúp tuổi Mùi giữ được tiền và biến tin vui ngắn hạn thành nền tảng vững hơn cho những tháng sau.

    4. Tuổi Hợi

    Tuổi Hợi là con giáp cuối cùng được nhắc đến trong giai đoạn đón tin vui tiền bạc bất ngờ này. Sau thời gian khá thoải mái về tinh thần nhưng chưa thực sự ổn định về tài chính, tuổi Hợi bắt đầu thấy những tín hiệu tích cực quay trở lại. Tin vui có thể đến từ một nguồn thu phụ, một lời đề nghị làm thêm hoặc sự hỗ trợ từ người thân, bạn bè đúng thời điểm.

    Tuổi Hợi thường không đặt nặng chuyện tính toán quá chi li, nhưng giai đoạn này lại là lúc nên cẩn trọng hơn một chút. Khi tiền đến bất ngờ, nếu biết sử dụng đúng chỗ, đây sẽ là bước đệm giúp họ chủ động hơn trong các kế hoạch sắp tới, thay vì chỉ giải quyết vấn đề trước mắt.

    Nhìn chung, 7 ngày tới không phải là khoảng thời gian bùng nổ tài lộc, nhưng lại rất đáng chú ý với những ai đang mong chờ một tín hiệu tích cực về tiền bạc. Với tuổi Tý, Dần, Mùi và Hợi, tin vui đến bất ngờ không chỉ mang ý nghĩa vật chất, mà còn giúp tinh thần nhẹ nhõm hơn, tạo động lực để bước tiếp. Quan trọng nhất vẫn là cách đón nhận: bình tĩnh, tỉnh táo và biết giữ, để may mắn nhỏ có thể trở thành sự ổn định lâu dài.

    (Thông tin mang tính tham khảo, chiêm nghiệm)

  • Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn.

    Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn.

    Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’

    Năm tôi bảy tuổi, cả xóm ai cũng biết tôi là con bé… lì nhất.

    Lì vì tôi dám đứng giữa sân, nước mắt nước mũi giàn giụa, tay chỉ thẳng vào anh hàng xóm hơn tôi mười tuổi, gào lên trước mặt người lớn:

    “Con lớn lên con sẽ lấy anh Minh! Con không lấy ai khác hết!”

    Cả xóm cười nghiêng ngả.

    Mẹ tôi vừa xấu hổ vừa tức, túm tai kéo tôi vào nhà. Còn anh Minh thì đỏ mặt đến tận mang tai, lúng túng đứng như trời trồng.

    “Con nít ranh, biết gì mà nói!” – người lớn trêu.

    Nhưng tôi nhớ rất rõ, hôm đó anh Minh cúi xuống, xoa đầu tôi, giọng dịu dàng:

    “Lớn lên rồi hãy nói nhé. Giờ thì đi học cho giỏi đã.”

    Tôi gật đầu cái rụp.

    Từ hôm đó, trong đầu tôi có một mục tiêu rất rõ ràng: lớn lên, học giỏi, rồi lấy anh Minh.

    Anh Hàng Xóm Của Tôi

    Anh Minh là kiểu người mà cả khu tập thể ai cũng quý. Cao ráo, học giỏi, lễ phép. Ba mẹ anh mất sớm, anh sống với bà nội. Từ năm tôi học lớp một, anh đã là sinh viên đại học.

    Mỗi buổi chiều, anh thường ngồi ở bậc thềm, vừa đọc sách vừa trông tôi chơi trước sân.

    Tôi ngã xe đạp, anh băng vết thương.
    Tôi bị điểm kém, anh kèm học.
    Tôi khóc vì bị bạn bắt nạt, anh dắt tôi đi mua kem.

    Trong thế giới nhỏ bé của tôi, anh Minh giống như siêu anh hùng.

    Năm tôi mười hai tuổi, anh chuyển đi.

    Không lời tạm biệt rình rang. Chỉ một buổi sáng, tôi thấy căn nhà bên cạnh khóa cửa. Bà nội anh mất. Anh rời khu tập thể.

    Tôi đứng trước cổng nhà anh, ôm cặp, khóc như mất một phần tuổi thơ.

    Từ hôm đó, tôi không gặp lại anh nữa.

    15 Năm Trôi Qua

    Tôi lớn lên.

    Không còn là con bé 7 tuổi khóc đòi lấy chồng.

    Tôi học rất giỏi. Đậu đại học danh tiếng. Ra trường với tấm bằng loại ưu. Ai cũng nói tôi có tương lai.

    Chỉ có điều, trong lòng tôi luôn có một góc rất nhỏ… dành cho anh Minh.

    Tôi không biết anh giờ ra sao. Ở đâu. Còn nhớ tôi không.

    Nhưng mỗi lần mệt mỏi, tôi lại nhớ đến câu anh từng nói:

    “Đi học cho giỏi đã.”

    Và tôi cố gắng.

    Ngày tôi cầm hồ sơ bước vào tập đoàn Thiên Minh – một trong những tập đoàn lớn nhất nước – tôi tự nhủ:
    Chỉ cần trúng tuyển thôi. Không mơ cao.

    Buổi Phỏng Vấn Định Mệnh

    Phòng phỏng vấn rộng, sáng, lạnh đến mức tôi thấy lòng bàn tay mình ướt mồ hôi.

    Tôi ngồi thẳng lưng, trả lời từng câu hỏi của hội đồng. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ… cho đến khi cánh cửa phía sau mở ra.

    Một người đàn ông bước vào.

    Cả phòng lập tức đứng dậy.

    “Tổng giám đốc.”

    Tim tôi khẽ hụt một nhịp.

    Người đàn ông đó cao hơn trong tưởng tượng của tôi. Vest chỉnh tề. Ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Gương mặt… quen đến lạ.

    Anh nhìn lướt qua hội đồng, rồi ánh mắt dừng lại nơi tôi.

    Rất lâu.

    Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy bối rối.

    Anh bỗng mỉm cười.

    Nụ cười ấy… khiến tim tôi thắt lại.

    Rồi anh nói, giọng trầm, pha chút trêu đùa:

    “Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?”

    Cả phòng chết lặng.

    Tôi há hốc miệng.

    Không khí đông cứng lại.

    Tôi đứng bật dậy theo phản xạ:

    “Xin lỗi anh, tôi nghĩ anh nhầm người rồi!”

    Anh bật cười.

    “Anh không nhầm.”

    Rồi anh nhìn thẳng vào tôi, chậm rãi nói:

    “Anh là… Minh.”

    Người Cũ, Ở Vị Trí Mới

    Tôi không nhớ nổi buổi phỏng vấn kết thúc thế nào.

    Chỉ nhớ mình được mời ở lại phòng riêng.

    Chỉ còn tôi và anh.

    Anh Minh.

    Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Minh.

    “Em lớn quá rồi.” – anh nói – “Không còn là con bé khóc đòi lấy anh nữa.”

    Tôi đỏ mặt, cúi đầu.

    “Anh còn nhớ… chuyện đó sao?”

    “Sao quên được?” – anh cười – “Một đứa trẻ dám tuyên bố trước cả xóm sẽ lấy anh.”

    Anh kể, sau khi rời khu tập thể, anh lao đầu vào học và làm việc. Xây dựng tập đoàn từ con số không. Không yêu ai.

    “Anh luôn nghĩ…” – anh nói chậm – “Có một cô bé từng hứa với anh. Không biết có nhớ lời không.”

    Tim tôi đập loạn xạ.

    Một Lời Hứa Cũ

    Tôi không được nhận vào vị trí ứng tuyển.

    Tôi được nhận vào… vị trí trợ lý riêng của tổng giám đốc.

    Tin đồn lan nhanh như gió.

    “Con bé đó có gì đặc biệt?”
    “Quan hệ gì với sếp à?”

    Tôi chịu áp lực rất lớn.

    Cho đến một buổi tối, tôi nản lòng, muốn xin nghỉ.

    Anh Minh đứng trước tôi, nghiêm túc hiếm thấy:

    “Em không cần chứng minh cho ai cả.”
    “Chỉ cần chứng minh cho chính em.”

    Rồi anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như năm nào:

    “Anh tin em.”

    Cái Kết Của Một Lời Hứa

    Một năm sau.

    Trong buổi tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn, anh Minh đứng trên sân khấu.

    Giữa hàng trăm khách mời, anh bước xuống, đứng trước mặt tôi.

    Quỳ một gối.

    “Ngày em bảy tuổi, em nói sẽ lấy anh.”
    “Bây giờ em đã lớn.”
    “Anh hỏi lại… em còn muốn gả cho anh không?”

    Tôi khóc.

    Gật đầu.

    Cả hội trường vỗ tay.

    Epilogue

    Người ta nói, trẻ con nói chơi, không ai nhớ.

    Nhưng có những lời nói…
    là hạt giống.

    Chỉ cần thời gian đủ lâu,
    nó sẽ nở hoa.

  • Lỡ bấm chấp thuận điều khoản mới của Za:lo, đây là các cách chủ tài khoản bảo mật thông tin

    Lỡ bấm chấp thuận điều khoản mới của Za:lo, đây là các cách chủ tài khoản bảo mật thông tin

    Gần đây, nhiều người dùng bày tỏ lo ngại trước các điều khoản mới của Zalo, trong đó có nội dung cho phép thu thập, lưu trữ và chia sẻ dữ liệu cá nhân… Điều này làm dấy lên lo lắng về quyền kiểm soát dữ liệu cá nhân.

    Zalo là ứng dụng nhắn tin phổ biến tại Việt Nam, với khoảng 2 tỷ tin nhắn được gửi mỗi ngày.

    Tuy nhiên, những ngày gần đây, nhiều người dùng bày tỏ lo ngại trước các điều khoản mới của Zalo, trong đó có nội dung cho phép thu thập, lưu trữ và chia sẻ dữ liệu cá nhân; người dùng không đồng ý có thể bị khóa tài khoản. Điều này làm dấy lên lo lắng về quyền kiểm soát dữ liệu cá nhân.

    Dù vậy, việc rời bỏ Zalo không dễ dàng, bởi ứng dụng này đang được nhiều người sử dụng cho công việc và các nhu cầu quan trọng hằng ngày.

    Zalo, điều khoản Zalo, kiến thức

    Zalo, điều khoản Zalo, kiến thức

    Vậy nếu đã hoặc phải chấp thuận những điều khoản mới của Zalo để tiếp tục sử dụng thì người dùng nên làm gì để bảo vệ dữ liệu cá nhân, bảo mật tin nhắn? (Ảnh minh họa).

    Trước hết, người dùng nên lựa chọn những cách bảo mật trong chính ứng dụng Zalo, như giới hạn những người có thể gửi tin nhắn, gọi điện, kết bạn, xem thông tin cơ bản, hiển thị mình đã đọc tin nhắn hay chưa… Những tùy chọn này đều có trong phần Cá nhân/ Cài đặt của Zalo.

    Nếu đang dùng iPhone, người dùng nên vào phần Cài đặt , tìm ứng dụng Zalo và chọn cho hoặc không cho Zalo tiếp cận những thông tin gì trong máy (ví dụ, có thể tắt hoặc giới hạn tiếp cận đối với Danh bạ và Ảnh ).

    Để bảo mật tin nhắn Zalo, người dùng có thể bật tính năng Mã hóa đầu cuối (E2EE) bằng cách chọn cuộc trò chuyện muốn mã hóa, bấm nút Tùy chọn (góc trên bên phải) rồi bật Mã hóa đầu cuối . Tuy nhiên, tính năng này hiện tại dường như đã bị dừng, người dùng nên kiểm tra cụ thể trong phiên bản ứng dụng của mình.

    Ngoài ra, người dùng nên tắt tính năng Sao lưu tự động trong ứng dụng ( Cá nhân/ Cài đặt/ Sao lưu và khôi phục/ Cài đặt/ Tắt “ Tự động sao lưu mỗi ngày ”), để các tin nhắn chỉ nằm ở máy của mình chứ không sao lưu lên máy chủ của Zalo.

    Zalo, điều khoản Zalo, kiến thức

    Zalo, điều khoản Zalo, kiến thức

    Với những tin nhắn có thông tin quan trọng và nhạy cảm như thông tin cá nhân, ảnh chụp giấy tờ…, có một vài cách thế này:

    – Gửi thành file Word hoặc PDF có mật khẩu (chọn tính năng Encrypt with password (Mã hóa bằng mật khẩu) để bảo mật cao hơn – người dùng nên tự tìm trong Word vì các phiên bản khác nhau có thể hơi khác nhau), rồi gửi mật khẩu đó cho người nhận trong một tin nhắn khác (thậm chí qua một ứng dụng khác); hoặc gọi điện nói mật khẩu cho người nhận.

    – Chia nhỏ thông tin thay vì gửi toàn bộ thông tin trong một tin nhắn.

    – Gửi ảnh chụp màn hình thay vì chữ (ảnh chụp màn hình thường có ít “dấu vết” dữ liệu hơn là tin nhắn chữ).

    – Nếu gửi thông tin cần bảo mật cho một người đáng tin cậy (mà những thông tin cần bảo mật thì tất nhiên chỉ nên gửi cho người đáng tin cậy), người dùng gửi xong và người nhận đã đọc rồi thì 2 bên đều nên xóa luôn. Nếu cả hai đều không sao lưu tin nhắn thì trong phần lớn trường hợp, tin nhắn sẽ không tồn tại lâu trên máy chủ Zalo.

    Zalo, điều khoản Zalo, kiến thức

    Người dùng lưu ý là những cách trên đều không bảo mật một cách hoàn hảo mà chỉ khiến thông tin khó bị tiếp cận và sử dụng hơn. Ngoài ra còn một vài cách khác nhưng sẽ mất thời gian và tốn công hơn, nhất là với những người không “thân thiện” với công nghệ.

    Tạm thời thì những cách trên sẽ giúp người sử dụng chủ động bảo vệ dữ liệu tốt hơn trong ứng dụng Zalo. Còn với những thông tin cực kỳ quan trọng thì bất kỳ ai cũng nên cân nhắc có nên gửi qua tin nhắn hay không, dù là qua ứng dụng hay nền tảng nào.

  • Em gái vợ đến ở cùng được 3 ngày đã khiến tôi h:ối hậ:n, đến tháng thứ 2 thì tôi chỉ thẳng cổ rồi đu:ổi ra khỏi nhà

    Em gái vợ đến ở cùng được 3 ngày đã khiến tôi h:ối hậ:n, đến tháng thứ 2 thì tôi chỉ thẳng cổ rồi đu:ổi ra khỏi nhà

    Vợ tôi là giáo viên mầm non, hiền lành, chu đáo, ít nói, nói đúng hơn là vợ tôi dịu dàng quá mức, nhiều lúc tôi mong cô ấy mạnh mẽ hơn một chút thì tôi đã đỡ mệt mỏi hơn rất nhiều.

    Chúng tôi sống trong một căn hộ hai phòng ngủ ở Hà Nội, cuộc sống tạm đủ đầy và yên ổn. Mọi thứ bắt đầu đảo lộn kể từ khi em gái vợ, con bé tên Yến, được mẹ vợ gửi từ quê lên thành phố ở nhờ để “tìm việc làm cho ra hồn”.

    Ban đầu tôi không có ý kiến gì, mẹ vợ gọi điện trực tiếp cho tôi, giọng ngọt ngào khéo léo nhưng thâm ý thì ép buộc: “Con giúp mẹ và em với, Yến nó không quen ai ở thành phố ngoài vợ chồng con, ở quê mãi thì hư đời nó mất. Giờ bố mẹ chỉ biết bám víu vào vợ chồng con, em nó có nên người hay không là ở các con cả”.

    Tôi nghĩ mọi chuyện cũng đơn giản, cho em vợ ở nhờ thì cứ ở, cũng không ảnh hưởng gì, ai ngờ con bé ở được 3 ngày đã khiến tôi hối hận không kịp.

    Yến mới 21 tuổi, học chưa xong cao đẳng đã bỏ ngang, không có bằng cấp, cũng không có định hướng gì rõ ràng. Sáng ngủ nướng đến 10 giờ, trưa gọi đồ ăn ship, chiều nằm bấm điện thoại, tối khuya còn mở nhạc ầm ĩ trong phòng. Tôi đi làm cả ngày về mệt, mở cửa ra là thấy cảnh nhà bừa bộn, dép vứt giữa lối đi, chén bát chất đống trong bồn rửa. Vợ tôi thì chỉ biết nhỏ nhẹ nhắc: ” Yến ơi, giúp chị dọn dẹp chút”, nhưng con bé lơ luôn như không nghe thấy.

    Em gái vợ đến ở cùng được 3 ngày đã khiến tôi hối hận, đến tháng thứ 2 thì tôi chỉ muốn trốn luôn ở cơ quan- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Có một lần, tôi nói thẳng: “Em không đi xin việc thì cũng phụ giúp chị dọn nhà chứ? Ở nhà cả ngày em không thấy áy náy à?”.

    Nó nhìn tôi trừng trừng, rồi trả lời tỉnh queo: “Anh là anh rể em chứ không phải bố em. Em ở nhờ vài bữa chứ có phải ăn bám cả đời đâu mà phải dọn dẹp như giúp việc?”.

    Tôi nuốt cục tức vào trong, quay sang nói với vợ thì cô ấy chỉ bối rối: ” Thôi anh ạ, nó đang tuổi nổi loạn, từ từ rồi em bảo nó”. Vấn đề là “từ từ” ấy kéo dài hơn hai tháng rồi, mà con bé vẫn chưa tìm được việc, không chịu làm gì, chỉ quanh quẩn trong nhà, đôi khi còn mang bạn bè về tụ tập ngay phòng khách (thế mà mẹ vợ tôi bảo con bé không quen ai ở thành phố).

    Có hôm tôi nói vợ: “Em gọi điện cho mẹ em đi, bảo bà đón nó về”.

    Vợ tôi im lặng một lúc rồi chỉ nói: “Em xin lỗi nhưng mẹ bảo nếu mình không giữ nó lại thì nó sẽ bỏ nhà đi theo bạn. Mẹ sợ nó hư, nó hư là lỗi của vợ chồng mình”.

    Tôi đang cân nhắc chuyển sang ngủ lại công ty vài hôm để tránh cãi vã nhưng liệu trốn có phải là cách giải quyết tốt nhất không? Hay tôi cần phải làm căng một lần cho ra ngô ra khoai? Nhưng nếu làm thế thì tôi sợ chính vợ mình sẽ là người tổn thương nhiều nhất. Tôi nên làm thế nào đây?

  • 29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê

    29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê

    29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê. Suốt 2 tiếng không xe nào cho đi nhờ, cuối cùng có chàng trai chừng 35t đi con Dre..am cũ rích tấp lại: “Không chê thì lên xe anh cho về cùng”. Để rồi đúng lúc tới địa phận Thành phố thì chuyện kinhhoang đã xảy ra…

    Cơn gió bấc tràn về Hà Nội vào chiều 29 Tết lạnh buốt như ki/m châ/m vào d/a th/ịt. Mai, cô công nhân may 25t, đứng ch/ết tr/ân giữa bến xe náo lo/ạn. Bàn tay run rẩy lục tìm trong túi xách lần thứ mười, nhưng vô vọng. Chiếc ví da sờn – nơi đựng trọn vẹn 8 triệu đồng tiền thưởng Tết vừa nhận – đã không cánh mà bay.

    Đó là tất cả hy vọng của cô: tiền thu/ốc cho bố, tiền mua áo mới cho đàn e/m nh/ỏ và cả tiền xe về quê. Giữa dòng người hối hả sắm sửa, Mai thấy mình như một ốc đảo cô độc và ki/ệt quệ. Không điện thoại (vì đã cũ và hết pin), không một đồng dính túi, nỗi tuyệt vọng đẩy cô đến một quyết định liều lĩnh: Ra quốc lộ vẫy xe xin đi nhờ về hướng Phú Thọ.

    Mai đứng đó, dáng người gầy gò trong chiếc áo khoác đồng phục sờn cũ. Cứ mỗi khi một ánh đèn xe quét qua, cô lại giơ tay vẫy trong vô vọng. Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Những chiếc xe khách đầy ắp người lao vút đi, để lại làn khói đen kịt và sự im lặng đáng sợ.

    Đúng lúc đôi chân muốn q/uỵ xuống vì lạnh và đ/ói, một ánh đèn vàng vọt từ chiếc xe Dre..am cũ rích từ từ tấp lại. Người cầm lái là một người đàn ông chừng 35t, mặc chiếc áo khoác gió bạc màu, gương mặt phong trần khuất sau chiếc mũ bảo hiểm cũ: “Về Phú Thọ hả em? Không chê xe cũ thì lên anh cho quá giang một đoạn, anh cũng đang về phía đó.”

    Mai khựng lại. Bản năng tự vệ trong lòng cô g/ào th/ét: “Đừng lên! Biết hắn là ai? Nhỡ hắn b//ắt c//óc thì sao?”. Nhưng cái lạnh thấu xư//ơng và nỗi thèm khát được hơi ấm gia đình đã lấn át tất cả. Cô cắ/n m/ôi, đánh liề//u trèo lên phía sau, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của chính mình, giữ một khoảng cách an toàn nhất có thể….

    …Chiếc Dream cà tàng nổ máy phành phạch, hòa vào dòng xe thưa dần ngoài vành đai. Gió tạt thẳng vào mặt lạnh buốt, Mai co ro, tim đập thình thịch theo từng vòng bánh xe. Người đàn ông đi rất chậm, không hề vội vàng, thỉnh thoảng còn ngoái đầu hỏi:

    – Lạnh không em? Anh có cái áo mưa trong cốp, khoác tạm cho đỡ gió.

    Chỉ một câu nói bình thường, nhưng khiến Mai hơi dịu lại. Ít nhất… anh ta không im lặng đáng sợ như những gì cô từng tưởng tượng.

    Xe đi được hơn một tiếng thì ánh đèn thành phố bắt đầu hiện ra phía trước. Những tòa nhà cao tầng, biển quảng cáo rực sáng báo hiệu đã tới địa phận thành phố trung tâm. Đúng lúc đó, người đàn ông bất ngờ giảm ga, tấp xe vào lề gần một cây xăng.

    Tim Mai thót lên.

    “Chuyện gì nữa đây?” – cô nuốt khan, tay siết chặt quai balo rỗng không.

    Anh ta xuống xe, mở cốp. Mai gần như nín thở, chuẩn bị tinh thần cho điều tệ nhất.

    Nhưng thay vì dao kéo hay dây thừng như trong những câu chuyện rùng rợn trên mạng, anh chỉ lấy ra… một chai nước và gói bánh mì.

    – Em ăn tạm đi, từ đây về Phú Thọ còn xa. Đi đường đói với lạnh dễ xỉu lắm.

    Mai sững người. Cổ họng nghẹn lại. Từ chiều tới giờ, không một ai hỏi cô đói hay rét, kể cả lúc cô đứng run rẩy bên quốc lộ.

    – Em… em không có tiền đâu… – Mai lí nhí.

    Anh cười xòa:

    – Anh cho chứ có bán đâu mà lo.

    Mai cầm ổ bánh mì, tay run run. Cắn một miếng, nước mắt bất giác trào ra. Không phải vì đói, mà vì cảm giác được coi như một con người giữa lúc cùng đường.

    Ăn xong, họ tiếp tục lên đường. Xe vừa chạy được chừng mười phút thì bất ngờ phía sau có tiếng còi hụ. Một xe cảnh sát giao thông bật đèn tín hiệu yêu cầu dừng xe.

    Mai tái mặt. Trong đầu cô hiện lên hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn: Hay anh ta có vấn đề gì? Hay mình bị liên lụy?

    Người đàn ông bình thản dừng xe, tháo mũ bảo hiểm.

    – Chào các anh.

    Một chiến sĩ tiến lại gần, nhìn Mai rồi nhìn người đàn ông:

    – Anh chở người không quen biết à?

    – Dạ, em ấy bị mất ví, đang trên đường về quê. Tôi cho quá giang.

    Chiến sĩ gật đầu, ánh mắt dịu xuống. Rồi anh quay sang Mai:

    – Em có giấy tờ tùy thân không?

    Mai lắc đầu, giọng run rẩy kể lại chuyện mất ví, mất tiền thưởng, không còn cách nào khác mới phải đứng vẫy xe.

    Nghe xong, người cảnh sát im lặng vài giây rồi nói:

    – Thôi được, hai người đi cẩn thận. Nhưng từ giờ về sau, em nhớ đừng liều như thế nữa. Gặp người tốt là may, gặp người xấu thì khổ cả đời.

    Câu nói đó khiến Mai lạnh sống lưng.

    Xe lại lăn bánh. Thành phố dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho con đường tối hun hút.

    Một lúc lâu, Mai mới lấy hết can đảm hỏi:

    – Sao anh… lại dừng xe cho em?

    Người đàn ông im lặng vài giây rồi đáp khẽ:

    – Vì cách đây mười năm, em gái anh cũng từng đứng khóc ngoài bến xe chiều 30 Tết. Nó không gặp được người tốt.

    Câu trả lời ngắn ngủi khiến Mai rùng mình. Cô không dám hỏi thêm.

    Gần nửa đêm, xe dừng lại trước một ngã ba vắng. Anh nói:

    – Tới đây có xe khách nhỏ chạy xuyên đêm về Phú Thọ. Anh không tiện đi sâu nữa.

    Anh móc ví ra, đặt vào tay Mai một xấp tiền gấp gọn.

    – Cầm lấy. Không phải cho, coi như anh cho em vay. Khi nào khá lên thì trả cho đời sau.

    Mai hoảng hốt đẩy lại:

    – Không… em không dám…

    Anh lắc đầu, ánh mắt kiên quyết:

    – Nếu em không nhận, anh sẽ thấy mình đã bỏ rơi em gái anh lần nữa.

    Mai bật khóc nức nở, cúi đầu cảm ơn không nói nên lời.

    Chiếc Dream cũ quay đầu, mất hút trong màn đêm lạnh cuối năm.

    Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng xe máy nổ giòn trong chiều giáp Tết, Mai – giờ đã là tổ trưởng chuyền may – vẫn nhớ mãi người đàn ông năm ấy. Cô không bao giờ gặp lại anh.

    Nhưng kể từ đó, cứ hễ thấy ai đứng run rẩy bên đường, Mai lại dừng xe.

    Vì cô tin: giữa những điều kinh hoàng nhất, đôi khi vẫn có những người lặng lẽ xuất hiện… để giữ lại niềm tin cho một đời người.

  • Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững

    Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững

    Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà, từ tiền điện, tiền nước đến lịch sinh hoạt của con. Tôi cười, bảo có gì đâu mà lo, một tháng trôi nhanh lắm.

    Nhưng chỉ sau một tuần, căn nhà bắt đầu trở nên trống trải đến lạ.

    Buổi tối, tôi quen với tiếng lạch cạch trong bếp, quen với mùi dầu gội quen thuộc vương trên gối, quen cả những lời càm ràm rất nhỏ nhưng đủ để biết mình không một mình. Khi tất cả biến mất, tôi mới nhận ra: hóa ra, thứ khiến người ta thấy cô đơn nhất không phải là ở một mình, mà là ở trong một căn nhà vốn từng rất đủ đầy.

    Tôi không nghĩ đến vợ cũ ngay từ đầu. Thậm chí, tôi đã tin rằng mình đã thực sự bước qua cuộc hôn nhân trước đó.

    Chúng tôi ly hôn đã ba năm. Không ồn ào, không ngoại tình, chỉ là không còn nói chuyện được với nhau nữa. Mọi thứ cứ lặng lẽ mòn đi, đến một ngày nhận ra nếu tiếp tục thì cả hai đều khổ. Khi ký đơn, tôi nghĩ mình đủ lý trí, đủ trưởng thành để khép lại.

    Đêm đó, tôi dọn lại tủ sách cũ, vô tình lật thấy một quyển sổ đã nhàu. Trang đầu là nét chữ quen thuộc của vợ cũ, ghi vội vài dòng về những ngày đầu mới cưới, về việc tôi từng thức trắng đêm sửa giúp cô ấy chiếc máy tính hỏng, về bữa cơm cháy khét nhưng hai đứa vẫn cười.

    Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Tôi ngồi rất lâu, không khóc, cũng không tiếc, chỉ là cảm giác một đoạn đời cũ đột nhiên quay lại, không báo trước.

    Sáng hôm sau, tôi lấy xe, tự nhủ chỉ ghé qua xem cô ấy sống thế nào. Tôi không báo trước, cũng không có ý định làm phiền lâu. Chỉ là… muốn tận mắt nhìn thấy một người từng rất thân, giờ đã sống ra sao.

    Căn nhà vẫn ở con phố cũ, nhưng đã được sửa lại. Cổng sơn màu sáng hơn, chậu cây trước hiên cũng khác. Tôi đứng trước cửa vài giây, tay giơ lên rồi lại hạ xuống, mất một lúc mới đủ can đảm bấm chuông.

    Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ, là một đứa trẻ.

    Một bé gái khoảng hơn hai tuổi, tóc buộc cao, mặc chiếc váy hồng rộng hơn người. Con bé nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt đen lay láy, vừa tò mò vừa cảnh giác. Trong khoảnh khắc đó, đầu tôi trống rỗng, tim như hụt đi một nhịp.

    Phía sau, vợ cũ bước ra.

    Cô ấy sững lại khi thấy tôi, rõ ràng không ngờ tới. Nhưng chỉ vài giây sau, nét mặt đã trở lại bình thản. Cô ấy cúi xuống bế đứa bé lên, đặt tay lên lưng con một cách rất tự nhiên – cái cử chỉ mà chỉ những người đã quen làm mẹ mới có.

    Tôi đứng đó, không hỏi được câu nào.

    Hóa ra, cô ấy đã có gia đình mới. Hóa ra, trong lúc tôi tin rằng cả hai đều đang “bắt đầu lại”, thì cô ấy đã đi xa hơn tôi tưởng rất nhiều.

    Cô ấy không mời tôi vào nhà. Tôi cũng không đề nghị. Giữa chúng tôi lúc đó không có căng thẳng, chỉ có một khoảng cách rất rõ ràng, đủ để cả hai đều hiểu nên dừng lại ở đâu.

    Tôi chào, quay lưng đi.

    Trên đường về, tôi không buồn theo kiểu đau đớn, cũng không ghen tỵ. Cảm giác duy nhất là một sự tỉnh táo đến lạnh người. Tôi nhận ra, người ta không thể quay lại những điều đã qua, dù chỉ để xác nhận rằng nó đã thực sự kết thúc.

    Tối hôm đó, tôi gọi điện cho vợ.

    Lần đầu tiên trong suốt một tuần, tôi chủ động gọi, chỉ để nghe giọng cô ấy kể vài chuyện rất vụn vặt nơi công tác. Tôi nghe kỹ hơn, hỏi nhiều hơn, và chợt thấy lòng mình yên lại.

    Có những cuộc hôn nhân kết thúc không phải vì hết yêu, mà vì yêu không đúng cách. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đang diễn ra, nếu mình lơ là, thì chính mình sẽ là người làm nó rạn nứt. Có phải tôi tệ quá không?